Cả cơ thể đau nhức không thể nhúc nhích, Lục Tĩnh Hy mơ hồ mở mắt ra nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, trên bụng lại có gì đó đè lên, cô liếc mắt nhìn người bên cạnh là Mạc Vũ Thần?
Cái tên đáng ghét này không phải chứ? Cô và anh ta? Không! Nhất định không phải đâu là ảo giác chắc chắn là ảo giác rồi, Lục Tĩnh Hy muốn đứng dậy chạy khỏi đây nhưng thật sự không đứng nổi.
Mạc Vũ Thần mở mắt ra đã nhìn thấy Lục Tĩnh Hy vậy mà nước mắt đã lăng dài trên má rồi, anh dùng tay lau đi nước mắt cho Lục Tĩnh Hy khiến cô giật mình ngẩn đầu nhìn.
“ Sao lại khóc? ” Mạc Vũ Thần giọng vô cùng nhẹ nhàng.
“ Hức! Anh làm gì tôi rồi! hức! hức ” Lục Tĩnh Hy vừa khóc vừa nói khó nghe vô cùng.
Mạc Vũ Thần bật cười khi anh nghĩ Lục Tĩnh Hy sẽ mắng anh một trận, nhưng không ngờ cô lại khóc sướt mướt vì mất đi lần đầu như vậy.
“ Là em làm tôi, tôi không làm gì chỉ nằm yên ” Mạc Vũ Thần nhìn cô nói dối một cách trắng trợn.
Lục Tĩnh Hy gạt tay anh ra khỏi người mình, cô cố gắng gượng dậy, Mạc Vũ Thần thấy cô như vậy cảm thấy có chút có lỗi, liền đỡ cô ngồi dậy.
“ Không cần phải như vậy, tôi sẽ lấy em ” Mạc Vũ Thần nói với Lục Tĩnh Hy.
Lục Tĩnh Hy không nhìn anh mà chỉ lên tiếng đáp “ Ai mà thèm lấy tên đáng ghét như anh, tôi có vị hôn phu rồi ”.
Mạc Vũ Thần nghĩ xem ra cô nhóc này vẫn chưa biết gì cả, anh bế Lục Tĩnh Hy đi vệ sinh cá nhân, đưa bộ đồ mới cho cô thay, anh yêu chiều cô đến mức, không để cô tự đi mà bế cô đi xuống ăn sáng luôn, suốt một khoản thời gian như vậy Lục Tĩnh Hy không hề mở miệng nói chuyện, cô cứ như người mất hồn vậy.
Lục Tĩnh Hy được Mạc Vũ Thần đưa về nhà, cô thất thần bước vào bên trong, mẹ cô thấy cô không về, bây giờ về lại như vậy có chút lo lắng.
“ Hy Hy con sao vậy? ” Mẹ cô lên tiếng hỏi.
Lục Tĩnh Hy quay đầu lại, nhìn bà cô gắng gượng nở một nụ cười liền nói “ Không sao, hôm qua con uống hơi nhiều nên ngủ lại nhà bạn, có chút không quen nên hơi mệt, con về phòng trước ”
Tĩnh Hy đi về phòng, cô khoá cửa trong lại, cả ngày không đi ra cứ ở lì trong phòng không chịu ăn uống gì cả, thật ra cô nghĩ ngày mai đã gặp vị hôn phu của mình rồi vậy mà bây giờ cô lại như vậy, không xứng với gia đình họ huống hồ họ còn lạ bạn của ba mẹ cô, lần này cô phải đề nghị hủy hôn và xin lỗi hai bác vậy.
“ Rengg!.
Renggg ” tiếng chuông điện thoại vang lên.
“ Alo! ” Lục Tĩnh Hy lên tiếng, đầu dây bên kia chính là Từ Minh.
“ Cậu có sao không? Hôm qua cậu nói đi vệ sinh xong liền mất tích không liên lạc được ” Giọng của Từ Minh vô cùng gấp gáp và khẩn trương.
Lục Tĩnh Hy chỉ bình thản đáp “ Không sao, hôm qua tớ mệt nên về luôn không tiện quay lại, vậy thôi tớ nghĩ ngơi trước nhé tạm biệt ” nói xong liền cúp máy.
Cô nằm xuống giường kéo chăn lên đắp ngang hông, cô cảm thấy mệt mỏi vô cùng, muốn ngủ chỉ muốn ngủ thôi.
Mẹ cô ở bên ngoài không ngừng gọi cô “ Hy Hy con mau xuống ăn gì đi, cả buổi không ăn rồi ”.
“ Con không đói ” Lục Tĩnh Hy bên trong nói vọng ra, cả buổi trời rồi bà lên hỏi cô đều nói một câu như vậy, không biết cô đã xảy ra chuyện gì rồi.
“ Khi nào đói nhớ ăn nhé ” Mẹ cô từ bên ngoài nói vào, sau đó bà liền quay về phòng khách ngồi