Trăng sáng trên cao, hình ảnh lập lòe không rõ, nhiệt độ trong phòng lại nóng như lửa.
Đau đớn như tê liệt truyền đến, đôi mắt quyến rũ như sương mù của Hân Nghiên đột nhiên cứng lại.
Trong đầu trống rỗng, một chuỗi ký ức mơ hồ không có thứ tự mạnh mẽ hiện lên trong đầu nàng, mãnh liệt mà rung động.
Trí nhớ xa lạ khiến Hân Nghiên đau đầu muốn nứt ra, cuối cùng vậy mà lại ngất đi.
Tại một bến cảng vắng vẻ trong thành phố B có một chiếc xe đỏ rực đang đỗ lại, xuyên qua ánh trăng mơ hồ có thể thấy ở trong ghế điều khiển có một người phụ nữ đang gọi điện thoại.
"Đã làm xong chuyện chưa?"
"Yên tâm đi, cô Tưởng, chúng tôi làm việc tuyệt đối không có vấn đề!"
"Được, ngày mai tôi sẽ đem số tiền còn lại chuyển vào tài khoản của anh!"
Người phụ nữ cúp máy, trên khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười lạnh dữ tợn, đôi mắt đẹp lóe lên vẻ ghen ghét, đôi môi đỏ mọng khẽ mở thấp giọng khinh thường chế nhạo.
"Hân Nghiên , cô chẳng qua chỉ là kẻ đáng thương mà nhà họ Tưởng chúng tôi nhận nuôi, vậy mà cũng dám giành anh Hạo với tôi".
Qua hôm nay cô chính là một người thân tàn ma dại đã bị đàn ông sỉ nhục, tôi cũng muốn nhìn xem cô như vậy anh Hạo còn có thể thích được nữa hay không!"
Hân Nghiên , cô nên đi chết đi, Thẩm Hạo chỉ có thể là của tôi!
Hung dữ mắng xong, điều khiển chiếc xe đỏ nghiêng ngang đắc ý rời đi!
...
Trời tờ mờ sáng, đêm nay Hân Nghiên ngủ rất không ngon, đầu vô cùng đau nhức, thân thể mỏi mệt bủn rủn khiến nàng gần như cả đêm đều gặp ác mộng.
Mở mắt một hồi, đôi mắt bình thường trong trẻo thuần khiết hôm nay lại trở nên lạnh lùng, toàn thân lộ vẻ trong trẻo mà lạnh lẽo, không có độ ấm.
Thân thể khẽ nhúc nhích, cảm giác được cánh tay đang ôm chặt trên hông.
Hình ảnh điên cuồng tối qua hiện lên trong đầu, tay Hân Nghiên nắm chặt thành đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng hiện lên vẻ rét buốt.
Tưởng Mịch , nàng không ngờ người phụ nữ kia cho nàng dùng loại thuốc này, hơn nữa còn đưa nàng tới khách sạn, xem ra là thật sự muốn tìm người hủy hoại nàng.
Đáng tiếc hết lần này đến lần khác Hân Nghiên nàng không cho cô ta được toại nguyện, không ngờ lại hồi phục trí nhớ của ba năm trước.
Nhớ lại đoạn ký ức phủ bụi đau đến vỡ lòng của ba năm trước.
Hân Nghiên lạnh lùng nở nụ cười trào phúng, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng hiện ra vẻ hận thù nguy hiểm, còn mang theo sự đau khổ vô cùng.
Giây phút Hân Nghiên thức dậy, Diệu Hàm cũng tỉnh, vừa mở mắt đã thấy Hân Nghiên như thế.
Không thuần khiết sạch sẽ mà quyến rũ như tối hôm qua, cũng không nóng bỏng đẹp đẽ như khi bị trúng thuốc mê.
Giờ phút này ngoại trừ khí lạnh toàn thân còn có vẻ nguy hiểm bức người, trong đôi mắt tàn nhẫn tràn ngập bị thương đau đớn, trên mặt lại lạnh lùng bình tĩnh!
Khí thế thay đổi như vậy nhất thời khiến Diệu Hàm ngẩn ngơ!
Hân Nghiên cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, nghiêng đầu liếc nhìn Diệu Hàm , ánh mắt lạnh như băng không có cảm xúc, hờ hững đứng dậy, thân thể trần truồng muốn xuống giường.
Cho dù đêm qua đã giao đêm đầu tiên của mình cho người xa lạ này, nhưng đối với Hân Nghiên đã khôi phục trí nhớ thì không có gì quan trọng bằng việc báo thù.
Diệu Hàm nhíu chặt mày, nhìn ánh mắt lạnh lùng xa cách của Hân Nghiên , trong lòng hơi buồn phiền.
Hơi bực bội, khuôn mặt lạnh lùng lại càng thêm âm trầm, ánh mắt thâm trầm như mực lóe lên tia sáng âm u, kéo tay Hân Nghiên , âm thanh lạnh lùng không vui: "Cô muốn đi đâu?"
"Về nhà!"
Hân Nghiên lạnh lùng nhìn thoáng qua Diệu Hàm , phun ra hai chữ, giãy khỏi tay Diệu Hàm tiếp tục xuống giường.
"Hít hà..."
Vừa chạm đất liền đứng không vững, mạnh mẽ hít một hơi khí lạnh.
Hân Nghiên nhíu mày, trong lòng mắng người phụ nữ này hành vi cầm thú.
Nhìn dấu vết trên người Hân Nghiên do mình làm ra, đôi mắt thâm trầm như mực của Diệu Hàm lóe sáng.
Nhìn người phụ nữ này không chút để ý đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ tối hôm qua, không khỏi tức giận.
Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng tràn đầy hơi lạnh, ánh mắt tĩnh mịch lóe lên ánh sáng rét buốt.
"Sao hả, ăn tôi sạch