Chờ đến khi mùi hương đã tan đi gần hết cô mới bắt đầu hầm móng heo, móng heo hầm ngũ vị hương không cần nấu phiền phức như nước dùng để muối chân vịt, món móng heo hầm ngũ vị hương mấy ngày hôm trước cô nấu vẫn chưa đầy đủ hương liệu.
Lần này cô càn quét khắp một vòng ở chợ đen đã kiếm được đầy đủ gia vị còn thiếu.
Món móng giò đêm nay sẽ càng thơm ngon hơn!Sau khi Hạ Tùng Bách về đến nhà thì anh đi chẻ củi gánh nước, làm hết việc vặt trong nhà rồi, sau đó mới có thời gian rảnh rỗi để nghĩ đến chuyện của thanh niên trí thức Triệu “Không an phận” trong nhà kia.Khi anh ngửi thấy mùi hương tràn ra từ cửa sổ phòng chứa củi kia, lại trông thấy Hạ Tam Nha đang vui vẻ thỏa mãn cắn thịt ăn, thì trong đôi mắt đen láy của anh hiện lên một tia phức tạp, u ám.Trong lòng anh từng xuất hiện vô số cách để khiến cô gái kia yên phận, những ý nghĩ đó vẫn luôn dày vò anh suốt quãng đường về, nhưng giây phút này khi trông thấy cảnh tượng như vậy, Hạ Tùng Bách lại dao động.Những năm gần đây bọn họ thành thành thật thật yên phận làm nông dân, không dám phá hoại quy định, không dám làm chuyện xấu, nhưng ông trời đã bao giờ buông tha cho bọn họ? Đã bao giờ để bọn họ sống yên ổn chưa?Chưa từng có, từ khi anh hiểu chuyện đã nghe thấy những lời chế nhạo của những người chung quanh chưa bao giờ ngừng lại, những lời đồn đãi, những lời ác ý bủa vây cuộc sống của anh.
Anh bị đóng dấu ấn của người xấu, anh cảm kích tổ chức đã không hoàn toàn vứt bỏ nhà anh, cho nhà anh có cơ hội hối cải để làm người tốt.
Nhưng mà chỉ cần anh còn sống một ngày, thì người nhà họ Hạ của anh sẽ phải sống chui lủi, dấu ấn trên người anh kia vĩnh viễn không bao giờ xóa sạch được…Tình trạng đã kém đến mức như vậy rồi, còn có điều gì có thể khiến nó trở nên xấu hơn nữa được sao?……Buổi tối chị Hạ vội vàng bước vào chuồng bò