Lão tam run rẩy, không chịu nói thêm gì. Sắc trời đột nhiên tối sầm, người đàn ông lớn tuổi nhất ngửa đầu nhìn trời, dẹp bộ bài: "Các cô cũng trở về đi, trời chuyển rồi, muốn mưa rồi."
Mục Dung ngẩng đầu, không biết từ đâu bay đến một đám mây đen che khuất cả bầu trời, rõ ràng là buổi chiều lại giống như hoàng hôn.
Không khí oi bức lại ẩm ức, nước sông lan ra từng trận tanh tươi làm người ta vô cùng khó chịu. Bốn người mất đi tâm tình du ngoạn, bắt xe một đường về khách sạn.
Tang Đồng đứng trước cửa sổ khách sạn nhìn bầu trời âm u bên ngoài, lấy điện thoại ra, dò xem dự báo thời tiết ở Quan Nhĩ Châu, điện thoại xuất hiện hai chữ :Trời trong."
Tang Đồng lẩm bẩm: "Trời sinh dị tượng sao..."
Cô mở valy lấy ra một cái mai rùa, nhìn thấy quẻ tượng, sắc mặc Tang Đồng càng khó coi: Quẻ đại hung...
Từ khi cô tiếp xúc với đại đạo pháp môn đến giờ, hết thẩy đánh ra ba lần quẻ đại hung.
Lần đầu là lần cô được phái đến Nam Cương thực hiện nhiệm vụ, cùng tổ có mười người chỉ có hai người còn sống trở về.
Lần thứ hai là lúc Đan Đan bị bắt cóc, sư tỷ của cô tan nát Nguyên Thần, tản mất hồn phách, thiêu đốt toàn bộ máu trong người mà kết thúc.
Lần này là lần thứ ba.
Tang Đồng cảm thấy huyệt thái dương đau nhói, liền đưa tay đỡ trán.
"Đồng sư tỷ."
Tang Đồng quay đầu, Tô Tứ Phương đang bưng tới ly nước, đưa cho cô.
"Cám ơn." Tang Đồng nhấp một ít, thấy nhiệt độ vừa ý mới hớp một hơi lớn.
Thói quen uống nước của cô có chút đặc biệt, thường hay pha một ít nước nóng vào, như vậy có thể cảm nhận được dòng nước ấm chảy xuống, xẹt qua thực quản ấm áp đến trong lòng.
Nhiệt độ ly nước này vô cùng hợp khẩu vị của cô, Tang Đồng híp mắt, cảm nhận sự thư thái nước nóng mang đến, đau đớn tan đi không ít.
"Đừng lo lắng, mọi chuyện đều có thể giải quyết."
Tang Đồng quay đầu, nhìn thấy nét mặt tươi cười của Tô Tứ Phương, mắt cô khẽ đảo.
Nụ cười này, có một sức hút làm người ta an bình rất nhiều.
Tang Đồng cong khóe miệng, nhìn hơi nước đang tỏa ra hỏi: "Chuyện này mấy người thấy sao?"
"Em thấy trước nên tra xem ngày xảy ra chuyện thuộc ngày nào, sau đó khảo sát địa hình."
"Ý em là..."
Tô Tứ Phương nhẹ gật đầu, Tang Đồng gọi cho người phụ nữ, hỏi thời gian cụ thể: Đứa nhỏ gặp nạn vào năm ngày trước, thời gian là buổi chiều tầm bốn năm giờ.
Tang Đồn bấm bấm ngón tay, sắc mặt hơi đen: "Sát nhật, ngày đại hung."
Tô Tứ Phương xoay xoay phật châu: "Em với chị đi khảo sát địa hình."
"Ừm."
Tang Đồng để Tang Du và Mục Dung ở lại khách sạn nghỉ ngơi, cầm theo valy cùng với Tô Tứ Phương đi ra ngoài. Vừa bước đến cửa khách sạn, trời liền đổ mưa to, mưa làm thành một màn nước. Trong nháy mắt, đường đi trước khách sạn không một bóng người.
Tang Đồng ngửa mặt nhìn trời, cắn răng nói: "Ngươi càng không cho ta đi, ta càng nhất quyết phải tìm hiểu thực hư!"
Đi khỏi khách sạn chưa được mười bước, dù che mưa của hai người bị thổi đến lật ngược, Tang Đồng vứt dù che: "Đội mưa đi!"
Hai người đứng bên lề đường đợi xe hơn mười phút, không một bóng chiếc xe nào đi qua.
Thật vất vả mới thấy được một chiếc, bác tái thấy dáng vẻ của hai người một cước đạp chân ga, không chở!
Tang Đồng nhìn đèn xe của chiếc taxi, hít sâu mấy chục lần mới khống chế không nói bậy, nêu cô bị mất công lực, nhất định sẽ thành chuyện lớn à!
Là người tu đạo, Tang Đồng có một loại dự cảm rất chuẩn xác, đầu tiên là nước sông lạnh toát, tanh tươi khó ngửi, trời lại làm dị tượng, mưa to ngăn đường của cô và Tô Tứ Phương, tất cả mọi chuyện đều cùng lúc xảy ra, tuyệt đối không phải chuyện trùng hợp.
Đứa bé trai kia chết ngày đại hung, chết không nhắm mắt, hai ngày nữa là thất đầu của đứa nhỏ, dựa vào lão tam miêu tả, nếu như trước lúc thất đầu* không thể xử lý êm xuôi hết thảy thì nhất định sẽ lại chết người! Hoặc có thể là chết nhiều người!!
(Thất đầu: Bảy ngày sau khi chết được gọi là thất đầu tiên)
Tang Đồng cố chấp: "Đi thôi."
Vứt dứt lời, một chiếc xe gắn máy lao tới.
Chiếc xe giao thức ăn xấu xí ngừng trước mặt hai người: "Tiểu Tang Đồng."
"Tằng Thiên Hàm?"
"Thiệt đúng lúc ha~ Mà mưa lớn vậy hai người muốn đi đâu đó?"
"Bớt diễn đi, lần này đi du lịch với tôi không có người ngoài, tôi đang chuẩn bị đến nơi khởi nguồn thăm dò địa hình đây."
"Không cần đâu, tôi có mang theo bản đồ đến nè, chúng ta về khách sạn đi."
Tang Đồng thay xong quần áo, vừa lau tóc vừa trừng mắt nhìn Tằng Thiên Hàm, tức giận nói: "Cậu giỏi nhỉ?! Chuyện khó giải quyết thì giao cho tôi à?"
Tằng Thiên Hàm cười hắc hắc nói: "Trên người tôi chỉ có trứ trụ của Tiên gia, thiếu của Liễu gia, trong ngũ đại gia tộc ngoại trừ Liễu gia, ai cũng không hợp với nước, hơn nữa nhà tiên không qua sông mà, tôi đến đây đã trở thành một nửa phế nhân rồi."
Tang Đồng hỏi: "Trong cục gần đây xảy ra chuyện lớn à?"
Cô luôn luôn thấy kỳ quái, Tằng Thiên Hàm phải chủ yếu phụ trách ở Đông Bắc, địa khu của 'động vật' chứ, căn cứ vào thuyết pháp nhà tiên không qua sông, pháp lực của hắn nam tiến càng lúc sẽ càng yếu mà, phía bắt Sơn Hải Quan mới là thánh địa của hắn mới đúng chứ!
Trọng cục lại phái một người như vậy đến Diệp Lâu sông để thực hiện nhiệm vụ, thì đã chứng minh trong cục thật sự không còn người nữa rồi.
Tằng Thiên Hàm gật đầu, Tang Đồng không hỏi sâu, chuyển sang đề tài của đứa nhỏ xã thân vì nghĩa, Tằng Thiên Hàm móc ra bản