Edit: Mèo Mũm Mĩm
Nói là buổi tiệc, thật ra chỉ là hình thức đốt lửa trại của dân tộc thiểu số mà thôi.
Mặt sẹo bị phát hiện trên người có máy theo dõi sau đó giao cho Vương
Thắng. Rất nhanh, mặt sẹo đã bị hai người kéo xuống. Thanh Hà ngồi ở bên cạnh Nhất Ngạn, thỉnh thoảng lại có những ánh mắt xấu xa từ bốn phương
tám hướng quét qua người cô, cô theo bản năng bắt lấy cánh tay Nhất
Ngạn. Nhất Ngạn uống một hớp rượu mạch, cười khẽ: “Không muốn rời khỏi
em như vậy sao?"
"Đừng có nói nhảm."
Bàn tay to của Nhất
Ngạn khoác qua vai cô sau đó cả người cô bị kéo vào trong lồng ngực của
cậu, mông ngồi trên đùi cậu. Nhất Ngạn dùng tay vuốt ve mặt cô như đang
vuốt ve tác phẩm nghệ thuật mà mình yêu tha thiết sau đó hơi dùng lực
một chút, lập tức mặt cô dán sát vào môi cậu: “Em cũng chỉ vì muốn tốt
cho cô thôi. Cô nghĩ rằng hiện tại chúng ta rất an toàn sao? Đừng có
bướng bỉnh nữa. Trong khoảng thời gian này hãy luôn ở bên cạnh em, đừng
có đi chỗ khác."
Không biết đã xảy ra chuyện gì mà bữa tiệc mới
được nửa đường đã kết thúc, Vương Thắng gọi một đám người vào trong
phòng dặn dò gì đó. Nhất Ngạn và Thanh Hà thì ở chung một chỗ vì Vương
Thắng không có gọi cậu.
Nhất Ngạn nhìn đèn đuốc sáng trưng trong nhà gỗ, ánh mắt hơi nheo lại.
"Cậu làm sao vậy?" Thanh Hà hỏi.
"Không có gì." Nhất Ngạn kéo cô trở về khe núi.
Rõ ràng Vương Thắng đã cảnh giác cậu.
Ban đêm trong khe núi rất yên tĩnh.
Căn nhà gỗ đứng lẳng lặng ở bên bờ hồ, bên ngoài thỉnh thoảng vang lên vài
tiếng chim hót và tiếng nước chảy róc rách. Thanh Hà làm thế nào cũng
ngủ không được, trong lòng cô luôn có một loại dự cảm không rõ. Nhất
Ngạn ôm eo cô, kéo cô vào sát người mình: “Sao vậy, tại sao cô cứ bất an như vậy?"
Thanh Hà đang định mở miệng thì trong bóng đêm an tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng súng rất rát.
Tiếng súng vốn ở các hướng khác nhau nhưng theo thời gian trôi qua thì dần dần trở nên gấp rút, hỗn loạn, đan xen vào nhau.
Tiếng súng truyền tới từ bên ngoài khe núi, là chỗ ở của bọn Vương Thắng.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Thanh Hà ngồi dậy.
Nhất Ngạn kéo cô vào trong lòng, che kín ánh mắt của cô: “Ngủ đi."
"Có phải..."
"Dù cho trời sập xuống thì vẫn có em ở đây." Giọng nói của Nhất Ngạn có chút lạnh lẽo: “Hiện tại thì... ngủ đi."
Thanh Hà không dám lên tiếng nữa nhưng làm sao cô có thể ngủ được trong tình
huống như thế này? Cô nghiêng tai lắng nghe, tiếng súng càng ngày càng
gần, trong đó còn có cả tiếng đánh nhau và tiếng quát lớn. Thanh Hà cố
gắng kiềm chế nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, cô nói với Nhất Ngạn: “Thật sự đã xảy ra chuyện rồi, đừng ngủ nữa."
Nhất Ngạn im lặng
lắng nghe sau đó ngáp một cái, lúc này cậu mới rời khỏi cái chăn ấm áp,
bắt đầu mặc quần áo. Thanh Hà vội vàng mặc quần áo của mình, vì quá gấp
gáp nên suýt chút nữa mặc ngược.
Nhất Ngạn giúp cô sửa lại cổ áo: “Nhìn bộ dạng của cô đi, còn đâu dáng vẻ thục nữ nữa?"
“Tôi vốn không phải là người thùy mị gì." Thanh Hà đẩy tay Nhất Ngạn ra, tính bướng bỉnh cũng bắt đầu nổi lên.
Nhất Ngạn cười nói: “Vậy cô là gì?"
“Tôi..."
Đột nhiên một tiếng “pằng” vang lên, tiếng súng đã đến gần tựa như đang ở
bên tai. Thanh Hà ngừng lại, lo lắng nhìn Nhất Ngạn. Nhất Ngạn sờ tóc
cô, hôn lên gò má của cô: “Đi theo em." Dịu dàng thoáng qua rất nhanh,
trong lúc Thanh Hà còn chưa hồi hồn thì Nhất Ngạn đã nhanh chóng kéo cô
ra cửa.
Sau khi ra ngoài thì tiếng súng càng thêm rõ ràng.
Tại bãi đất phía Tây, lửa đang cháy ngút trời.
Mấy cảnh sát mặc đồ đen xuất hiện ở lối vào khe núi, bọn họ tập hợp với
nhau, nhắm một cách chuẩn xác vào những kẻ bắt cóc đang vây quanh. Ở
chính giữa những người đó, Thanh Hà thấy được một đôi mắt rất quen
thuộc.
... Là Khương Biệt!
Cô gần như muốn chạy tới nhưng tay lại bị Nhất Ngạn nắm chặt: “Cô muốn làm gì?" Giọng nói của cậu vô cùng lạnh lẽo.
Cứ như bị một chậu nước lạnh giội xuống, Thanh Hà tỉnh táo ngay lập tức.
Trong đầu cô lóe lên những hình ảnh khác nhau cuối cùng hợp lại làm một. Sau khi kết nối tất cả, cô không nhịn được mở miệng: “Là cậu lừa tôi
tới đây, cậu muốn mạng sống của anh ta đúng không?"
Nhất Ngạn
cũng không phủ nhận: “Đúng thì thế nào? Tận mắt nhìn thấy anh ta chết
đi, không biết lòng của cô có đau không?" Bàn tay của Nhất Ngạn đặt lên
ngực cô, cười khẽ một tiếng. Thanh Hà rùng mình, không thể tin nhìn Nhất Ngạn: “Sao cậu có thể như vậy, anh ta là bạn của cậu vậy mà cậu lại
dùng quỷ kế lừa gạt anh ta, hơn nữa còn muốn mạng sống của anh ta?"
Thanh Hà hất tay Nhất Ngạn ra, xoay người định chạy về phía cửa vào khe
núi.
Đột nhiên trên cổ cô truyền đến cảm giác đau đớn, Thanh Hà lập tức ngất đi.
Nhất Ngạn ôm chặt cô, hôn khẽ lên trán cô sau đó cõng cô trên lưng.
Bất ngờ cậu trai tóc vàng từ cửa khe núi chạy vào, nhanh chóng nói với Nhất Ngạn: “Anh Thắng bảo tôi nói cho cậu biết nếu cùng rời đi thì mục tiêu
quá lớn nên mọi người tách ra hành động, tập hợp ở bên ngoài thành phố X mười dặm."
Nhất Ngạn tỏ vẻ đã hiểu, cậu nhanh chóng cõng Thanh Hà rút lui theo đường thuỷ.
Trận chiến rất dữ dội, giằng co hơn một ngày một đêm.
Dù Nhất Ngạn đã rời khỏi nơi đó nhưng dường như tiếng súng vẫn còn văng
vẳng ở bên tai. Chiếc xe jeep màu đen đi dọc theo đường núi để xuống
núi, dọc đường xóc nẩy không ngừng. Mui xe và một cửa xe phía sau đã bị
hỏng, không ngừng đánh vào thùng xe, phát ra tiếng “bành bạch” giống như ống bễ.
Nhất Ngạn vừa lái xe vừa cầm súng nhìn qua gương chiếu hậu.
Phía sau không có người đuổi theo.
Sau khi xuống núi, xe việt dã chạy vào một con đường bị che khuất bởi rừng
cây rậm rạp rồi thừa dịp bóng đêm, chậm rãi rời khỏi khu vực này. Được
nửa đường, Nhất Ngạn bỏ xe lại sau đó ôm Thanh Hà đi vào một con đường
nhỏ cực kì vắng vẻ.
Sắc trời dần trở nên sáng hơn, bầu trời ở phía Đông ánh lên màu trắng của bong bóng cá.
Đang mơ mơ màng màng thì Thanh Hà cảm thấy mặt mình hơi ngứa, không nhịn
được nên đưa tay lên gãi. Sau khi ngừng gãi một lúc, chỗ vừa rồi lại bắt đầu ngứa. Thanh Hà bực bội mở mắt ra thì thấy Nhất Ngạn đang cầm cọng
cỏ đuôi chó quét qua quét lại trên mặt cô.
"Cậu làm gì vậy? Rất
ngứa đấy." Thanh Hà ngồi dậy, né sang bên cạnh hai bước. Sắc mặt cô vẫn
còn có chút tái nhợt, có vẻ không được thoải mái lắm.
Cô nhìn bốn phía, đây là một mảnh đất trống bên cạnh bờ sông, bên trái có một cây
hòe, sau lưng là bãi cỏ cháy đen trụi lủi, có thể là bị người ta đốt
trước đó.
Nhất Ngạn nhóm lửa, bắt đầu nướng cá ngay tại chỗ. Vì
không có gia vị nên cậu chỉ có thể xử lý đơn giản. Rất nhanh, mùi thơm
đã tràn vào trong mũi cô. Thanh Hà ra sức hít hà sau đó nhìn thấy Nhất
Ngạn đưa một xiên cá tới trước mặt cô: “Đói không?"
Thanh
Hà không nhận lấy: “Tại sao cậu phải làm như thế?"
Vẻ mặt của Nhất Ngạn cũng rất lạnh lẽo: “Cô chỉ muốn hỏi em cái này?"
"Vậy cậu hy vọng tôi hỏi cậu cái gì?"
Nhất Ngạn cười lạnh: “Quả nhiên cô đối xử với Khương Biệt tốt một cách khác
thường, quan tâm tới sống chết của anh ta nhiều như vậy nhưng cô có từng nghĩ tới... Cô càng quan tâm anh ta thì anh ta sẽ chết càng nhanh hơn
không?"
"Sao cậu lại bá đạo như vậy?"
"Bá đạo?" Nhất Ngạn
cắn một miếng cá, cười nhạo một tiếng, ánh mắt âm hiểm: “Thế giới này
chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé. Anh ta trúng kế là do chính bản
thân anh ta không có năng lực, trách em làm gì? Anh ta có chết cũng là
do cô hại chết. Ai bảo cô luôn nhắc tới anh ta trước mặt em?"
"Cậu..." Thanh Hà cắn răng sau đó đột nhiên cười lên: “Cậu đố kỵ đúng không?"
Nhất Ngạn hơi sửng sốt nhưng sau khi nhìn thấy ý cười châm chọc trên khóe
môi của cô thì cậu cũng cười lại: “Đúng vậy, em đố kỵ, đố kỵ đến phát
điên rồi, ai bảo em chính là một kẻ điên đây. Em thích cô nên những
người khác không thể đến gần cô được."
Thanh Hà không ngờ rằng
cậu lại thừa nhận thẳng thắn như vậy khiến cả người cô không được tự
nhiên. Nụ cười của cậu càng làm cô sởn tóc gáy, không dám ngẩng đầu.
Nửa sau bữa cơm, Thanh Hà cảm thấy mùi vị rất nhạt nhẽo còn Nhất Ngạn thì ngược lại, cậu cảm thấy rất ngon miệng.
Tới chạng vạng, bọn họ mới ra được khỏi rừng rậm này.
Bên ngoài rừng rậm là một con đường quốc lộ, bọn họ vừa ra tới nơi thì lập
tức gặp được một chiếc xe vận chuyển hoa quả đi ngang qua. Bởi vì xe
chạy rất nhanh nên khiến quýt và táo trên xe rớt đầy trên mặt đất.
Chủ xe vội vàng dừng xe lại sau đó anh ta và người vợ có vẻ là người dân ở vùng nông thôn cùng xuống xe nhặt hoa quả lên.
Thanh Hà đi qua giúp bọn họ, cô nhặt một quả táo lên đưa cho người phụ nữ đầu trùm khăn, tay mang túi xách kia: “Đây chị."
"Cảm ơn." Người phụ nữ cảm kích nhìn cô. Lúc nhìn thấy Thanh Hà thì chị ta
có chút sửng sốt. Da dẻ của phụ nữ ở nông thôn rất đen, tay chân lại rất thô to nên chị ta chưa bao giờ nhìn thấy cô gái nào nhỏ nhắn, xinh đẹp
như vậy. Chị ta có chút cà lăm: “Em là người thành phố tới đây sao?"
Thanh Hà không biết trả lời thế nào, đành phải gật đầu.
Sau khi chị ta thấy Nhất Ngạn ở đằng sau Thanh Hà thì dường như có chút
sáng tỏ, trên khóe môi hiện lên một chút ý cười, liếc nhìn chồng của
mình.
Thanh Hà biết bọn họ hiểu lầm rồi, sắc mặt cô đỏ ửng không biết làm sao.
Người phụ nữ đề nghị: “Sắc trời cũng không còn sớm nữa, hai người trẻ tuổi
bọn em ở bên ngoài cũng không an toàn, không bằng đến thôn của chị ở một đêm đi."
Cũng chỉ có thể như vậy.
Thanh Hà vội vàng nói cảm ơn với bọn họ.
Xe vận tải chạy được khoảng mười phút thì bắt đầu tiến vào một vùng bình
nguyên bao la rộng lớn, kế tiếp là chạy lên sườn dốc, khắp nơi toàn là
cỏ úa khô vàng. Sau khi xe vòng qua sườn dốc thì địa hình lại thấp
xuống, cuối cùng một cái thôn không lớn không nhỏ xuất hiện trong tầm
nhìn của bọn họ, hàng rào chung quanh thôn được làm bằng cọc gỗ. Ở cửa
thôn có trồng những cây cọ, lá nhọn như kim châm, cực kì tươi tốt.
Sau khi vào thôn, hai vợ chồng và người trong thôn lập tức chào hỏi nhau.
Nhà của bọn họ ở cuối thôn xóm, bên cạnh một giếng cổ.
Căn nhà của họ được làm bằng gỗ và cỏ tranh, nhìn có vẻ không được kiên cố
cho lắm, ở trước cửa treo những xâu bắp và ớt đỏ phơi khô. Một cụ già và hai đứa trẻ đang ngồi trước cửa bện đồ.
Căn nhà không lớn, chỉ có hai phòng. Sau khi rửa mặt xong, người phụ nữ bắt tay vào sắp xếp chỗ cho bọn họ ở lại.
Thanh Hà vội vàng nói cảm ơn sau khi nhận lấy chăn mền và gối từ người phụ
nữ. Nhất Ngạn thì cười, sờ soạng đống chăn mền: “Vẫn mỏng như vậy."
Thanh Hà hiểu được hàm ý trong lời nói của cậu, cô hừ khẽ một tiếng, ôm
chăn mền đi vào phòng ngủ.
Nhất Ngạn cởi quần áo ra, nhẹ nhàng
nhảy lên giường. Thanh Hà đưa lưng về phía anh, dùng chăn bọc kĩ chính
mình, không cho cậu đụng vào. Quả nhiên Nhất Ngạn hết cách, hồi lâu cũng không thấy động tĩnh gì.
Trong lòng Thanh Hà hơi nghi hoặc, ngoảnh đầu nhìn sang thì thấy bên cạnh không còn bóng dáng của Nhất Ngạn.
Đột nhiên chân của cô nóng lên, hóa ra cậu ta đang hôn chân của cô, sau đó
từ từ bò từ bên dưới lên rồi chui vào chăn. Trong bóng tối, bàn tay thô
ráp của Nhất Ngạn vuốt ve da thịt mềm mại của cô khiến cô run rẩy. Thanh Hà giật giật hai chân nhưng lại bị cậu đè lại, trong chăn chỉ có tiếng
cười "khúc khích" của cậu mà thôi.
Thanh Hà dùng chân đá cậu ta ra nhưng sức lực hoàn toàn không đáng kể.
Nhất Ngạn hôn lên đùi cô rồi nhích dần lên trên. Cậu đẩy hai chân cô ra,
cách quần liếm vào địa phương thần bí khiến Thanh Hà không tự chủ được
mà run rẩy.