Đệ bát thập bát chương: Hỗ trợ công kích và này nọ
Giống như là ăn ý, sau đó hai người không ai nói tiếp nữa. Kết thúc ngày nghỉ 1 tháng 5, bệnh của Tô Mộc Nhiễm cũng tốt lên rất nhiều, thậm chí ngày 4 tháng 5 giải thi đấu vũ đạo đoàn thanh niên vườn trường nàng còn dựa vào lịch trình mà có mặt với vai trò khách mời. Chu Nguyên ôm camera thấy nàng ngồi ở chiếc bàn bên trái cửa ra vào, vẻ mặt ngạc nhiên.
Chỗ Tô Mộc Nhiễm ngồi rất gần nàng, Chu Nguyên thấy vẫn chưa mở màn thì cầm camera im lặng đi đến bên cạnh, đưa tay vỗ vai, khi đối phương quay đầu lại, nàng nhoẻn miệng cười khẽ, "Cơ thể đã tốt hơn chưa?"
Tô Mộc Nhiễm quay lại, nhìn thấy nàng thì có ngạc nhiên một chút, cũng nhẹ cười đáp lại, gật đầu trả lời, "Ừm, tốt hơn rất nhiều. Lúc này em cũng bận rộn ghê nha." Nàng chỉ chỉ chiếc camera trong tay Chu Nguyên, mím môi nhẹ giọng nói.
"Không có cách nào khác, em giúp bạn chụp hình." Chu Nguyên nhún vai, giả ra biểu tình không thể tránh được. Thấy người đến xem không nhiều lắm, Chu Nguyên vươn ngón tay chỉ về phía sau, ra hiệu nói, "Em đi làm việc trước, lúc nào rảnh nói chuyện sau."
"Ừm, em đi đi, bái bai." Tô Mộc Nhiễm gật đầu để nàng đi, "Đúng rồi, chừng nào về thì nhá máy cho cô, cô đưa em về." Trong lúc Chu Nguyên định rời đi, Tô Mộc Nhiễm cười nói thêm một câu. Chu Nguyên cười đáp lại, giơ tay bái bai bắt đầu quay về vị trí của mình.
Lão sư bên cạnh Tô Mộc Nhiễm hiếu kỳ hỏi người vừa nãy là ai, Tô Mộc Nhiễm chỉ cười cười, trả lời một câu là học sinh liền đem lực chú ý quay về sân khấu. Chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu, ánh mắt sẽ bất tự giác tìm bóng hình quen thuộc kia.
Chu Nguyên loay hoay với chiếc camera trong tay, thỉnh thoảng mất tập trung đặt ánh mắt lên người Tô Mộc Nhiễm, thỉnh thoảng hai người chạm mặt nhau sẽ không hẹn mà cùng mím môi cười.
Tiết mục của Kiều Vũ Vi ở cuối, các nàng là đại diện cho khoa ngoại ngữ. Từ đó đến giờ Ngoại viện và Văn viện đều nhiều học muội, giải đấu vũ đạo vân vân đều là hai học viện này tranh nhau, năm nay cũng không ngoại lệ.
Cầm con át chủ bài Quán quân, tiết mục của khoa ngoại ngữ năm nay bắt chặt lấy ánh mắt khán giả, vừa xuất hiện đã làm mọi người phải thảng thốt. Trang phục hoa lệ, trang điểm tinh xảo, tất cả cấu thành một vũ khúc xinh đẹp lại tùy ý mê hoặc mọi người, kéo mọi người vào một bữa tiệc bách hợp không sao sánh bằng.
Hủ nữ dưới sân khấu thấy đội hình như vậy, nháy mắt hú hét lên, lớn tiếng nói, cũng chỉ có Ngoại viện mới mạnh bạo như vậy thôi! Chu Nguyên đứng dưới đài, nhìn hàng ngũ, Kiều Vũ Vi mặc lễ phục màu trắng nhẹ nhàng khiêu vũ cùng bạn nhảy, cũng không khỏi cảm thấy lóa mắt.
Hắc bạch giao nhau, một người mềm mại một người cứng rắn hợp lại với nhau, vũ đạo Hoàng hậu đen và Công chúa Bạch Tuyết này kết thúc trong tiếng vỗ tay như sấm.
Chu Nguyên giơ camera, nhìn Kiều Vũ Vi nâng góc váy nhún người chào cám ơn, rất tự giác ấn nút chụp.
Sau khi tiết mục góp vui cuối cùng kết thúc, người cầm kết quả cũng đi ra, không thể nghi ngờ, Ngoại viện giành được hạng nhất. Sau khi lễ trao giải kết thúc, Chu Nguyên cầm camera đi vào hậu trường cười nói chúc mừng đối phương.
Rất nhiều em gái trong nhóm múa từng nghe danh Chu Nguyên, thế nhưng người được gặp tận mặt thì rất ít, cho nên lúc thấy nàng, khó tránh khỏi không nhìn thêm vài lần. Người quen thân với Kiều Vũ Vi chọc ghẹo nàng, vị nào vậy ta, làm Chu Nguyên xấu hổ, cuối cùng chỉ đành mặt than đứng trong góc tường.
Nàng định chờ Kiều Vũ Vi thu dọn xong mới đưa nàng trở về KTX. Động tác của Kiều Vũ Vi rất nhanh, cũng không để Chu Nguyên chờ quá lâu, mang theo túi xách đưa nàng ra ngoài.
"Hôm nay thấy em nhảy thế nào?" Kiều Vũ Vi đeo túi xách, giẫm giày cao gót đi bên cạnh Chu Nguyên, cười hì hì hỏi.
"Ừm, rất đẹp." Chu Nguyên gật đầu, nói lời từ đáy lòng, "Thật sự xứng danh."
"Ha ha, vậy sao." Kiều Vũ Vi cười vui vẻ. Trên mặt nàng vẫn còn lớp trang điểm dày, nhưng không chút nào tạo cảm giác khó coi, dưới ngọn đèn không quá sáng trái lại còn có cảm giác quỷ mị cuốn hút, "Lát chị về nhà hả? Có thể đi ăn khuya với em không?"
". . ." Đột nhiên Chu Nguyên nhớ đến lời Tô Mộc Nhiễm, cô ấy nói tối nay sẽ đưa mình về. Nhưng mà người trước mặt lại quá mức chờ mong, Chu Nguyên nhìn dáng vẻ dè dặt chờ câu trả lời của nàng, thì nhẹ dạ gật đầu, "Có thể." Phía Tô lão sư, dù sao cô ấy cũng chỉ tiện đường, tự mình cũng có thể về nhà, tối nay cứ như vậy đi.
"Ừm hừm, ăn cái gì giờ, mì, vằn thắn, hay sủi cảo?" Đối phương đưa ngón tay lên cằm, đi phía trước Chu Nguyên, không thể quyết định được hỏi nàng.
"Tùy ý cái gì cũng được." Nàng luôn không kén chọn, huống chi là ăn khuya, có thể no bụng là tốt rồi cần gì tính toán.
"Vậy sủi cảo đi." Kiều Vũ Vi xoay đầu, giải quyết dứt khoát, "Nhưng mà chị phải chờ em về ký túc xá tẩy trang trước a."
"Ừm."
"Ai da." Trên con đường cây vắng vẻ, tiếng hô hoảng hốt của con gái thanh thúy vang lên. Cơ thể Kiều Vũ Vi nghiêng đi, dường như sắp ngã xuống. Chu Nguyên nhìn thấy, nhanh tay lẹ mắt đỡ được cơ thể của nàng, vội vàng hỏi, "Sao vậy, có bị trật xương không?"
Nàng khẩn trương như thế, cũng không chú ý nhiều đến cánh tay của Kiều Vũ Vi nhẹ nhàng vòng qua cổ nàng, đôi môi, chạm đến gò má nàng. Tư thế đó, dưới ánh mắt người ngoài nhìn vào rất giống như đang ôm hôn nhau. Đôi môi ướt át chạm lên gò má lạnh lẽo, Kiều Vũ Vi ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ đang dõi ánh mắt theo hai người cách đó không xa, đôi mắt đen láy mị hoặc tràn đầy dọa nạt ẩn mình trong bóng đêm.
Thấy mình bị người ta bất cẩn hôn lên má, Chu Nguyên cuống quít giật lại cự ly, nhìn cánh tay Kiều Vũ Vi còn câu trên cổ mình, nói, "Thế nào, em có sao không, có trật chân không?"
"Không sao, may mà có học tỷ đỡ hộ." Nhìn người phụ nữ vội vội vàng vàng xoay người chạy về phía bãi đậu xe, đáy mắt Kiều Vũ Vi ánh lên vẻ giảo hoạt. Nàng xua tay, xoay người tiếp tục giẫm trên giày cao gót khoan khoái bước đi, hảo tâm nói, "Học tỷ đi nhanh chút, không thôi về trễ mất."
"Ừ." Chu Nguyên gật đầu, bước nhanh theo.
Bởi vì chưa từng ghé đến quá lâu, nhân tiện đây là lần đầu tiên nàng vào KTX dưới tình huống bình thường. Ngại đi vào nơi một đám con gái ăn mặc mát mẻ đi tới đi lui, Chu Nguyên tựa ở cửa, định chờ Kiều Vũ Vi thay đồ tẩy trang rồi đi ra.
Người tới lui không nhiều lắm, chỉ là lúc đi ngang qua Chu Nguyên thì hiếu kỳ nhìn nàng đánh giá vài chút, nhiều ít cũng khiến Chu Nguyên thấy ngại ngùng, cúi đầu, lấy điện thoại ra, nghĩ đến Tô Mộc Nhiễm đang chờ nàng về nhà, Chu Nguyên bắt đầu soạn tin nhắn định bảo nàng về trước.
【Một lát nữa em phải ăn khuya cùng một người bạn, lão sư cứ về trước, lát em tự mình bắt xe bus về.】
Tô Mộc Nhiễm ngồi trong xe, vốn vẫn còn do dự xem có cần gọi điện cho Chu Nguyên hay không, kết quả sau khi nhận được tin nhắn, nhấn chân ga chạy về nhà.
Kiều Vũ Vi không có để Chu Nguyên chờ lâu, hơn 10 phút sau đã chạy ra KTX. Hai người đến phố ăn vặt, tìm được một quán sủi cảo đệ nhất gia, gọi hai chén sủi cảo thì bắt đầu ăn. Cũng có đói bụng, là một người rất ít khi ra ngoài ăn khuya Chu Nguyên bày tỏ mình ăn rất hăng say, vì vậy chưa tới 5 phút, chén sủi cảo của nàng ngay cả canh cũng không thừa lại.
Kiều Vũ Vi thấy nàng ăn ngon miệng như thế, hảo tâm hỏi có muốn thêm một chén