Tống Hân Nghiên mất ngủ, nụ hôn của Thẩm Duệ đã hoàn toàn làm trái tim cô xao động.
Cô đã tránh tiếp xúc với Thẩm Duệ nhiều nhất có thể, nhưng thực tế luôn đi chệch hướng mà cô mong đợi, làm cô dần mất kiểm soát.
Cô nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà, cô không biết mình đang làm gì với Thẩm Duệ bây giờ, chẳng lẽ Đường Diệp Thần có lỗi với cô, nên cô cũng muốn ngoại tình sao? Mà đối tượng lại là Thẩm Duệ, người đàn ông này sẽ không bao giờ để cô rút lui, cô có đủ khả năng để khiêu khích anh không?
Tống Hân Nghiên cảm thấy khó chịu, cô nắm lấy cái gối rồi vùi mặt vào nó.
Tống Hân Nghiên, mày không thể, mày tuyệt đối không thể trở thành loại người trơ trẽn như vậy được.
Ngày hôm sau, Tống hân Nghiên đi ra với hai con mắt to thâm đen như gấu trúc, nhìn thấy Hàn Mỹ Hân đang ngồi thất thần trên ghế sô pha, cô bước đến ngồi bên cạnh, dùng cùi chỏ chạm vào người cô ấy: “Mỹ Hân, cậu bị sao vậy?”
Hàn Mỹ Hân liếc nhìn rồi nói bằng giọng bất lực: “Nhìn thấy cậu và Thẩm tổng hôn nhau ở dưới lầu, tớ đã rất phấn khích đến mức tim tớ cảm thấy nhộn nhạo cả lên.”
Má của Tống Hân Nghiên đỏ bừng lên, cô đứng dậy, hờn dỗi nói: “Ừ thì tớ không đứng đắn đấy, không nói chuyện với cậu nữa.”
Hàn Mỹ Hân ngã trên ghế sô pha, nghĩ đến giấc mơ nực cười đêm qua, cô ấy cảm thấy muốn phát điên lên.
Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi, cô ấy vẫn còn mộng xuân, đối tượng vẫn là...!Trời ơi, đánh sét tôi chết đi cho xong.
Tống Hân Nghiên tắm rửa xong, về phòng thay quần áo, nhìn thấy hộp nhung màu xanh đã vứt vào thùng rác, quay lại bàn trang điểm, cô cầm lên, Hàn Mỹ Hân tình cờ đi ngang qua, cô ấy tò mò nói: “Hôm qua tớ thấy nó nằm trong thùng rác, nên tới nhặt lại cho cậu, đây không phải vận mệnh của cậu sao? Sao cậu lại vứt nó đi vậy?”
Tống Hân Nghiên đáp lại, đặt chiếc hộp nhung màu xanh lên bàn trang điểm, đi đến tủ lấy bộ quần áo cô muốn mặc hôm nay.
Thấy vậy, Hàn Mỹ Hân nhún vai rồi đi ra ngoài.
Tống Hân Nghiên thay quần áo xong, vừa lấy túi thì hoảng hốt nhìn thấy chiếc túi tối qua cô mang về, trong đó có áo vét của Thẩm Duệ và một bộ trang sức có giá trị.
Cô ngẫm nghĩ, sau đó đổi sang một chiếc túi lớn hơn, bỏ áo khoác và đồ trang sức vào đó, nghĩ đến tối hôm nào đó sẽ tìm cơ hội trả lại cho anh, sau đó bọn họ không còn nợ nần gì nhau nữa cả.
Bốn giờ chiều, Tống Hân Nghiên bận đến tối mày tối mặt, bà Tống gọi điện thoại nhắc nhở cô tiệc ở sảnh Hoa Mẫu Đơn của Thịnh Thế Hào, bắt đầu từ 6 giờ 30 phút, dặn cô phải đến đúng giờ.
Tống Hân Nghiên cúp điện thoại, trong đầu nhất thời trống rỗng, sau đó quay lại tập trung hoàn thành công việc.
Tống Hân Nghiên vừa xong việc thì cũng đã gần bảy giờ, cô nhấc điện thoại lên thì có hơn chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của một người.
Cô có thể tưởng tượng bà ta luống cuống đến mức nào, cô không trả điện thoại, thu dọn bàn làm việc, xách túi bước ra khỏi văn phòng.
Bắt taxi đến chỗ Thịnh Thế Hào, người phục vụ dẫn cô đến bên ngoài sảnh đường Hoa Mẫu Đơn, Thẩm Duệ đang đứng trên hành lang để hút thuốc, đôi mắt phượng dài và hẹp nhìn cô qua làn khói, đôi mắt thâm thúy khiến người ta không thể nhìn thấy những gì mà anh đang suy nghĩ.
Bước chân Tống Hân Nghiên hơi khựng lại, vô tình nhớ tới nụ hôn cuồng nhiệt đêm qua, hô hấp trở nên rối loạn, cô quay đầu đi chỗ khác, tránh tầm mắt của anh, đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc nặng nề, bước vào phòng tiệc.
Phòng tiệc được mạ vàng rực rỡ, Thẩm Đường Khải Hồng và bà Tống ngồi ở vị trí phía trên, bà Thẩm và bà Tống ngồi bên cạnh chồng của họ, nhưng không thấy Tống Nhược Kỳ và Đường Diệp Thần đâu cả.
Tống Hân Nghiên nhìn về phía bà Tống, bà Tống đã đứng dậy, nhiệt tình chào đón cô: “Hân Nghiên, sao giờ này con mới đến, mau tới đây chào mọi người đi.”
Tống Hân Nghiên bị bà Tống kéo đi về phía bà Thẩm, cánh cửa gỗ chạm trổ phía sau bị đẩy ra, khóe mắt cô nhìn thấy Thẩm Duệ đang bước vào với vẻ mặt trầm xuống, trong lòng cô chợt cảm thấy căng thẳng.
Cô chào mọi người, bà Thẩm liếc xéo cô với giọng điệu không hài lòng: “Cô vẫn biết tôi là mẹ cô à, một năm rưỡi cô không về một lần, rốt cuộc cô đang làm cái quái gì vậy hả? Đã năm năm kể từ khi cô kết hôn với Đường Diệp Thần mà cái bụng của cô vẫn chưa có thông báo nào, ngày mai cô trở về nhà họ Thẩm, tôi đưa cô đi khám phụ khoa thử xem.”
Tống Hân Nghiên có chút xấu hổ, cụp mắt xuống, không nói gì.
(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe.
Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu.
Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.)
Bà Tống vội vàng hòa giải: “Bà thông gia nói đúng, đã đến lúc phải đưa Hân Nghiên đi khám phụ khoa rồi, Hân Nghiên, ngồi nói chuyện với mẹ chồng đi con.
Vừa rồi mẹ đã nói về việc con không tận hưởng hạnh phúc mà con chỉ muốn ra ngoài làm việc cả rồi.”
Sắc mặt của bà Thẩm dịu đi một chút, vươn tay kéo cô ngồi xuống bên cạnh.
Bà không thích Tống Hân Nghiên làm con dâu của bà, nhưng bà cũng không ghét.
Diệp Thần đã gây rắc rối ở bên ngoài nhiều năm như vậy, chưa bao giờ bà thấy thấy cô gây rắc rối mà không biết tình hình chung.
Tống Hân Nghiên cảm thấy thái độ của bà Tống có chút không đúng,