Nếu nói Tống Hân Nghiên không hề để ý thì không có khả năng, cô không thể nói rõ là cảm giác gì, chỉ là giống như kỵ sĩ chỉ đối tốt với mình đột nhiên có thêm một công chúa khác phải bảo vệ, cô không còn là độc nhất vô nhị trong mắt anh nữa.
Cảm giác mất mát và phiền muộn này, khiến lòng cô chua xót.
Tống Hân Nghiên tránh thoát khỏi anh, cô xoay người, mặt không biểu cảm nhìn anh, "Cô ta là ai?"
Thẩm Duệ vốn không muốn giấu giếm cô, nghe thấy cô chủ động hỏi anh, vẻ mặt còn nghiêm túc như vậy, anh nâng cằm cô, hôn lên đôi môi đỏ mọng đang mím chặt của cô, cười như không cười nhìn cô chăm chú, nói: "Ghen sao?"
"Ừm, có chút." Tống Hân Nghiên thành thật thừa nhận, không thể nào không ăn giấm được, anh bỏ rơi cô vừa mới bị anh khơi lên d*c vọng, vội vàng chạy đi ôm một người phụ nữ khác về, đổi lại là người khác đã sớm trở mặt bỏ đi rồi.
Thẩm Duệ có chút ngạc nhiên trước sự thành thật của cô, anh vui vẻ hôn cô một cái, "Hân Nghiên, em biết không, thấy em căng thẳng như vậy, anh rất vui.
Nhưng em không thể nghi ngờ anh được, anh và Thanh Vũ không phải quan hệ như em nghĩ đâu."
Tống Hân Nghiên bĩu môi, "Em không nghĩ gì cả, nếu em thật sự cảm thấy quan hệ của hai người không trong sáng, em đã bỏ đi từ lâu rồi."
Thẩm Duệ bất đắc dĩ nhìn cô, còn nói không nghĩ, môi bĩu ra đến mức có thể treo được can dầu rồi, anh nắm tay cô đi tới bên giường, ôm cô vào lòng, anh nói: "Thanh Vũ và anh quen nhau ở Mỹ, rất giống anh, là người phụ nữ bị nhà họ Liên bỏ rơi."
"Nhà họ Liên?" Tống Hân Nghiên kinh ngạc nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô nghe Thẩm Duệ nhắc tới quá khứ của mình, kỳ thật cảnh ngộ của bọn họ rất giống nhau.
Mặc dù cô không bị nhà họ Tống đưa ra nước ngoài, nhưng cũng bị vứt bỏ như vậy.
"Ừm, nhà họ Liên, năm anh quen cô ấy, anh hai mươi tuổi, vừa mới nổi ở Wall Street, lúc đó còn trẻ, không biết kiềm chế bản thân, đắc tội với rất nhiều người, đặc biệt là ông chủ cũ Jackson bị anh dồn vào đường cùng thời điểm đó, ông ta rất oán hận anh.
Jackson có gia thế.
Vẫn luôn truy đuổi anh không từ bỏ." Thẩm Duệ tựa hồ rơi vào hồi ức nào đó, gương mặt tuấn tú mang một vẻ u ám khó tả.
"Năm anh hai mươi hai tuổi, Jackson đã bị anh làm cho thảm hại ở Wall Street, ông ta giống như một con chó chết chủ vậy, đi cắn người khắp nơi.
Anh lẻ loi một mình ở Mỹ, cũng không sợ ông ta trả thù, nhưng anh đã quên mất Liên Thanh Vũ luôn thân cận bên người."
Tống Hân Nghi nghe anh kể về quá khứ, giọng điệu của anh trong trẻo nhưng lạnh lùng, lộ ra vẻ đau xót khắc cốt ghi tâm.
Cô nghĩ, Liên Thanh Vũ nhất định đã vì anh mà gặp chuyện gì đó.
"Khi anh bị Jackson bắt đi, đúng lúc Thanh Vũ đến tìm anh, Jackson không tha cho cô ấy mà đưa cô ấy đi cùng.
Bọn anh bị trói trong một căn phòng, đợi cấp dưới của anh đem tiền đến cứu.
Chỉ là đám súc sinh kia.
Đã hứa là không động đến Thanh Vũ, nhưng cuối cùng..." Thân thể cao to của Thẩm Duệ run rẩy, cho dù chuyện đã qua nhiều năm, nhưng mỗi lần nghĩ lại anh vẫn luôn đau khổ tự trách.
Tống Hân Nghiên nhẹ nhàng ôm lấy anh, vươn tay dịu dàng vỗ lưng anh, để anh bình tĩnh lại.
"Sau đó bọn anh đã trốn thoát được, Thanh Vũ mắc chứng rối loạn hoang tưởng, cứ đến tối là sợ hãi, nói Jackson tới giết cô ấy, cô ấy đã nằm viện cả năm trời, mới từ từ hồi phục lại." Thẩm Duệ nhắm mắt lại, nói: "Bệnh của cô ấy đã nhiều năm rồi không tái phát, nhưng đêm nay, cô ấy nói cô ấy lại thấy Jackson, anh đã bảo Nghiêm Thành điều tra camera, nhưng không thấy bóng dáng của Jackson đâu, anh nghi ngờ chứng rối loạn hoang tưởng của
cô ấy lại chuyển biến nặng, nên mới đón cô ấy về Y Uyển ở, tiện chăm sóc cô ấy hơn."
Tống Hân Nghiên nghe vậy, trong lòng chùng xuống.
Cô biết Liên Thanh Vũ có ơn với Thẩm Duệ, cô không nên nghĩ nhiều, nhưng trực giác nói cho cô biết, Liên Thanh Vũ đối với Thẩm Duệ có tình yêu nam nữ.
"Vậy cô ấy phải ở lại đây bao lâu, ở đến khi bệnh tình tốt hơn sao? Nếu bệnh của cô ấy vĩnh viễn không tốt lên thì thế nào?" Tống Hân Nghiên cảm thấy mình không nên hẹp hòi như vậy, Thẩm Duệ rất thông minh, không thể nào không biết Liên Thanh Vũ có tình với mình, nếu giữa bọn họ có gì đó thì đã có từ lâu rồi, sao còn đợi đến lượt cô lo lắng chứ?"
"Hân Nghiên, anh xem cô ấy như em gái ruột vậy, nếu bệnh của cô ấy vĩnh viễn không khỏi, vậy anh sẽ nuôi cô ấy cả đời." Thẩm Duệ thẳng thắn nói.
Tim Tống Hân Nghiên chìm xuống đáy vực, cô nhảy xuống khỏi đùi anh, đá giày, leo lên giường nằm xuống, đưa lưng về phía anh.
Thẩm Duệ nhìn bóng lưng của anh, muốn nói gì đó, chợt nghe cô lên tiếng: "Đó là chuyện của anh, không liên quan gì đến em."
Giữa bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu khoảng cách? Ông cụ Thẩm không đồng ý bọn họ ở bên nhau, bây giờ anh lại có thêm một thanh mai trúc mã có ân có tình với anh, vì sao cô lại cảm thấy con đường phía trước của bọn họ càng ngày càng xa vời.
Thẩm Duệ mấp máy môi, lại không biết nên nói gì, anh cởi giày lên giường, nằm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, anh nói: "Hân Nghiên, anh đảm bảo với em sẽ không để cô ấy ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta."
Tống Hân Nghiên nhắm mắt lại không nói chuyện, có lẽ phụ nữ đều rất nhạy cảm, chỉ với việc vừa rồi Liên Thanh Vũ không ngủ, nhưng lại giả vờ ngủ để anh bế, cô liền biết, chắc chắn Liên Thanh Vũ thích Thẩm Duệ.
Bọn họ cô nam quả nữ ở cùng một phòng, anh lấy gì để đảm bảo với cô, Liên Thanh Vũ sẽ không ảnh hưởng đến tình của của bọn họ?
Có lẽ là vì quá mệt mỏi, không bao lâu sau Thẩm Duệ liền ngủ, Tống Hân Nghiên tựa vào lòng ngực anh, nhưng không hề có chút buồn ngủ.
...!
Hôm sau, khi Thẩm Duệ thức dậy, Tống Hân Nghiên đã rời đi, đầu giường có một mảnh giấy, anh cầm lên xem, "Em về thành phố Giang Ninh, đừng nhớ em!"
Thẩm Duệ bực bội vò đầu, cảm giác anh lại bị cô bỏ rơi.
Anh mở ngăn kéo, ném mảnh giấy vào trong, lấy điện thoại gọi cho cô.
Tống Hiên Nghiên lúc này đã ở trên tàu trở về, cô liếc mắt nhìn tên người gọi, trực tiếp cúp máy.
Chỉ một giây sau, điện thoại của cô lại vang lên lần hai, cô lại cúp máy, sau đó tắt nguồn.
Cô nhìn cảnh vật lùi dần ngoài cửa sổ, khẽ thở dài, hôm qua cô ôm theo kích động và háo hức, liều lĩnh trở về tìm anh, nhưng cô không thể ngờ được kết quả lại như vậy.
Sáng nay khi cô ra khỏi phòng Thẩm Duệ, Liên Thanh Vũ đứng bên ngoài, ánh mắt cô ta nhìn cô giống như đang nhìn một kẻ xâm lược, tràn ngập thù địch.
Khi đó cô liền hiểu được, Liên Thanh Vũ thật sự thích Thẩm Duệ.
Hai người lẳng lặng nhìn nhau, một lát sau cô dời tầm mắt, xách túi xuống lầu, từ đầu đến cuối Liên Thanh Vũ không nói lời nào, chỉ nhìn cô rời đi.
Trở lại thành phố Giang Ninh, cô lao vào biển học, cô phải học thật nhiều để kiến thức của mình trở nên phong phú.
Nhưng ngày hôm sau khi cô trở về thành phố Giang Ninh, thầy R.O lại vội vàng trở về nước vì người nhà bệnh nặng, hoàn thành khóa đào tạo lần này trước thời hạn.
Trợ lý của anh ta xin lỗi tất cả các học sinh tham gia khóa đào tạo, hy vọng lần sau còn có cơ hội đến Trung Quốc huấn luyện mọi người.
Tống Hân Nghiên trở về ký túc xá thu dọn đồ đạc, cô đứng trong ký túc xá trống rỗng, cô đã ở đây hơn hai mươi ngày, thật sự rời đi vẫn là có chút lưu luyến.
Cô nhìn ký túc xá lần cuối rồi xách theo hành lý rời khỏi đó.
Ngồi trên tàu về nhà, cô lấy điện thoại ra, từ sau khi trở về thành phố Giang Ninh, cô vẫn luôn tắt nguồn, còn chưa mở lại.
Cô kinh ngạc nhìn hồi lâu, sau đó ấn nút mở nguồn.
Vô số cuộc gọi nhỡ tràn đến, cô mở ra xem, nhiều nhất vẫn là dãy số quen thuộc nhất kia.
Cô khẽ thở dài, thoát khỏi đó, mở tin nhắn lên xem, trong tin nhắn chỉ có một tin, "Hân Nghiên, là mẹ đây, nhìn thấy tin nhắn thì gọi lại cho mẹ, Đổng Nghi Tuyền."
Cô nhất thời trợn to mắt, không dám tin nhìn tin nhắn, Đổng Nghi Tuyền nhận cô rồi?
Cô đọc lại tin nhắn, cô vẫn luôn không nhận Đổng Nghi Tuyền, bởi vì Đổng Nghi Tuyền vẫn luôn không nhận cô.
Đều nói mẫu tử liền tâm, nhưng khi cô đứng trước mặt Đổng Nghi Tuyền, bà ta đối với cô chỉ có sự xa lạ.
Mà bây giờ, bà ta gửi cho cô tin nhắn này là có ý gì đây? Là rốt cuộc cũng chịu nhận cô rồi sao?
Cô không kịp nghĩ nhiều, điện thoại lại vang lên, cô liếc mắt nhìn thông báo trên điện thoại, do dự một chút rồi bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp quen thuộc, "Khi nào thì tới Đồng Thành?"
Tống Hân Nghiên vô cùng kinh ngạc, không nhịn được nhìn xng quanh, "Anh đặt thiết bị giám sát trên người em à?"
Thẩm Duệ cúi đầu cười khẽ, hôm qua sau khi cô rời đi mà không nói lời nào, anh đã định đuổi theo, nhưng lý trí khiến anh tỉnh táo lại, duy nhất lần này, anh sẽ không chiều theo ý cô nữa.
"Đúng vậy, cho nên em đừng hòng chạy trốn khỏi lòng bàn tay anh, ngoan ngoãn trở lại bên cạnh anh đi."
Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng điệu này của anh, những chuyện rối ren trong hai ngày qua đột nhiên trở nên không còn quan trọng nữa, cô nói: "Em không chạy trốn, em chỉ muốn bình tĩnh suy nghĩ một chút."
"Vậy em nghĩ xong chưa?" Thẩm Duệ nghịch bút máy, biết được R.O có chuyện riêng phải về nước, anh liền biết khóa đào tạo của cô đã xong.
Cô sẽ trở về đây, trở về bên cạnh anh, sau đó không bao giờ rời xa anh nữa, nghĩ đến đây anh liền kích động không thể kiềm chế được.
"Ừm, sau khi trở về em phải cố gắng hơn nữa để tìm một công việc, sau đó kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Em nhận ra tất cả mọi thứ đều là mây bay, chỉ có tiền vào túi mới là của mình." Tống Hân Nghiên nói, cô phải làm một người tích cực hướng thiện, không thể cứ luôn tốn thời gian lo lắng được mất nữa.
Bút máy trong tay Thẩm Duệ suýt chút nữa bay ra ngoài, anh nói: "Em suy nghĩ hết hai ngày mà chỉ được vậy thôi sao?"
"Đúng vậy, làm người thì phải làm việc, cuộc sống mới trọn vẹn, anh nói xem đúng không?" Tống Hân Nghiên vươn tay vẽ loạn trên kính, cuối cùng cô mới phát hiện, cô đã viết ra tên của anh.
Thẩm Duệ nghiến răng, cô không từ mà biệt, sau đó tắt máy, để anh không liên lạc được với cô, anh đoán rằng cô đang giận, còn giận chuyện gì thì đầu anh một chữ cũng không có.
Nếu là chuyện của Liên Thanh Vũ, anh đã giải thích rồi, anh nghĩ cô sẽ tin, bây giờ xem ra, cô vẫn còn để bụng chuyện Liên Thanh Vũ ở lại nhà anh.
"Hân Nghiên, khi nào đến Đồng Thành, anh đi đón em." Thẩm Duệ hỏi.
"Hai tiếng nữa, nhưng anh không cần đến đón em đâu, em tự về được rồi." Tống Hân Nghiên nói, sự xuất hiện của Liên Thanh Vũ nhắc nhở cô rằng, cho dù có yêu một người đàn ông đến thế nào cũng không được mất đi lòng tự tôn của mình.
Bọn họ ở bên nhau, có thể lên giường, có thể hôn môi, có thẻ làm hết chuyện các cặp đôi làm cho nhau, nhưng lại không thể sống chung, không thể để anh tiến vào cuộc sống của cô.
Nếu bọn họ sớm muộn gì cũng phải chia tay, vậy thì đừng nên có thói quen ỷ lại vào anh nữa.
Thẩm Duệ nhíu mày, thái độ của cô đối với anh không thay đổi, cũng không nói lời chia tay với anh, cũng không nói anh đừng tiếp tục như vậy nữa, nhưng anh đã cảm nhận được ý tứ từ lời nói của cô, cô không muốn ỷ lại vào anh nữa.
"Anh là bạn trai của em."
"Em biết chứ, bạn trai đại nhân, em có tay có chân, cũng tìm được đường đi, cho nên em sẽ tự trở về, sau đó ở nhà đợi anh đại giá quang lâm.
Tàu sắp vào dường hầm rồi, không có tín hiệu nữa, em cúp máy trước đây." Tống Hân Nghiên diện cớ cúp điện thoại, cô nhìn đồng ruộng mênh mông vô bờ ngoài cửa sổ, thật ra chuyến tàu từ thành phố Giang Ninh đến Đồng Thành căn bản không có đường hầm.
Hai giờ sau, Tống Hân Nghiên đến nhà ga Đồng Thành, cô hòa vào dòng người xuống xe, ra khỏi ga, nhìn thấy Nghiêm Thành đứng đó, cô nhìn phía sau anh ta, không thấy Thẩm Duệ, trong lòng không khỏi có chút mất mát, cô tự mắng thầm trong lòng, Tống Hân Nghiên, mày là đang tự tìm đường chết mà, là mày không cho anh ấy đến đón, anh