"Vâng, em đã nghĩ kỹ rồi!"
Ánh mắt thản nhiên nhưng kiên định của Ôn Vãn khiến Lý Nhiễm hơi cảm động.
Dù sao cũng không có ai đăng ký, Ôn Vãn đã nhất quyết muốn tham gia, để cô bù cho đủ số lượng vậy!
Lý Nhiễm nhanh chóng đăng ký, nói với Ôn Vãn chỉ có hai ngày, phải nộp bài dự thi trước thứ Sáu.
Tiết đọc buổi sáng kết thúc sớm, ngay khi chuông hết giờ vang lên, trong lớp lần lượt vang lên tiếng cười.
Liên miên bất tận, họ đều đang chế nhạo Ôn Vãn không biết tự lượng sức.
Đinh Hạo và Đinh Nhiên quay đầu lại, nhìn Ôn Vãn vẻ mặt buồn bực nghịch điện thoại, phát hiện có hai ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm mình, Ôn Vãn đành phải tắt di động trước, ngẩng đầu.
"Các cậu nhìn tôi như vậy làm gì?"
Đinh Nhiên chỉnh kính, thở dài nói: "Cậu có biết cùng cậu tham gia thi đấu là ai không?"
Ôn Vãn gật đầu, "Tôi biết, bọn họ là một trong những người giỏi nhất trong lớp chọn!"
"Biết rồi còn đăng ký à?" Đinh Hạo vỗ trán nói: "Lần này hay rồi, học sinh trong lớp đều chờ xem trò cười của cậu đó!"
"Các người làm sao biết tôi nhất định sẽ thua?"
Ôn Vãn cầm bút lên tùy ý xoay xoay, bên môi nở một nụ cười giễu cợt, "Không chừng, tôi là một con hắc mã đấy?"
Hai anh em nhìn nhau đồng thanh thở dài: "Mong là vậy!
Trong thâm tâm họ biết rằng, lần này Ôn Vãn đối đầu với nhiều học sinh giỏi như vậy, nhất định sẽ bị đánh bại, nhưng.
.
bọn họ vẫn lựa chọn ủng hộ cô!
Mây đen từ từ tan đi, đến gần trưa thì trời quang mây tạnh.
Ôn Vãn hẹn Bạch Lộ gặp nhau ở căng tin, cùng nhau ăn cơm.
Nhưng 20 phút trôi qua, Bạch Lộ vẫn không xuất hiện, gọi điện thoại hay gửi tin nhắn đều không trả lời.
Ôn Vãn lo lắng, đi thẳng vào lớp 12 (1).
Khi cô đến cửa lớp, trong lớp có rất ít người, Bạch Lộ đang bị một nhóm nữ sinh vây quanh chế nhạo--
" Cậu vẽ cái gì cũng không nhìn, chỉ là loại rác rưởi này, còn muốn cạnh tranh cùng Ôn Cần và Lâm Đông? "
"