- Hử?
Cầu ca, Bát Kim thúc đồng loạt nhìn về hướng Lý Kỳ.
- Lý Kỳ, cũng chỉ có ngươi hiểu ta.
Nha Nội cảm tính lập tức cảm động khóc như mưa, có thể được người khác hiểu mình như vậy, thực là một loại hạnh phúc lớn lao a.
- Ách...!
Lý Kỳ vội sửa lời nói: - Ta không phải ý tứ này, ta là nói, các ngươi tại sao phải đánh công tử nhà Tần Thiếu Tể?
Cao Nha Nội nói: - Đánh nhau mà thôi, chuyện này chẳng phải là rất bình thường sao, nào có vì sao.
- Nghiệt tử, ngươi còn không nhận sai.
Cao Cầu rít gào một tiếng, hai chân đã vận sức chờ phát động, Lý Kỳ
vội hỏi: - Thái úy bình tĩnh một chút chớ nóng, bình tĩnh một chút chớ
nóng.
Cao Cầu thu hồi chân lại, chỉ vào hai tên dở hơi, phẫn nộ quát: - Hai ngươi quỳ xuống cho ta.
- Ah.
Giờ lão tử đã hô quỳ rồi, làm con nào dám ngỗ nghịch, hai tên dở hơi song song quỳ xuống.
Lý Kỳ thiếu chút nữa là cười ra tiếng, trong lòng sớm đã hiểu, kỳ
thật trước kia Cao Nha Nội cũng thường xuyên cùng Vương Tuyên Ân đối ẩu
đấy, nhưng lúc ấy Cầu ca chính là đại hồng nhân bên cạnh Hoàng thượng,
không kém hơn so với Vương Phủ, song phương cũng không nguyện bởi vì đứa con mà cãi nhau trở mặt, như vậy không khỏi quá chuyện bé xé ra to rồi, nhưng hiện giờ địa vị của Cầu ca không lớn bằng lúc trước rồi, mà Tần
Cối lại như mặt trời ban trưa, ngươi đánh con của người ta, nếu Tần Cối
truy cứu tới, Cầu ca có thể không có năng lực tự bảo vệ mình, như vậy
giờ chỉ có thể cầu Lý Kỳ tương trợ. Nói: - Thái úy, Bát Kim thúc, việc
này các ngươi đừng lo lắng, người trẻ tuổi đánh đánh nhau, cũng không
quá đáng.
Hắn tuy rằng không lớn hơn bọn họ bao nhiêu, nhưng địa vị thì vẫn còn ở đó.
Hồng Bát Kim buồn rầu nói: - Điều này ta cũng biết, nhưng vấn đề là Tần Thiếu Tể khả năng không nghĩ như vậy.
Cao Cầu cũng nói: - Ngươi cũng biết, Tần Thiếu Tể không có con trai,
đứa con trai này là con thừa tự, bọn họ vô cùng sủng ái đứa con trai
này, hiện giờ --- ôi, nghịch tử này xem như hại chết ta rồi.
Giờ Tần Cối và Vương thị cũng chưa có con trai, hiện tại đứa con trai này của y là Tần Chí, là từ chỗ anh vợ y cho để làm con thừa tự, đó
chính là coi như châu báu mà trân trọng. Bởi vì ở cổ đại, một khi cho
làm con thừa tự, vậy đó chính là con trai ruột của mình rồi.
Có hay không có ngươi biết được à, nói không chừng con riêng của
người ta đều lên trung học rồi ấy chứ. Lý Kỳ đương nhiên biết việc này,
lại hướng Cao Nha Nội hỏi: - Nha Nội, Tiểu Cửu, các ngươi ra tay có nặng hay không? Giờ nếu đánh cho tàn phế, vậy Tần Cối khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ, thậm chí có thể sẽ náo đến tận chỗ Hoàng thượng đấy.
Cao Nha Nội và Tiểu Cửu liếc nhau một cái, Cao Nha Nội thật cẩn thận
nói: - Ra tay cũng không phải nhẹ. Nhưng chúng ta không có sử dụng vũ
khí, hơn nữa vẫn là có chừng mực đấy, không có đánh chỗ yếu hại của gã.
Đám đảng công tử này đánh nhau, kỳ thật vẫn rất có đúng mực đấy, bọn
họ trời sinh tính hiếu động, nhưng cũng không ngu xuẩn, hơn nữa cùng với đối phương cũng không có thâm cừu đại hận gì, sẽ không công kích bộ vị
trọng yếu của đối phương.
Cao Cầu nhìn đứa con trai, chỉ biết lắc đầu than thở. Lại nói với Lý
Kỳ: - Lý Kỳ, việc này khả năng phải phiền toái ngươi từ giữa điều giải
một chút, chúng ta có thể bồi thường chút tiền cho Tần Thiếu Tể, chỉ cầu có thể dàn xếp ổn thoả.
Ông ta nói là một ít tiền, nhưng chắc chắn sẽ không ít, dù sao Tần
Cối là Thiếu Tể, ngươi đền tiền thì phải làm cho xứng đáng với địa vị
của người ta.
Lý Kỳ nói thẳng: - Thái úy, nếu công tử nhà Tần Cối không có gì trở
ngại. Thế thì không sao, còn nếu bị tàn tật gì đó, ta thấy Tần Cối nhất
định sẽ không từ bỏ ý đồ đâu. Nhưng cũng xin hai vị yên tâm, chỉ bằng
giao tình của ta cùng với Nha Nội và Tiểu Cửu, việc này ta sẽ không ngồi xem mặc kệ.
Cao Cầu thấy Lý Kỳ nguyện ý ra mặt, trong lòng lập tức nhẹ nhàng thở
ra, hiện tại trong triều cũng chỉ có Lý Kỳ có thể cùng Tần Cối lực lượng ngang nhau mà thôi, nói: - Vậy thì rất cảm ơn.
- Thái úy khách khí.
Lý
Kỳ khoát tay, lại nói: - Như vậy đi, ta dẫn hai người bọn họ đi
Thiếu Tể phủ chịu nhận lỗi, thuận tiện nhìn thương thế của Tần Thiếu
công tử như thế nào.
Cao Nha Nội thì không tình nguyện rồi, buồn bực nói: - Còn phải nhận lỗi nữa a!
Một câu nói kia lập tức đốt lên một đám lửa giận trong lòng của Cao
Cầu, một cước bay tới, trực tiếp đạp cho Cao Nha Nội lăn ra đất, rít gào nói: - Cùng với để cho ngươi bị người ta chỉnh chết, còn không bằng ta
tự mình phế ngươi đi.
- BA!
Hồng Thiên Cửu che mặt, ủy khuất nói: - Phụ thân, con cũng không nói gì a.
Hồng Bát Kim nói:
- Nhưng trong lòng ngươi chính là nghĩ như vậy.
Không có biện pháp, lão tử là lớn nhất. Hồng Thiên Cửu cúi đầu, thầm nói: - Phụ thân làm sao mà biết được.
Hai cái tên dở hơi này.
Hai tên dở hơi này ở đây, Lý Kỳ chỉ Cầu ca và Bát Kim thúc đang lắc
đầu, đứng dậy kéo Cầu ca đã xả hết cục tức ra, nói: - Việc này không nên chậm trễ, ta hiện tại liền dẫn bọn họ đi ngay. Nghĩ thầm rằng, nếu đợi
sau khi những chưởng ấn kia tiêu tan rồi, vậy sẽ ít đi không ít sự thông cảm a!
Cao Cầu vẻ mặt ngượng ngùng nói:
- Vậy thật sự là làm phiền ngươi.
- Không có việc gì, không có việc gì, việc rất nhỏ mà thôi, vậy vãn bối liền đi trước.
Hồng Bát Kim đĩnh đạc nói: - Lý Kỳ, nếu bọn họ dám nói lung tung, ngươi cứ đánh là được rồi.
- Dạ dạ dạ.
Lý Kỳ gật gật đầu, lôi kéo hai tên dở hơi đi ngay.
....
....
- Hô ---! Ai ôi!!!, cha ta đã lớn tuổi như vậy rồi, vậy mà sức của đôi bàn chân vẫn mạnh mẽ như vậy a!
- Cha ngươi còn đỡ, hơn phân nửa đều đá vào trên mông ngươi, nhưng
cha ta, chuyên thích đánh vào mặt, hiện tại ta khẽ động miệng một chút
cũng đau, xem ra phải đến ngày không có thể ăn thịt rồi.
Hai tên dở hơi vừa lên đến xe ngựa, đều ngã vào ghế, một tên xoa
mông, một tên xoa mặt, muốn bao nhiêu buồn cười thì có bấy nhiêu buồn
cười.
Lý Kỳ vỗ vỗ chân Hồng Thiên Cửu, khiến y đem chân buông xuống, sau đó mới ngồi xuống, hướng ra ngoài hô:
- Đi Thiếu Tể phủ.
Lý Kỳ hai tay ôm ngực, ánh mắt lướt qua ở trên mặt hai tên dở hơi,
nói: - Nói đi, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Các ngươi như thế nào
lại va chạm với con trai Tần Cối?
Hồng Thiên Cửu che mặt nói: - Đại ca, ngươi không biết, gần đây cái
thằng Tần Chí kia rất kiêu ngạo, so với Vương Tuyên Ân lúc trước còn
kiêu ngạo hơn, ai cũng không để vào mắt, nếu không nể nó là công tử
Thiếu Tể, ta đã sớm đánh rồi.
Theo sự đổi mới của đại thần trong triều, đảng Thái tử kinh thành
cũng đang từ từ đổi mới, giờ chính là đảng Thái tử của một thế hệ kế
tiếp Trịnh Dật, đảng Thái tử kinh thành lại một được gột rửa sạch sẽ,
lần trước tất nhiên là bởi vì sự kiện Nguyên hữu đảng, người mới thay
người cũ, điều này chẳng qua cũng là bình thường mà thôi, nhưng ở bên
trong một đám đảng Thái tử cũ, duy chỉ có tứ tiểu công tử sừng sững
không ngã, mà hiện giờ Cao Cầu đã không bằng lúc trước rồi, đảng Thái tử mới lên tất nhiên là khó chịu, cha ngươi đều ở bên dưới rồi, ngươi còn ở kinh thành xưng hùng xưng bá, đặc biệt con trai Tần Cối, giờ đã trở
thành nhân vật lãnh tụ của một đám đảng Thái tử mới.
Cao Nha Nội khinh thường nói: - Cái thằng kia còn không bằng Vương
Tuyên Ân đâu, đánh nhau không thể cáo trạng lên bề trên. Đây chính là
quy củ của chúng ta, dựa vào phụ thân mà đi dọa người khác, còn tính là
anh hùng hảo hán cái gì chứ.