Dụ gia hôm nay họp gia đình, vì cô cháu gái đã về nên cả nhà cùng nhau ăn tối.
Bàn ăn dài, ngồi vị trí đầu là ông Dụ Tôn, tiếp đó là Dụ Minh Triết ngồi ghế thứ hai bên phải, bên trái là Dụ Thư Dung ghế đầu tiên và chồng bà là Cố Quân Vĩ, kế tiếp là hai cậu con trai của hai người, cậu con trai cả Cố Quân Siêu và cậu út Cố Quân Nghị.
Bàn bên phải ngoài Dụ Minh Triết, là vợ chồng Dụ Minh Phong và vợ là Tạ Nguyệt Vân, kế đó là cô con gái út của ông - Dụ Minh Tuệ.
An Lạc lúc trước sẽ ngồi bàn bên trái cùng ba cô ở ghế đầu tiên rồi mới đến nhánh gia đình ông Dụ Minh Triết.
Hiện ba không có ở đây, người ngồi ghế đầu bên trái đổi lại thành An Lạc.
Bàn ăn khá yên tĩnh, đa số mọi người đều rất quy củ, trên bàn ăn không có quá nhiều cuộc trò chuyện.
Chờ sau khi xong bữa ăn, mọi người tụ lại ở phòng khách uống trà, nhiều cuộc trò chuyện hơn xuất hiện tại đây.
"lần này cháu về là muốn dứt điểm luôn ư ?".
Dụ Minh Triết hỏi thăm, ông phụ giúp tiếp quản Dụ thị cũng đã lâu như vậy, giờ An Lạc trở về, cũng nên đưa lại Dụ thị cho con bé.
An Lạc gật đầu :" Con sẽ dùng Dụ thị để làm một phần trong việc dứt điểm này! dù sao thì cũng rất cảm ơn bác ba đã giúp con duy trì nó lâu như vậy! "
"cháu đang có kế hoạch rồi à ?".
Người hỏi là Dụ Thư Dung, bà có thể xem là người phụ nữ quyền lực nhất Dụ gia, người phụ nữ trông thì nhã nhặn, điềm đạm, quý tộc này, ít ai biết về quá khứ vô cùng nổi loạn của bà.
An Lạc lại một lần nữa gật đầu :" cháu sẽ bắt đầu nó ngay đây thôi! cháu vẫn chưa muốn để hai người họ vào tù nhanh như vậy! "
Cô nói ra câu này rất nhẹ nhàng, nhưng lửa giận rất dễ để cảm nhận được, cứ như hai người kia không có một chút liên quan nào đến cô, dù một người là mẹ ruột, người còn lại rất có khả năng cũng là cha ruột.
Dụ Minh Tuệ nhẹ nhíu mày, cô nàng cất giọng nhỏ nhẹ hỏi thăm :" chị thật sự sẽ xuống tay mà không nghĩ ngợi gì chứ ạ ?"
Dù sao thì cũng là ruột thịt, tự mình ra tay thật thì vừa tàn nhẫn vừa đau đớn.
Dụ An Lạc lắc đầu, nhẹ nhếch môi :" họ đối với chị chả có ý nghĩa gì! cháu sẽ không sao, mọi người đừng lo lắng".
Cô yêu và biết ơn không chỉ một mình Dụ Minh Quang, mà là cả dòng dõi Dụ gia này.
Dường như tất cả mọi người đều biết cô không có bất kì liên quan huyết thống nào với họ, còn là biết từ rất lâu rồi.
Nhưng họ chưa từng nghĩ sẽ ruồng bỏ cô, hay là sau khi Dụ Minh Quang gặp nạn, mọi người cũng chưa từng nghĩ đến chuyện từ mặt cô, không nhận cô nữa.
Mọi người vẫn như vậy, cô vẫn là tiểu thư Dụ gia lừng lẫy, mãi cũng không thay đổi.
Cố Quân Siêu là cảnh sát, anh ngỏ ý muốn giúp, thật ra đã ngỏ ý từ lâu, nhưng An Lạc từ chối, cô bảo mình sẽ tự giải quyết tất cả.
Dụ Minh Quang cũng rất tôn trọng quyết định của An Lạc, dù ông đã tỉnh dậy, ông vẫn để tất cả mọi thứ cho cô làm, một chút cũng không nhún tay.
Thù này được định