Bẩm Báo Vương Gia Vương Phi Đến Rồi

37: Gây Sự


trước sau


Đúng hai ngày sau, Trịnh Đức tướng quân theo ý chỉ của Tư Dạ Hành Lâm, dẫn đầu đoàn quân áp giải Hành Dung đến biên giới phía Bắc làm khổ sai.
Lúc ông ta vừa dẫn quân đi đến cổng lớn kinh thành, ba người Hành Vũ, Tịnh Ngọc và Ngọc Túc đã đợi sẵn từ bao giờ.

Tư Dạ Hành Vũ phong thái hơn người, bàn tay thon dài phẩy phẩy chiếc quạt giấy, rồi thong dong đứng ra chắn ngang lối đi của bọn họ.

Trịnh Đức thấy vậy, liền tỏ vẻ không hài lòng:
"Nhị vương gia, mạt tướng phụng ý chỉ của thánh thượng, áp giải phạm nhân đi đến biên giới làm khổ sai.

Phía Bắc xa xôi, đường đi hiểm trở, nếu bây giờ không nhanh chóng đi mau, e là sẽ không kịp trở về cáo trạng.

Nhị vương gia nhân từ đức độ, chắc là không muốn làm khó mạt tướng đâu?"
Tư Dạ Hành Vũ cười khẩy, sao một người như Trịnh Đức lại có thể làm tướng võ được chứ? Nếu chịu bỏ chút công đèn sách thì Sở quốc lại có thêm một trạng nguyên tài giỏi nữa rồi.
"Trịnh tướng quân, bổn vương trên là vương gia, dưới là nhị ca của Hành Dung.

Chẳng lẽ người ca ca như ta không thể nói vài lời trước khi đệ đệ của mình bị đưa đi hay sao?"
"Nhưng mà…"
"Bá phụ, chỉ là dặn dò mấy câu, sẽ không mất nhiều thời gian của người đâu mà…"
Trịnh Đức định trả lời vu vơ rồi lờ đi cho xong, nhưng lại bị lay động bởi Hoàng Ngọc Túc.


Nhìn bộ dạng mè nheo tội nghiệp của nàng, ông ta thật sự không thể cứng rắn nổi nữa.
"Thôi được rồi, vương gia thích nói gì thì cứ nói, nhưng phải nhanh lên đấy!"
"Đa tạ!"
Tư Dạ Hành Vũ gật đầu kính lễ, rồi liền đi vòng ra phía cuối đoàn quân.

Nhìn thấy chiếc lồng gỗ lớn trấn áp tự do cả đời của Hành Dung, cộng thêm cơ thể thân tàn ma dại không chút sức sống của hắn, ánh mắt Hành Vũ trĩu nặng nỗi sầu.
"Hành Dung…"
"Huynh còn đến đây làm gì? Bị đệ vạ lây còn chưa đủ hay sao?"
"Đệ nói gì vậy chứ? Dù sao chuyện xảy ra cũng không phải là lỗi của đệ."
Tư Dạ Hành Dung cố gượng cười, đôi môi khô nứt nẻ khiến hắn cảm thấy ran rát.

Hắn tựa đầu vào lồng gỗ, ánh mắt thất thần:
"Là lỗi của đệ hay không cũng không còn quan trọng nữa, vì dù sao đệ cũng đã gây phiền phức lớn cho huynh và nhị tẩu rồi.

Tên hôn quân kia sẽ không chịu tay dừng lại, cho nên… huynh là ca ca của đệ, Tịnh Ngọc vừa là tẩu tẩu, vừa là bằng hữu và cả tỷ tỷ ruột của An Bình,...!Đệ thật lòng mong cho hai người sẽ không xảy ra bất cứ chuyện bất trắc gì."
"Đệ yên tâm, bổn vương nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Ngọc cho thật tốt.

Còn đệ, hãy cố gắng bảo trọng.

Khi đi đến biên giới, sẽ có người do thành chủ Ký Châu phái đến giúp cho đệ có một công việc và chỗ ở tốt hơn những khổ sai khác."
Tư Dạ Hành Dung khẽ gật đầu, sự mệt mỏi như thấm vào từng thớ thịt:
"Đệ biết rồi, đệ nhất định sẽ sống thật tốt, để rồi có một ngày tìm ra cách trở lại nơi này và rửa cho bằng sạch thù xưa!"
Tư Dạ Hành Vũ gật đầu đồng tình chứ không nói gì thêm nữa.

Đợi mười năm nữa, mong là mối hận trong lòng Hành Dung sẽ nguôi ngoai...
Hành Dung hướng mắt nhìn xa thêm một chút, thấy Tịnh Ngọc và Ngọc Túc đứng cạnh nhau.

Tịnh Ngọc nhìn hắn, còn nữ nhân kia thì không.

Hắn cũng quá tuyệt tình, cố ý muốn lơ đi nàng ấy:
"Nhị tẩu, nhớ bảo trọng đấy!"
"Ừ, đệ cũng phải bảo trọng!"
Câu nói của Kim Tịnh Ngọc nằm gọn trong khoảng thời gian cuối cùng được tiễn biệt Hành Dung.

Trịnh Đức sợ chậm trễ, nên đã gấp rút lệnh cho quân lính tiếp tục hành quân.

Bánh xe gỗ chở Hành Dung lăn tròn thành từng vòng, tròn như vòng tình cảm luẩn quẩn không hồi kết của Ngọc Túc và hắn.

Khi chiếc lồng lớn lướt qua mặt Ngọc Túc, nàng chạnh lòng ngước mặt lên nhìn theo đối phương.

Nhưng dường như đã quá trễ nên chỉ còn thấy bóng lưng gầy gò từ phía xa, dù có cố cách mấy cũng không thể thấy rõ, không thể chạm vào.
"Ngọc Túc, về thôi!"
Nghe Kim Tịnh Ngọc gọi, Hoàng Ngọc Túc như tỉnh ra từ giấc mộng si.

Nàng xoay đầu lại cười với Tịnh Ngọc, giả vờ như chưa hề có

chuyện gì xảy ra, rồi cùng nàng ấy rảo bước trở về vương phủ.

Nhưng trớ trêu là trong khoảnh khắc đó, Hành Dung lại ngoảnh đầu nhìn về phía nàng.

Thấy nữ nhân ấy đã đi xa, đột nhiên hắn lại thở dài thườn thượt, không rõ là vì thấy nhẹ lòng, hay càng lúc càng thêm nặng trịch.
Suốt cả đoạn đường dài, những binh lính mang nhiệm vụ canh giữ lồng gỗ cứ nghe tên tội nhân bên trong lý rí trong miệng điều gì, nhưng không sao nghe rõ được.

Thậm chí chính hắn cũng không biết mình đang nói gì, muốn nói gì.
-------------
Mấy ngày sau, trong hoàng cung xa hoa và lộng lẫy.

Tư Dạ Hành Lâm sau khi thượng triều xong, bực tức trong lòng muốn đi đến đâu đó để giải khuây.
Hắn vừa đi vừa mắng chửi, nhưng người bị mắng không nghe thấy, chỉ có Thái công công đi bên cạnh là phải hứng chịu mọi chuyện.
"Lão già Kim Quang đó ỷ mình là đại thần nên bây giờ còn muốn quản lí cả việc chi tiêu trong hậu cung của trẫm, thật chẳng ra làm sao cả!"
"Hoàng thượng bớt giận, hoàng thượng bớt giận! Nô tài thấy thừa tướng nói không phải là không có lí… Người nghĩ xem, Giang Nam mưa lũ triền miên, đời sống dân chúng đói kém cực khổ, nếu hoàng thượng cắt giảm tiền viện trợ vì ngân sách có hạn thì thật tội nghiệp cho dân chúng.

Vậy nên thừa tướng gia mới đưa ra đối sách, trong hậu cung bớt tiêu xài lại một chút, thật ra cũng không có gì là quá đáng…"

Tư Dạ Hành Lâm dừng chân, nhìn Thái công công bằng ánh mắt giết chóc, đến chất giọng cũng toát mùi sát khí:
"Ngươi nói như vậy tức là cho rằng trẫm sai, còn lời lão Kim Quang kia nói mới là đúng?"
"Bốp!"
Thái công công biết điều, tự vả vào mặt mình một cái thật mạnh, khom người khép nép:
"Hoàng thượng bớt giận, nô tài đúng là đầu to óc nhỏ, ăn nói hàm hồ! Lời của thánh thượng đương nhiên đúng muôn vạn lần còn lão già thừa tướng đó quả là một kẻ không biết trời cao đất dày.

Theo nô tài thấy… thấy là vì lão ta còn ôm hận chuyện nữ tử của mình bị chết oan, nên mới muốn trả đũa hoàng thượng…"
"Cái gì mà chết oan? Kim An Bình chết là do ả ta tự nguyện muốn như vậy, oan ức chỗ nào?"
"Nô tài lại sai, nô tài lại sai! Chắc chắn là thừa tướng nghe được những lời đàm tiếu không đúng trong cung, thêm nỗi buồn mất con nên mới không phân rõ trắng đen, muốn đổ hết lên đầu hoàng thượng!"
Tư Dạ Hành Lâm thở phào một hơi, xem như tên công công này còn biết tự tìm đường sống cho mình.

Hắn chắp tay ra sau lưng, tiếp tục đi dạo:
"Ngươi nói đúng, lão già đó là đang muốn nhắm vào trẫm, muốn đổ hết mọi tội lỗi lên người của trẫm."
"Hoàng thượng, vậy người không định làm gì sao?"
Tư Dạ Hành Lâm im lặng một hồi, lại đưa mắt nhìn xuống hướng Tây, nơi nhấp nhô mái ngói đỏ tươi của Quốc Định Quán, nói:
"Kim Tịnh Ngọc đã nhập cung dạy học cho các tông thất chưa?"
"Bẩm hoàng thượng, ả đã nhập cung được hai ngày, dạy võ từ sáng đến chiều, sụp tối mới quay về vương phủ."
"Được lắm! Mau đi đến đó, để trẫm xem lần này thừa tướng gia còn muốn bảo vệ con gái theo cách nào?".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện