Editor: GióSo với sự kích động và hưng phấn của Lý Tinh Trạch, cảm xúc Tạ Chu Nghiêu lại như một thác nước chảy xuống từ trên đỉnh núi, giữa lúc ấy đập phải một tảng đá mà vỡ tan thành vụn nước.
Vừa rồi trong phút chốc có chút kích động, vào lúc hắn hiểu lầm nguyên nhân rời đi của mình, vào lúc hắn tha thiết mong đợi mình không mất trí nhớ, thật sự đã nghĩ tới chi bằng nói hết toàn bộ sự thật.
Tại sao cứ phải nín nhịn mệt mỏi như vậy? Rõ ràng người sai phải không phải mình, tại sao phải một mình thừa nhận tất cả?
Nhưng nói ra rồi thì sao? Đổi lại sự thương hại nhất thời của hắn? Ngoài cái đó ra còn có thể có được cái gì cơ chứ?
Lý Tinh Trạch có sự nghiệp, có thân phận, có một vị hôn thê xinh đẹp lại có gia thế.
Làm sao có thể vì anh mà buông bỏ tất cả? Vì anh mà trả thù Lý Hằng Sinh?
Anh của năm ấy đã từng tin tưởng hắn một lần, đổi lại bản thân lại mất đi tất cả.
Giờ đây anh nào dám mong chờ gì nữa.
Vả lại giữa hai người đã không còn tình yêu nữa rồi.
Tạ Chu Nghiêu rũ mắt, rõ ràng trong lòng vô cùng mỏi mệt, nhưng vẫn vô cùng kín kẽ mà mỉm cười: “Tôi không nhớ bất cứ thứ gì cả, những chuyện này đều đã là quá khứ cả rồi, truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Hơn nữa mẹ tôi mất rồi, tôi cũng không thể chết đi để tìm bà ấy hỏi chân tướng được.”
Anh kéo tay Lý Tinh Trạch ra, đâu đâu cũng có mùi hương nước bạc hà thuộc về người này.
Rõ ràng đã xịt thuốc ẩn mùi, vì sao anh lúc nào cũng ngửi thấy?
Lý Tinh Trạch không chịu buông anh ra, dùng sức ôm anh vào lòng: “Xin lỗi em không biết chuyện mẹ anh, bởi vì em không điều tra được tin tức của bà ấy.”
Cái ôm này khiến cho tin tức tố mát lạnh kia tựa như một chiếc lông vũ lại rơi trên ngực anh một lần nữa.
Chỉ là lúc này anh đã không còn cảm giác ngứa ngáy trong lòng nữa.
Anh chỉ cảm thấy chán ghét.
Nhưng anh không dùng sức phản kháng như trước, chỉ rất bình tĩnh mà nói: “Buông tôi ra.”
Lý Tinh Trạch hơi do dự, không tình nguyện mà buông tay ra.
Tạ Chu Nghiêu lùi về sau một bước, giữ khoảng cách với hắn.
Hắn đánh giá sắc mặt Tạ Chu Nghiêu, bộ dạng muốn hỏi nhưng lại không dám nói linh tinh: “Mẹ anh…”
“Thì lớn tuổi rồi, sức khỏe không tốt.” Tạ Chu Nghiêu dường như không muốn nói thêm, hời hợt nói cho qua chuyện.
Lý Tinh Trạch không tiếp túc truy hỏi nữa, chỉ có thể đổi sang chuyện khác: “Vậy mấy năm nay anh ở đâu?”
Câu hỏi này nếu hỏi vào lúc nãy có lẽ anh sẽ không kiềm chế được, nhưng hiện tại đã bình tĩnh lại rồi, với đáp án đã nhẩm đi nhẩm lại vô số lần ở trong lòng này, hoàn toàn có thể bình tĩnh mà trả lời.
“Singapore.”
Lý Tinh Trạch không hiểu nói: “Anh từng đổi tên sao? Tại sao em không điều tra được ghi chép xuất nhập cảnh của anh?”
Tạ Chu Nghiêu lắc đầu, tỏ vẻ bản thân cũng cảm thấy khó hiểu: “Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nếu như những gì cậu nói là thật, vậy thì trùng khớp về thời gian.”
“Ý anh là sao?” Lý Tinh Trạch nhìn anh chằm chằm.
“Tôi ngã từ trên cao xuống, đầu bị va chạm, hôn mê một năm mới tỉnh lại.”
Tạ Chu Nghiêu bình tĩnh nói.
Thật ra đây cũng không tính là nói dối, anh thật đã từng ở bệnh viện một năm, chỉ là lý do nằm viện lại là vì một căn bệnh khác.
“Đã xảy ra chuyện gì?! Nghiêm trọng lắm sao?” Lý Tinh Trạch lại muốn chạm vào anh.
Tạ Chu Nghiêu lùi lại một bước, biểu cảm rõ ràng rất mâu thuẫn: “Cậu đừng như vậy.”
Tay vươn ra dừng lại giữa không trung, một lát sau mới chậm rãi buông xuống: “Em chỉ muốn biết hiện tại anh ổn hay không thôi.”
“Không sao nữa rồi, ngoại trừ việc không nhớ được những chuyện xảy ra trong quá khứ thì đều ổn cả.” Tạ Chu Nghiêu nhàn nhạt nói.
“Vậy là tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều không nhớ gì sao?”
“Ừm, chỉ nhớ những chuyện sau khi tỉnh lại.”
“Vậy khoảng thời gian đó anh luôn ở một mình sao?” Lý Tinh Trạch thử dò xét, thật ra hắn muốn hỏi rằng mẹ Tạ Chu Nghiêu khi đó còn sống hay không, nhưng hắn không dám nói linh tinh, dù sao khó lắm Tạ Chu Nghiêu mới chịu bình tĩnh nói chuyện với hắn.
“Không phải, còn có Thế Tước ở bên cạnh tôi nữa.” Lúc nói câu nói này, Tạ Chu Nghiêu cuối cùng cũng nhìn thẳng Lý Tinh Trạch.
Lý Tinh Trạch lại cảm thấy trái tim mình âm ỉ đau, hắn nắm chặt hai tay, nói một cách khó khắn: “Vậy hai người đã ở bên nhau từ khi đó sao?”
“Chuyện này thì không phải.
Là Thế Tước đưa tôi đến bệnh viện, anh ấy nói tôi rơi từ trên tầng xuống.
Còn nguyên nhân vì sao thì anh ấy không nói rõ, chỉ nói là cảnh sát điều tra không thấy có điều gì khả nghi, có lẽ là tự tôi muốn nhảy.” Giọng nói của Tạ Chu Nghiêu vẫn vô cùng lạnh nhạt, kể lại chuyện kinh hồn bạt vía như vậy mà không chút lên xuống, tựa như chỉ là đang thuật lại lời văn trong một cuốn sách.
Tim Lý Tinh Trạch lại càng thêm đau đớn.
Trước kia Tạ Chu Nghiêu là một người tích cực, rực rỡ như ánh mặt trời, một anh như vậy làm sao lại đi nhảy lầu cơ chứ?
Nghĩ tới nguyên nhân có khả năng xảy ra, Lý Tinh Trạch cảm thấy vô cùng khó thở.
Hắn không mong hắn chính là nguyên nhân ấy, nhưng hắn lại sợ, lỡ như trong lòng Tạ Chu Nghiêu, mình còn lâu mới quan trọng như mình đã tưởng tưởng thì phải làm thế nào đây?
Mặc dù trong lòng cực kỳ mâu thuẫn, nhưng