Editor: Gió
Tạ Chu Nghiêu lau sạch người, lại thay sang bộ quần áo ngủ mới.
Đến khi đai hông cũng đã buộc chặt xong, anh mới kéo chăn lên, rồi nằm xuống.
Cơ thể không còn khó chịu nữa, tâm trạng anh cũng thả lỏng, lại nhìn rèm cửa sổ kéo chặt.
Đó không chỉ là rèm cửa chắn sáng.
Nó vừa dày vừa nặng, trong ngoài bốn lớp, có thể ngăn được tiếng sóng biển, cũng có thể ngăn được phần lớn tiếng nói chuyện.
Lý Tinh Trạch cố gắng hạ thấp giọng, Tạ Chu Nghiêu lại càng không nghe được gì.
Anh nằm một lúc, nghĩ rằng gió biển bên ngoài rất lạnh, vẫn nên để Lý Tinh Trạch đi vào sớm một tí thì hơn.
Anh kéo chặt chăn trên vai, gọi tên Lý Tinh Trạch.
Bên ngoài không có ai trả lời anh, anh chờ, lại gọi một lần nữa, vẫn yên tĩnh.
Nghĩ tới vừa rồi hai người không vui vẻ gì, Tạ Chu Nghiêu nằm không yên.
Lý Tinh Trạch có phải lại giận anh rồi không?
Lần trước anh ngủ ở bên ngoài bị gió biển thổi vào người, kết quả là bị sốt, vậy nên không thể để Lý Tinh Trạch cũng như anh được.
Anh vén chăn lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, kéo rèm cửa vừa dày vừa nặng ra.
Lan can chạm trổ hoa văn phía trước không có ai.
Anh nhìn sang bên phải, Lý Tinh Trạch đang ngồi trên trên sàn ở một góc, đôi chân dài gập lại, mặt chôn trên đầu gối không có tiếng động, bên chân là một chiếc bình rỗng và điện thoại.
Tạ Chu Nghiêu nhìn một cái liền nhận ra đó là bình rượu tây mà trước đó anh đặt trên chiếc bàn nhỏ ở ban công, định mỗi tối trước khi đi ngủ thì uống một chút.
Chỉ là gần đây sức khỏe anh không tốt, bình rượu đó uống được hai lần thì bị bỏ đó.
Nửa bình còn lại, không phải Lý Tinh Trạch tu một hơi cạn sạch đó chứ?
Anh hơi bực, không phải chỉ là cãi nhau mấy câu, không cho Lý Tinh Trạch giúp anh tắm thôi sao? Thế mà Lý Tinh Trạch đã ra ban công uống rượu giải sầu rồi?
“Lý Tinh Trạch.” Anh sầm mặt, đứng im tại chỗ gọi người kia.
Lý Tinh Trạch vẫn không nhúc nhích, hình như say rồi, ngay cả cánh tay đặt hai bên thân cũng không động đậy.
Tạ Chu Nghiêu cảm thấy có gì đó không đúng lắm, dù cho có uống nửa chai rượu mạnh, cũng không đến nỗi mới một lúc mà đã say đến không có ý thức.
Gió biển bên ngoài quá lạnh, phả vào người khiến đầu anh lại bắt đầu đau.
Anh không muốn dây dưa như thế này nữa, chỉ đành đi tới bên cạnh Lý Tinh Trạch, muốn nâng đầu người này lên xem làm sao.
Kết quả vừa nâng lên thì hết hồn.
Lý Tinh Trạch mở to mắt, nhưng ánh mắt lại như không có tiêu điểm mà nhìn về phía anh, đến cả động tác chớp mắt cũng không có.
“Có phải cậu say rồi không?” Tạ Chu Nghiêu vỗ mặt hắn, Lý Tinh Trạch dường như đã thấy rõ người trước mắt, mí mắt giật giật, bỗng đưa tay ra.
Tạ Chu Nghiêu đang ngồi xổm, bị hắn kéo một cái, cả người ngã nhào vào ngực hắn.
Lần này Tạ Chu Nghiêu giận thật, muốn giãy ra, lại nghe thấy giọng nói không rõ ràng của hắn nói bên tai: “Xin lỗi…em xin lỗi…”
Tạ Chu Nghiêu dừng động tác, lúc Lý Tinh Trạch chôn đầu ở cần cổ anh, ở đó vẫn còn đeo vòng chống cắn, Lý Tinh Trạch đang chạm vào thứ đó.
“Chu Nghiêu, em xin lỗi, xin lỗi anh.”
Lý Tinh Trạch như bánh răng bị kẹt chỉ biết liên tục xin lỗi. Tạ Chu Nghiêu bị hắn làm cho bối rối, chống bả vai hắn, dùng sức tách hai người ra, đang định hỏi hắn có chuyện gì, thì đã thấy khóe mắt hắn ươn ướt.
Cổ họng Tạ Chu Nghiêu nghẹn lại, dù cho ở ban công không bật đèn, anh cũng có thể nhìn rõ hơi nước đang ngưng tụ trong đôi mắt rực rỡ kia.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Lúc anh hỏi, Lý Tinh Trạch đồng thời lại đưa tay qua nách anh, kéo anh qua đó.
Lần này chôn mặt ở trước ngực anh, cơ thể khẽ run rẩy.
Sau lưng Lý Tinh Trạch là tường cẩm thạch lạnh như băng.
Tạ Chu Nghiêu chống một lúc, khí lạnh theo ngón tay đi vào cơ thể anh.
Mà ngực anh cũng dần dần truyền tới sự ẩm ướt nóng lạnh đan xen khác.
Cuối cùng anh cũng bó tay, thở dài, kéo lưng Lý Tinh Trạch rồi ôm lấy, không để người kia dựa vào tường.
Anh không hỏi có chuyện gì xảy ra nữa, Lý Tinh Trạch cũng không nói một câu nào.
Nếu như không phải ngực càng ngày càng ướt, anh cũng không cảm nhận được là Lý Tinh Trạch đang khóc.
Anh không biết Lý Tinh Trạch gặp phải chuyện gì đau khổ, nhưng anh nhớ anh chưa từng thấy dáng vẻ rơi nước mắt của Lý Tinh Trạch.
Vào giây phút này nỗi đau cùng nỗi oán hận dao động trong tim tạm thời bị thu vào một góc.
Anh nhẹ nhàng vuốt lưng Lý Tinh Trạch, chờ người này trút hết ra rồi bình tĩnh lại.
Hai người cứ như vậy trong gió đêm hồi lâu, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng anh hắt xì, Lý Tinh Trạch mới ngẩng đầu lên.
Lúc nhìn hắn một lần nữa, nét ân cần và dịu dàng quen thuộc đã trở lại trong đôi mắt kia.
Lý Tinh Trạch sờ trán anh, không nói hai lời liền bế anh lên, đặt về giường.
Quay người đóng lại cửa sổ sát sàn, lại chỉnh máy sưởi trong phòng lên mức cao nhất.
Tạ Chu Nghiêu rúc trong chăn mà run, chân tay anh đã lạnh đến nỗi không còn cảm giác.
Lý Tinh Trạch đi rót hai cốc nước nóng tới, đầu tiên là đút anh uống một cốc, bản thân uống một cốc, sau đó lên giường ôm anh, giúp anh làm ấm tay chân.
Nằm như vậy một lúc, Tạ Chu Nghiêu mới dần ấm lên.
Lý Tinh Trạch vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, vào giây phút ánh mắt chạm nhau, Lý Tinh Trạch rõ ràng có lời muốn nói.
Nhưng môi động đậy, rồi cuối cùng lại kéo tay Tạ Chu Nghiêu lên, đặt đầu ngón tay lên môi mình mà ve vuốt.
Hắn khác thường như vậy, Tạ Chu Nghiêu thật sự không nhịn nổi nửa, hỏi: “Có thể nói có tôi biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra hay không?”
Lý Tinh Trạch không chớp mắt mà nhìn anh chằm chằm, một hồi lâu sau mới lắc đầu: “Không có chuyện gì cả.”
Giọng nói khàn khàn như từng bị giấy nhám mài qua, trong đôi mắt sưng đỏ cũng hiện lên đầy tia máu.
Nghĩ tới dáng vẻ suy sụp đến nỗi bật khóc của hắn, Tạ Chu Nghiêu mới không thèm tin là không có chuyện gì.
Nhưng với thân phận của mình hiện tại, Lý Tinh Trạch không muốn nói, cũng không thích hợp để anh ép người ta nói.
Hơn nữa, Lý Tinh Trạch đột nhiên mất kiểm soát như vậy, trong lòng anh có chút suy đoán mơ hồ.
Cứ có cảm giác chuyện này có liên quan tới mình.
Nghĩ tới đây, anh lại nhớ vừa rồi lúc ở ban công, thấy điện thoại của Lý Tinh Trạch rơi trên mặt đất.
Lẽ nào Lý Tinh Trạch đã nói chuyện điện thoại cùng ai sao? Tưởng Lê? Hay là Lý Hằng Sinh?
Nghĩ tới hai người này, anh có thể đoán ra được lý do vì sao Lý Tinh Trạch đột nhiên lại như vậy.
Có phải chuyện không muốn đính hôn bị Lý Hằng Sinh phát hiện, Lý Hằng Sinh cương quyết không đồng ý, vậy nên tâm trạng của Lý Tinh Trạch mới sụp đổ như vậy?
Anh càng nghĩ càng cảm thấy hẳn là như vậy, đang do dự có nên hỏi hay không, liền cảm thấy trên bụng chợt lạnh ngắt.
Bàn tay vẫn chưa hoàn toàn ấm lại của Lý Tinh Trạch lại thừa dịp anh không để ý sờ tới bụng của anh, dừng lại trên vết sẹo.
Mấy ngày nay, anh đã không còn ghét bỏ Lý Tinh Trạch chạm vào nơi đó nữa.
Nhưng bởi vì tay Lý Tinh Trạch vẫn còn lạnh, anh theo bản năng mà trốn về phía sau.
Tay Lý Tinh Trạch vòng qua eo anh, dùng sức ôm anh vào trong ngực, hai người ngực dán ngực, giữa hai cơ thể không có chút khe hở nào.
“Chu Nghiêu.” Lý Tinh Trạch