Hai người làm sao thế, thấy ta không vui sao?
Lục Cẩn thấy Điền Khê Hà và Hàn Gia Quý có chút gượng gạo nên chủ động đứng dậy để làm dịu không khí lại.
" Lần trước đến sơn trại của ta hai người này vẫn còn cười đùa vui vẻ mà, sao mới có mấy ngày không gặp mà bây giờ không khí quanh họ lại thành gượng gạo thế này rồi.
Hay là hai người này lại cãi nhau rồi nhỉ? Xem ra vẫn là để ta ra tay giúp hai người giảng hoà đi, báo đáp lần trước giúp đỡ ta".
Vừa suy nghĩ, Lục Cẩn không cẩn thận để lộ nụ cười gian trên mặt rồi còn cười thành tiếng.
Hehehe…
Thấy nụ cười quái dị của Lục Cẩn, mỗi một người có mặt ở đó đều quay lại nhìn Lục Cẩn bằng một ánh kỳ thị, trong đầu đều nghĩ một ý nghĩ giống nhau.
" Tên ngày bị sao thế nhỉ, có vấn đề về đầu óc à ".
Nhận thấy có rất nhiều ánh mắt hướng về mình, nhưng những ánh mắt đó không phải sự ngưỡng mộ mà đều là ánh mắt của sự kỳ thị.
Lục Cẩn lúc này mới chợt giật mình nhận ra, dáng vẻ ngại ngùng cất tiếng nói:
- Ta biết ta tuấn tú rồi, mọi người không phải nhìn ta như thế đâu.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đề cùng một động tác lắc đầu, cùng một lúc cất tiếng nói:
- Có bệnh thì khám đi.
Sau khi nghe những lời nói thật lòng của họ thì Lục Cẩn như hoá đá, trong lòng tự mình nghi ngờ về chính bản thân mình" Mình… Có bệnh sao".
- Tiểu thư thuốc người bảo em sắc cho vương gia đây ạ.
.
Đam Mỹ Sắc
Giọng nói thanh thoát đáng yêu vang lên, tiếp sau đó là dáng người xinh xắn của Ngọc Lan bước vào.
Vừa hay những điều đó điều và phải vào ánh mắt của Lục Cẩn thoáng chốc Lục Cẩn vẻ thành dáng vẻ ngây ngốc nhìn Ngọc Lan.
" Cô nương này … là ai thế, sao lại có người xinh đẹp đáng yêu nhiều vậy chứ".
- Sắc cho ta…
Nghe Ngọc Lan nói thuốc là do Bạch Hi Vân căn dặn sắc cho mình thì Đường Mạc Long lộ ra khuôn mặt vui mừng rồi quay sang nhìn Bạch Hi Vân." Hoá ra là sai người đi sắc thuốc cho ta à, thế mà ta lại còn hiểu lầm tâm ý của muội ấy nữa cơ chứ.
Hoá ra là do ta đã quá đa nghi rồi lại đâm ra nghĩ xấu cho muội ấy, xem ra là do ta chưa đủ tin tưởng muội ấy rồi".
Cầm chén thuốc trên tay mà Đường Mạc Long mãi không nỡ uống cứ mãi ngồi ngắm nhìn nó.
- Không uống thì để ta.
Thấy thế Lục Cẩn liền nhanh nhảu định dật lấy chén thuốc trên tay Đường Mạc Long, nhưng buồn thay Bạch Hi Vân lại cầm thanh kiếm lên chắn trước cánh tay của Lục Cẩn.
Ánh mắt lạnh như băng kèm theo sát khí nhìn Lục Cẩn.
- Ồ không cần tay nữa sao.
Thấy Bạch Hi Vân có hành động