"Nếu tiểu Phương sư phụ đã không sao thì tôi đi trước đây, còn việc phải làm."
Tang Đồng giương mắt nhìn xung quanh, trời đã tối tự lúc nào.
"Cám ơn cô, còn về bức hoạ..."
"Đây là chuyện của cô, cô tự mình xử lý là được."
Mục Dung nói xong câu này thi lách mình rời khỏi 402. Sau khi Mục Dung rời đi, Tô Tứ Phương vô lực mở miệng gọi: "Đồng sư tỷ."
"Sao rồi, có chỗ nào không thoải mái?"
Tô Tứ Phương cười cười nhìn Tang Đồng, lắc đầu.
"Đồng sư tỷ, em có cách phong ấn âm dương nhãn của Tang Du, đợi em hồi phục, chúng ta cùng thử một chút được không?"
Nghe vậy Tang Đồng kinh ngạc: "thật sao?"
"Ừm."
"Được, vậy chờ em hồi phục, chúng ta cùng thử."
Ngày lại ngày nối tiếp trôi qua, thân thể Tô Tứ Phương lúc tốt lúc xấu, có khi sẽ ngủ li bì cả ngày, chạng vạng tối mới tỉnh lại ăn một chút cơm lại ngủ thiếp đi.
Mục Dung cũng không qua lại gì, Tang Đồng bận rộn không rảnh để tâm cửa tiệm, đã rất lâu không đến đó.
Duy chỉ có một điều làm Tang Đồng vui mừng: Em gái của cô hình như giác ngộ, không còn tiếp tục muốn bám dính Mục Dung.
Tang Đồng nghĩ: Có lẽ do Mục Dung lạnh nhạt, làm đau lòng Tang Du.
Như vậy cũng tốt, đau ngắn còn hơn đau dài, trước khi bị tổn thương sâu sắc, chi bằng giết nó từ trong trứng nước.
Sau khi Tô Tứ Phương khỏi hẳn, Mục Dung có ghé qua một lần.
Cô nói do Địa Phủ điều động nhân sự, muốn cô rời khỏi Hân Hân gia viên đến thành phố khác sinh sống, hỏi xem Tang Đồng có muốn thu lại cửa hàng hay không. Tang Đồng suy nghĩ không thôi. Mặc dù trong cục rất cần Đại niệm lực giả, nhưng em gái của cô quan trọng hơn, sau lần nhập hoạ kia, làm cho cô biết sinh mệnh vốn yếu ớt ngắn ngủi. Cùng lắm về sau tìm cơ hội thú nhận tội trạng với cục trưởng là xong.
Tang Đồng trả tiền thu mua cho Mục Dung, đúng theo dự liệu bị từ chối. Mục Dung dọn đi rồi, lặng yên im ắng rời khỏi cuộc sống của bọn họ, cũng mang theo vô căn chi hồn làm cô không tài nào yên tâm -- A Miêu.
Tang Du vì vậy mà khóc một trận kịch liệt, Tang Đồng an ủi, nói: "A Miêu đi theo Mục Dung ít nhất sẽ an toàn, hơn nữa Tô Tứ Phương có nói sẽ phong ấn âm dương nhãn của em, coi như A Miêu ở lại em cũng không thấy được, ngoan, đừng khóc, sau này em nhất định sẽ có rất rất nhiều bạn mà."
Tang Đồng đưa khăn giấy cho Tang Du, nàng nhận lấy, lau nước mắt, ngoan ngoãn 'dạ' một tiếng.
Tang Đồng cười: Tang Du hình như trở về những ngày còn bé, nhu thuận, hiểu chuyện, ỷ lại cô.
Về sau, Tô Tứ Phương thành công đóng lại âm dương nhãn của Tang Du. Sau khi thích ứng, Tang Du làm việc tại công ty quảng cáo, làm quen được rất nhiều bạn, mỗi ngày về nhà, trên mặt đều mang theo nụ cười hạnh phúc, nghe nói, còn có một thanh niên ưu tú đang theo đuổi nàng.
Cửa hàng được hoàn toàn đổi mới, tuy trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, nhưng thật may cô không có thiếu tiền. Xong một ngày làm việc, Tang Đồng đóng cửa tiệm, Tô Tứ Phương ở bên cạnh, hai người cùng nhau nhìn lên bầu trời sắp buông rèm. Lúc này, điện thoại cô vang lên, Tang Du nhắn tin nói: Tối nay không về ăn cơm, công ty có liên hoan.
Tang Đồng nhìn màn hình điện thoại, ý cười hiện lên trên mặt, nhắn tin dặn dò vài câu, quay đầu nhìn Tô Tứ Phương.
Tô Tứ Phương cũng đang nhìn cô, hai người nhìn nhau cười, cùng đem ánh mắt nhìn về chân trời đang tắt nắng.
"Đồng sư tỷ." Tô Tứ Phương nhẹ giọng gọi.
"Ừm?"
"Đây chính là cuộc sống chị muốn đúng không?"
"Ừm."
....
Mục Dung đưa tay sờ sờ bức hoạ, cô gái trong tranh đột nhiên mở mắt, cười như không cười nhìn cô.
Sau lưng phât ra tiếng kinh hô tan nát cõi lòng: "CHỊ!"
Mục Dung nhìn thấy, khuôn mặt Tang Đồng trong bức hoạ hiện ra rõ ràng. Bảo Tiểu Huyên và Lý Gia Minh cũng giống vậy, hai mắt nhắm, miệng lại hơi cong cong ý cười.
Cô quay người, bảo hồn đăng trên đỉnh đầu Tang Đồng toát ra một làn khói trắng, tắt ngủm.
Hách Giải Phóng bay đến Mục Dung, kéo cô cách xa bức cổ hoạ: "Nguyên Thần của đạo sĩ thúi đã bị mê hoặc ở thế giới trong tranh, chúng ta có phải nên làm theo cô ấy dặn dò, lập tức thiêu hủy cô hoạ?"
"Hách Giải Phóng!"
"Gì? Trong chúng ta cô ấy là lợi hại nhất, đến cả cô ấy cũng bị mê hoặc thì ai đi vào cũng chịu chết thôi, cổ hoạ tà đạo này không thể giữ lại!"
"Chị Đồng Đồng, chị tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Đừng bỏ em mà, xin chị...xin chị mà!"
Tang Du ôm nhục thể của Tang Đồng vào lòng, ruột gan đứt đoạn từng khúc: "Anh Hách, xin anh đừng hủy cổ hoạ, chị em vẫn còn hô hấp, chị ấy chưa chết mà, chúng ta nghĩ cách khác được không? Mới có mấy tiếng thôi mà, chúng ta vẫn còn thời gian, xin anh!"
Hách Giải Phóng ngồi xuống bên cạnh Tang Du, nhìn vào mắt nàng, bình tĩnh nói: "Chị cô lúc nãy đã nói, cô ấy giúp đỡ chính đạo, hy sinh vì chính nghĩa, đáng tiếc lại không thể thoát ra. Tôi nghĩ chúng ta nên tôn trọng ý nguyện của cô ấy, đừng hy sinh vô ích nữa."
"KHÔNG! KHÔNG ĐƯỢC!"
Tang Du không ngừng lắc đầu, nước mắt lã chã rơi, đưa mắt nhìn về phía Mục Dung sau lưng Hách Giải Phóng.
"A Di Đà Phật, Mục thí chủ,