“Được.”
Đường Uyển không cố tỏ ra dũng cảm, ngoan ngoãn để anh dẫn dắt toàn bộ quá trình.
Hai người bắt taxi đến bệnh viện gần nhất.
Đăng ký, tư vấn và thanh toán đều do anh ấy xử lý một mình.
Đường Uyển bị cảm và sốt rất nặng.
Nhiệt độ cơ thể đo được vào buổi sáng rõ ràng vẫn là 38°, nhưng trước khi truyền nước, nó đã tăng lên gần 40°.
Ý thức của cô rất rõ ràng, nhưng lại không vực dậy được tinh thần, chỉ có thể ốm yếu ngồi trên giường bệnh, tinh thần bơ phờ.
Bệnh viện ngày đầu năm mới hơi vắng vẻ.
Có rất ít bệnh nhân như Đường Uyển nhập viện vì sốt cấp tính, không biết là do y tá chăm sóc quá ít bệnh nhân hay cô ốm nặng quá nên cô y tá thỉnh thoảng nhìn cô.
Từ Thiệu Châu vô cùng bối rối và bồn chồn.
Đường Uyển không còn cách nào khác là ngoắc ngoắc ngón tay, nhẹ nhàng trấn định cảm xúc: “Đừng lo lắng, bác sĩ nói chỉ là cảm cúm thông thường.”
Cô đeo khẩu trang, giọng nói khàn khàn.
Từ Thiệu Châu nắm tay cô nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen của anh giống như một vòng xoáy vô tận tràn ngập sự hoảng loạn, ảm đạm và vô hồn.
Anh rất khó chịu: “Lần sau không được đến chỗ đông người.”
“Được.”
Đường Uyển sốt ba ngày, nhiệt độ cơ thể cứ lặp đi lặp lại, ăn gì cũng không được, trằn trọc khiến người héo lả đi cân nặng cũng giảm sút nghiêm trọng.
Ngoại trừ ngày đầu tiên nhập viện, Từ Thiệu Châu trở về lấy một số vật dụng phẩm hàng ngày, thời gian còn lại anh đều ở lại bệnh viện chăm sóc cô, giống như đối xử với một vật dễ vỡ, không cho cô làm bất cứ điều gì.
Đường Uyển sợ lây bệnh cảm cúm cho anh nên không dám để anh lại gần mình.
Ngay cả khi anh nắm lấy tay cô, cô cũng phải nhìn anh chằm chằm bắt anh phải sát trùng bằng cồn.
Mãi đến ngày thứ tư, tình trạng của Đường Uyển mới ổn định và thân nhiệt trở lại bình thường.
Cô nằm viện một tuần, đến mùng bảy tết xuất viện, cô vẫn có cảm giác như nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Từ Thiệu Châu một tay cầm túi lớn túi nhỏ, tay kia ôm cô, ánh mắt u ám nói: “Chúng ta về nhà đi.”
“ Ừm.”
Sau khi khỏi bệnh, Đường Uyển đã lấy lại sức sống, vừa đi vừa trò chuyện cùng anh: “A Châu, em muốn ăn thịt kho, canh sườn heo,…Nói tóm lại bữa tối em không ăn cháo nữa."
Từ Thiệu Châu đương nhiên nghe lời cô.
Nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ của cô gái, anh vô thức nắm chặt tay cô.
Chờ cho đến khi cánh cửa mở ra để về nhà.
Đường Uyển chưa kịp thay giày thì đã bị người phía sau ôm lấy.
Cô nhanh chóng quay lại tựa đầu vai anh và nhìn lên quai hàm căng cứng của anh trong bàng hoàng.
Trở lại chỗ quen thuộc, Từ Thiệu Châu cuối cùng cũng có thể không kiêng nể gì ôm lấy cô, anh cẩn thận xoay người cô gái trong ngực, lông mày nhíu chặt, ngữ khí rất bất mãn: “ Em nhẹ lắm.”
Đường Uyển lộ ra một nụ cười nông cạn: “Không sao, dù sao em cũng sẽ kiếm lại miếng thịt đã bị mất.”
“Ừ.”
Anh bế cô đến sô pha, nhưng không đặt cô xuống mà đặt cô ngồi lên đùi mình.
Từ Thiệu Châu ôm chặt lấy eo cô, trong mắt không che giấu được d*c vọng, “ Uyển Uyển, anh muốn hôn em.”
Anh đã không hôn gần cô một tuần rồi.
Đường Uyển đỏ mặt: “…”
Cô không thể từ chối câu hỏi nghiêm túc như vậy.
Đương nhiên, cô cũng không muốn từ chối.
Anh ấy không biết rằng mỗi lần anh chủ động, biểu cảm của anh ấy gợi cảm như thế nào sao?
Đường Uyển giơ tay ôm cổ anh và nói với giọng điệu thoải mái, “Nào.”
Hai từ đơn giản đã khiến con quái vật lao ra khỏi lồ ng ngay lập tức.
Anh hôn mạnh hơn một chút, như muốn trút hết những hoang mang lo lắng trong khoảng thời gian này.
Đường Uyển cảm thấy đầu lưỡi tê dại, có chút khó thở.
Cô vỗ nhẹ vào vai anh.
Từ Thiệu Châu lông mi run lên, động tác dần dần chậm lại.
Thật lâu sau, anh buông cô ra thở hổn hển, cúi người cúi đầu, tựa trán vào vai cô.
Hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô.
“Uyển Uyển, em nhất định phải khỏe mạnh sống thật lâu…” Anh nói lời này gần như là cầu khẩn cô.
Anh không thể mất cô ấy.
Nếu không anh sẽ phát điên mất.
Anh thậm chí đã suy nghĩ rất nhiều trong vài ngày, nếu cô không còn nữa, thì anh không