Ngay sau đó, một người phụ nữ đã cởi quần tôi ra và chiếc quần lót mà tôi mặc bên trong sớm đã phồng lên cao, chẳng khác gì một cái lều nhỏ.
“Hehe, phản ứng dữ dội như thế này, chắc chắn anh không phải dạng vừa rồi, lát nữa có thể cùng chơi bọn em rồi!”, ánh mắt ả gái tiếp rượu phát sáng lên rồi nhìn tôi chăm chăm nói.
Một ả khác thì ôm lấy tôi từ phía sau, cơ thể không ngừng vặn vẹo, nói: "Em chính là thích đàn ông mạnh mẽ như vậy, có thể khiến em sướng đến chết đi sống lại!"
Tôi thầm mắng đúng là mấy con đĩ, mấy loại phụ nữ thế này, có khi lại là nữ thần của rất nhiều đàn ông bên ngoài ấy chứ!
Vào thời khắc quan trọng, tôi dùng tay véo thật mạnh vào đùi mình, trong đầu liền cảm thấy choáng váng rồi phản ứng trở lại: "Không được! Đây chắc chắn là cái bẫy của Vương Hoài Đông, mình không thể bị lừa được!"
Ngày hôm qua, Vương Hoài Đông còn muốn giết tôi, đêm nay lại gọi tôi là anh em tốt, thật là rất khả nghi, đến thằng ngu cũng biết hắn ta có âm mưu.
Tôi nghĩ ít ra mình cũng khôn hơn thằng ngu, có thể chống lại sự cám dỗ chết người vào lúc này!
Thế là tôi kéo quần mình lên, nhìn về hai ả tiếp rượu nói: "Được rồi! Đêm nay, tâm trạng của tôi không vui, các cô không cần phải khêu gợi tôi nữa".
Hai ả ta lập tức trừng mắt thật to, nhìn tôi như thể nhìn một con quái vật, biểu hiện như không thể tin được, có gái cởi quần tôi ra rồi, nhưng cuối cùng lại không chơi nữa.
"Hehe, anh Lương, anh sợ gì chứ? Ở nhà có vợ rồi sao?", một ả đưa tay sờ sờ vào đũng quần của tôi, cười híp mắt hỏi tôi.
Tôi thuận miệng nói: "Đúng vậy! Vợ tôi quản rất nghiêm, tôi không dám làm bậy ở bên ngoài".
Hai ả ta nhìn nhau, trong mắt thoáng hiện lên vẻ hưng phấn và kích thích, nói: "Anh Lương, bọn em thích nhất là được vấy bẩn đàn ông tốt à.
Dù sao đêm nay, anh cũng phải chơi cùng bọn em đấy!".
Tôi toát mồ hôi hột, cái quái quỷ gì vậy trời!
Tôi nói: "Dừng dừng...!đừng làm loạn nữa, tối nay, tôi có chuyện nên phải về trước đây, hai cô từ từ chơi".
Ngay lúc đó, tôi chỉnh lại quần áo và ra khỏi phòng.
Cho đến khi tôi bước ra khỏi Chỉ Tuý Kim Mê và không còn ai đến gây khó dễ với mình nữa thì trái tim đang treo lơ lửng trên không trung này của tôi mới rơi xuống lại được.
Tôi bắt taxi và trở về biệt thự của Tô Tuyết, cô ấy đang ngồi trên sofa, hỏi: "Tối nay, sao anh về trễ như vậy?"
Tôi nói: "Vương Hoài Đông lại đến tìm tôi rồi".
Tô Tuyết hỏi: "Hắn đã nói gì?"
Tôi nói: “Con rùa này không biết đang chơi trò gì với tôi mà lại muốn cùng tôi làm anh em tốt”.
Tô Tuyết nhíu mày lại và bắt đầu chìm vào suy nghĩ.
Dáng vẻ đang suy nghĩ của cô ấy, thật sự trông rất đẹp, tôi ngồi bên cạnh, không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ vào cái chân trắng nõn của cô ấy.
Tô Tuyết lập tức quay đầu lại, trừng mắt nhìn tôi, nói: "Anh đang làm gì vậy?"
Tôi cười khan một tiếng: "Tôi không kìm chế được, tại cô xinh đẹp quá rồi".
Tô Tuyết hứ lên một cái, không so đo chuyện tôi sở đùi cô ấy, nói: "Tôi đại khái có thể đoán được suy nghĩ của Vương Hoài Đông".
Tôi vội vàng hỏi: "Tên khốn này muốn làm gì?"
Tô Tuyết nói: "Vương Hoài Đông là một kẻ tâm tư rất sâu.
Lần đầu tiên, hắn gặp anh thì tiến hành uy hiếp, nhưng vì anh không thỏa hiệp, cho nên tối nay, hắn chuyển sang dụ dỗ lôi kéo anh, đây gọi là vừa đấm vừa xoa".
Tôi nói: "Cách này cũng vô dụng, tôi sẽ không dễ dàng mà mắc câu hằn".
Tô Tuyết nói: "Anh từng nghe câu nói “vui quên nước Thục” chưa?"
Tôi nói: "Nghe rồi, Tôn Quyền vì để Lưu Bị ở lại nước Ngô mà suốt ngày cho ăn mỹ vị, uống rượu ngon và chơi cùng với các mỹ nhân.
Cuối cùng, Lưu Bị thật sự không muốn trở về nước Thục nữa".
Tô Tuyết: "...
Nhẹ nhàng đưa tay sờ vào trên trán tôi, nói: "Thật thán phục cái trình độ văn học này của anh, không ngờ một câu thành ngữ tao nhã như vậy lại bị anh diễn giải ra thế này".
Tôi bật cười lên.
Tô Tuyết nói: "Bây giờ, Vương Hoài Đông đang giăng cho anh một cái bẫy ngọt ngào.
Đợi khi nào anh đã quen với cuộc sống ở đó, hẳn sẽ gài bẫy cho anh nói ra mọi chuyện".
Tôi lập tức rùng mình một cái, thằng chó này thật là đáng sợ, tôi có thể phòng hắn ngày một ngày hai nhưng nửa tháng mười ngày, hay thậm chí vài tháng thì có khả năng buông lỏng rồi.
Ngay cả một vị hoàng đế như Lưu Bị cũng suýt chết trong cạm bẫy ngọt ngào này, chứ đừng nói đến một thằng vô dụng như tôi.
Tôi lập tức hỏi Tô Tuyết: "Vậy