Bạn Gái Quái Vật

Chương 148


trước sau

BẠN GÁI QUÁI VẬT - CHƯƠNG 148

Tác giả: Hữu Tình Khách

Edit: Alex

_____________

Địa bàn chung quanh mèo mập Đại Vương trước đó đã kinh qua cơ số những trận đánh của Tang Lộ, dấu vết chiến đấu của đám con rối biến hóa khôn lường hãy còn lưu lại trên mặt đất.

Đối với Hạ Vị Sương, người đã trải qua mấy lần dịch chuyển mà nói thì để suy đoán ra vị trí đại khái của một đường ranh giới cũng không phải quá khó, huống hồ còn có Lục tiên sinh ở đây. Tuy ông chú gà quèn này gần như đã bị Châu Châu từ bỏ nhưng khi Châu Châu hạ lệnh, Lục tiên sinh vẫn có thể cảm giác được suy nghĩ của cô ta. Châu Châu thao túng con rối dịch chuyển không gian càng nhiều thì kinh nghiệm tích lũy của Lục tiên sinh cũng càng dày dạn, phạm vi đường ranh giới cũng càng chính xác.


Nếu thật sự cho rằng hai kẻ cùi bắp này chỉ biết đứng yên chờ chết, không chuẩn bị gì cả thì quá ngây thơ rồi. Càng yếu thì lại càng phải chuẩn bị vẹn toàn, huống chi vừa rồi suy nghĩ của Hạ Vị Sương còn hăng hái, tích cực lạ thường!

Cô đẩy Lục tiên sinh đi vòng vòng là để tìm kiếm đường ranh giới giữa hai vùng không gian dịch chuyển nơi đây. Cô thu hút sự chú ý của Châu Châu, Lục tiên sinh thì phụ trách đi chặn đường. Lúc này, mọi sự đã đủ, chỉ chờ Tang Lộ.

Châu Châu phẫn nộ hét lên một tiếng. Không thể dịch chuyển không gian đang đứng, vậy dịch chuyển chỗ của Tang Lộ!

Nhưng Tang Lộ quá nhanh. Cô thật sự quá nhanh!

Châu Châu đảo mắt, tinh thần tập trung cao độ, hoàn toàn không cách nào phân tâm đi để ý đến ai khác.


Đúng lúc này, Hạ Vị Sương ấn một cái nút trên đầu chiếc gậy chống. Ngay lập tức, một dòng điện mạnh chích vào lòng bàn tay đang nắm chân gậy của Châu Châu. Châu Châu run rẩy phân tâm, đau đến mức phải hất tay lùi lại một bước.

Một chiếc gậy chống do chính tay Ngụy Vân Lang cải tạo, không chỉ phần đầu được gắn lưỡi dao găm mà phần chân cũng cải tiến trang bị thêm dụng cụ chích điện. Dù sao cũng là người mù, cần có thêm vài phương thức tự vệ.

Châu Châu lùi một bước rồi bất động, Hạ Vị Sương bèn tự lùi thêm về sau, tay vẫn nắm chặt chiếc gậy chống, chỉa đầu kia vào Châu Châu. Cô biết rõ, vừa rồi là nhân lúc Châu Châu không chú ý mới có thể đánh lén thành công, sẽ không có lần thứ hai.


Châu Châu ngẩng đầu nhìn Hạ Vị Sương, biểu cảm trên mặt liên tục biến đổi, khiến người ta nhìn mà cực kì không thoải mái. Cô ta bước từng bước về phía Hạ Vị Sương, hơi vươn tay, phần thịt hai bên má giật giật, con mắt không ngừng đảo vòng, giống như sắp rơi vào trạng thái cuồng bạo, muốn xé Hạ Vị Sương ra làm hai.

Nhưng cô ta không thể đạt được mục đích, bởi có cơn gió từ xa thổi đến, mang theo sát ý hung bạo nhằm thẳng vào Châu Châu.

Sương mù bị khuấy càng đục. Một tiếng gió rít nghe như dã thú gào thét ập đến. Khi Hạ Vị Sương còn chưa kịp nhìn rõ thì một bóng dáng mơ hồ màu đen đã kéo theo làn gió, lao ra từ màn sương mù, thẳng về phía Châu Châu.

Châu Châu giận dữ gào thét, trút hết cơn phẫn nộ còn tồn đọng trong lòng, lại không thể không xoay người bỏ chạy. Tốc độ của cô ta cũng rất nhanh, nhưng lại không thắng được Tang Lộ, đặc biệt là khi còn có một kẻ quấy rối câu giờ là Hạ Vị Sương, khiến cô ta không thể kéo dài khoảng cách kịp lúc, thế là bị Tang Lộ tông cho quay cuồng, lăn vào màn sương.
Rầm một tiếng, màn sương mù trước mắt Hạ Vị Sương bị thổi đi, phai nhạt hơn rất nhiều. Nhưng chỉ thoáng chốc, sương mù từ bốn phía đã lại ùa đến, che khuất cả đất trời thành một vùng mịt mờ xám tro.

Tang Lộ đến. Tang Lộ lại đi. Cuối cùng chị cũng tiếp cận được Châu Châu, chỉ trong nháy mắt.

Hạ Vị Sương còn chưa kịp phản ứng thì hình như mọi chuyện đã xong cả rồi... Cô dở khóc dở cười vươn tay, bắt lấy màn sương mù vô định trước mắt.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch...

Lục tiên sinh chậm rãi đẩy xe lăn đến gần Hạ Vị Sương, bình tĩnh nói: “Vừa rồi Châu Châu bắt tôi rời khỏi đường ranh giới, có điều xe lăn của tôi bị xì hơi, động tác hơi chậm.”

Hạ Vị Sương gật gật đầu: “Cầm chân được một lúc đó là đủ rồi.”
Cơ mà nhìn lại, giờ Châu Châu không ở đây, Tang Lộ cũng không, chỉ còn lại Hạ Vị Sương và Lục tiên sinh. Hạ Vị Sương không khỏi nhớ đến khoảng thời gian mình vừa tỉnh lại sau đợt chữa trị ban nãy, trong lòng nhất thời ngổn ngang cảm xúc.

Thật sự là... không giống chính mình một chút nào...

Hạ Vị Sương xấu hổ hắng giọng mấy cái, nói: “Vừa rồi có mấy lời không phải tôi cố ý nói ra đâu, chú đừng để bụng.”

Lục tiên sinh vẫn lăn bánh xe đi về phía Hạ Vị Sương, độ lượng tha thứ cho cô: “Không sao. Cái đó không quan trọng.”

Nói đoạn, ông ta lại đẩy xe đụng hướng Hạ Vị Sương. Bánh xe cán lên ngón chân cô một chút. Hạ Vị Sương vội nhảy lò cò lùi lại: “Lục tiên sinh, không tới nỗi đó chứ!”

Lục tiên sinh vẫn hết sức kiên quyết mà lăn bánh xe đụng vào Hạ Vị Sương, bình tĩnh nói: “Không liên quan đến tôi, là Châu Châu bắt tôi tấn công cô. Cô ta bực cô rồi.”
Hạ Vị Sương: “...”

Không còn cách nào khác, cô đành phải giữ lưng chiếc xe lăn của Lục tiên sinh, không cho ông ta lộn xộn.

Lục tiên sinh vung tay đánh, Hạ Vị Sương lấy dây thừng cột hai tay ông ta lại. Lục tiên sinh muốn cắn... Ầy, cắn hụt!

Hạ Vị Sương đứng sau lưng Lục tiên sinh, giúp ông ta đẩy xe lăn. Lục tiên sinh không ngừng quay đầu ra sau hòng cắn cô, Hạ Vị Sương nhét cái bao tay vào miệng ông ta.

Lục tiên sinh: “Ọe—“

Hạ Vị Sương: “...”

Cô quyết định vờ như không nhìn thấy phản ứng của Lục tiên sinh, tiếp tục đẩy ông ta trở lại dưới cây đại thụ khô héo.

“Tiếp theo làm sao đây?”

Lục tiên sinh: “Ưm ưm!”

Hạ Vị Sương lẩm bẩm: “Hình như Châu Châu ghi hận tôi rồi. Ngoài chú ra thì có thể cô ta sẽ phái thêm con rối đến đây. Cơ mà hiện giờ cô ta đang bị Tang Lộ đuổi giết, chắc là không có tinh lực để dịch chuyển không gian nhiều nữa.”
Lục tiên sinh: “Ưm ưm!”

Đầu Lục tiên sinh ngửa mạnh ra sau, đập hướng bàn tay Hạ Vị Sương.

Hạ Vị Sương rụt tay về theo phản xạ. ‘Binh’ một tiếng, Lục tiên sinh im lặng.

Hạ Vị Sương: “... Lục tiên sinh?”

Lục tiên sinh: “...”

Hạ Vị Sương lẩm nhẩm nói: “Hy vọng những con rối khác sẽ không tấn công chú. Còn tôi thì... hừm, hẳn là có thể cầm cự được một lúc. Lục tiên sinh, chú cảm thấy giờ tôi dùng dị năng có được không?”

Lục tiên sinh vừa choáng váng ngẩng đầu đã nghe thấy Hạ Vị Sương nói: “Im lặng tức là đồng ý. Ba, hai, một, OK, tôi hiểu rồi.”

Lục tiên sinh: “... Ưm!”

Hạ Vị Sương lại giơ súng, nhắm ngay màn sương cuồn cuộn trước mắt.

...

Màn sương mù xám trắng mênh mông bao phủ khắp căn cứ, thậm chí còn tràn ra bên ngoài một khoảng. Với những người đang ở trong căn cứ mà nói thì hình như họ có chạy hướng nào đi nữa cũng không thể thoát khỏi màn sương này.
Loanh quanh không phương hướng, không manh mối. Màn sương này chính là mê cung vô tận.

Im lặng, quỷ dị, dường như đã tách biệt khỏi thế giới. Những con người lượn lờ trong đó thế mà lại nảy sinh ảo giác như mình đã biến thành du hồn.

Nhưng chỉ nhoáng cái, mê cung sương mù im ắng đến mức khiến người ta sợ hãi trong lòng này đã bị những âm thanh chấn động với tần số cao nhiễu loạn.

Gần như là cùng lúc, tất cả mọi người đồng loạt nhìn lên trên, sau đó lâm vào nỗi sợ hãi.

Trong màn sương xám trắng trên đỉnh đầu xuất hiện một quái vật hình tròn khổng lồ, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ có thể thấy được bóng dáng mờ ảo. Mà trên cái hình tròn ấy còn có mấy cái chân dài sắc nhọn chỉa ra tám hướng.
Đây là thứ gì? Giống như... một con nhện siêu siêu siêu lớn! Hay đây mới là hình dạng thật sự của tai tinh?

Đúng vậy, đó chính là hình dạng thật sự của tai tinh. Châu Châu từ bỏ việc dịch chuyển không gian. Khi nhận ra Tang Lộ đã đuổi theo, mình không còn đường lui nữa thì cô ta không thể không lựa chọn đối đầu trực diện.

Đó không phải một lựa chọn hay, nhưng là lựa chọn duy nhất.

Châu Châu dừng bước, cơ thể cùng âm thanh kì quái kia càng biến càng lớn, cuối cùng căng nứt toác lớp quần áo. Cơ thể biến dị hoàn toàn, trở thành hình dạng như hiện tại.

Một con nhện mà thân thể chi chít những hoa văn hình mặt người màu đỏ đen, đầu mọc đầy những bướu thịt mắt kép mum múp, nung núc. Khi nó ngửa đầu ra sau, đám bướu thịt ấy nhẹ nhàng trượt xuống, để lộ gương mặt người, trông như Medusa trong thần thoại phiên bản nhện.
Khác với hình dạng khổng lồ, khủng khiếp của Châu Châu, Tang Lộ vẫn giữ lại hình thái con người cơ bản, ít nhất là không xé toạc hết quần áo trên người thành mảnh vụn. Cô đứng trước mặt Châu Châu, bị con nhện đối lập trông càng nhỏ nhắn, yếu ớt. Nhưng thế thì phải xem nhẹ chuyện mà cô đang làm - chậm rãi rút một cánh tay ra khỏi ngực một con rối dị thú.

Từng bụm máu đen ồ ạt trút xuống. Con rối ngã trên mặt đất, nằm im lìm. Tang Lộ móc cái não đã thối rữa của nó ra, vung vẩy, óc văng xuống đất thành một bãi cháo. Cô nắm viên tinh thể teo tóp kia, không chê mà quăng thẳng vào mồm.

Rộp rộp—

Tang Lộ liếm môi nhìn Châu Châu. Bờ môi đỏ sẫm như máu đột nhiên cong lên. Trong đôi mắt sâu thẳm đầy ngập sát ý tàn nhẫn: “Cuối cùng cũng hết trốn.”
Động vật nào chạy nhanh thì đa phần là sức mạnh và trọng lượng không lớn. Động vật nào khỏe thì thường có tốc độ chậm do trọng lượng nặng nề. Đó là quy luật tự nhiên. Tự nhiên không cho phép sự hoàn hảo tồn tại.

Tang Lộ và Châu Châu cũng không ngoại lệ. Hai người tiến hóa trong thế giới với vô vàn khả năng này, vượt xa giống loài ban đầu, dần tiệm cận với sự hoàn hảo sau thời gian ma sát, rèn luyện, nhưng vĩnh viễn không thể nào đạt được hoàn hảo thật sự. Lựa chọn tốc độ thì phải buông những cái khác. Lựa chọn sức mạnh, cũng phải từ bỏ những điều tương ứng.

Châu Châu biết tốc độ của mình không bằng Tang Lộ. Thời gian dần trôi, lực tinh thần cũng từ từ suy yếu. Cô ta không cầm cự được lâu lắm, chỉ có thể mạo hiểm đọ sức mạnh một phen.
Vừa khéo, lựa chọn này cũng hợp ý Tang Lộ.

Hơn mười cái xúc tu thô cỡ cánh tay mọc ra, xoay vòng trong không khí như đàn rắn uốn lượn. Tang Lộ vẫn đứng đó, dưới sự nâng đỡ của đám xúc tu, thân thể con người vươn lên cao, vươn lên đến độ cao ngang tầm Châu Châu.

Sắp được trút hết lửa giận trong lòng, điều đó khiến Tang Lộ lúc này trông có phần vui vẻ: “Cô không nên... tách rời tôi với Sương Sương.”

Khi nhận ra mình đánh mất Sương Sương, cô đã phẫn nộ đến thế, sợ hãi đến thể. Cô gần như không thể tưởng tượng nổi hậu quả của việc ấy. Gần như chỉ trong khoảnh khắc, những cảm xúc đè nén dưới biển sâu kia chợt bùng nổ như núi lửa dưới đáy biển. Mặt biển vẫn yên lặng, núi lửa dưới đáy lại bùng nổ. Tang Lộ nghĩ, cô muốn giết con nhện, nhất định phải giết con nhện, giết chết nó trong thời gian ngắn nhất!
Chỉ có như thế mới đảm bảo được an toàn cho Hạ Vị Sương tối đa.

Cần phải làm sao?

Con nhện là đứa nhát cáy, cứ trốn biệt... A, đúng rồi, Sương Sương không ở đây, cô có thể dùng tốc độ tối đa để mà đuổi bắt nó!

Thật buồn cười!

Tang Lộ bỏ mặc ba con rối phiền phức cứ quấy rầy mình như ruồi bọ. Cô làm lơ tất thảy, chỉ tập trung tinh thần cao độ, định vị phương hướng của con nhện. Cho dù không gian chung quanh luôn biến hóa khôn lường, trong đầu cô chỉ có duy nhất một ý niệm – giết con nhện!

Con nhện chưa chết thì dù mình có ở bên cạnh Sương Sương, nó cũng sẽ nghĩ cách chia cắt! Vậy nên phải đuổi nó ra xa Sương Sương, không để nó có cơ hội tẩu thoát, thà rằng tách khỏi Sương Sương một lúc cũng phải kết liễu được nó!
Giết nó.

Giết nó giết nó giết nó!

Để nó vĩnh viễn không thể cản trở nữa!

Tại giây phút ấy, sự căm ghét của Tang Lộ đối với con nhện đã lên đến đỉnh điểm. Bất cứ thứ gì muốn tách cô và Sương Sương ra đều phải bị tiêu diệt!

Gương mặt đẹp
như diễm quỷ, ác như lệ quỷ của Tang Lộ nở rộ một nụ cười vặn vẹo đầy ác ý: “Sương Sương là của tôi, vĩnh viễn, vĩnh viễn. Mà cô, đáng chết.”

Cô phải giết con nhện bằng tốc độ nhanh nhất, sau đó trở lại bên cạnh Sương Sương.

Xúc tu xuyên qua màn sương mù dày đặc, vung ra những tiếng gió rít chói tai, như vô số sợi roi thép quất về thân thể con nhện.

Mi mắt Châu Châu giật giật. Cô ta cũng hận chết Tang Lộ. Không chỉ hận mà còn có cả ghen tị: “Dựa vào đâu mà cô lại may mắn như thế? Cô mới nên chết đi!”
Những móng vuốt sắc bén khổng lồ, nặng nề như đao thép chém về phía Tang Lộ. Châu Châu muốn chém đứt số xúc tu, khiến Tang Lộ đau đớn đến chết!

Trận chiến giữa người tí hon và người khổng lồ thoạt trông không có gì hấp dẫn. Chỉ những ai ở ngay trong đó mới biết cái gì gọi là hùng mạnh.

Những cái chân cong như đao thép chém về phía đám xúc tu mảnh dẻ. Xúc tu lại nhanh chóng được bao phủ bởi lớp vảy li ti, đồng thời vụt chuyển hướng giữa không trung, tấn công vào chỗ khớp nối trên những cái chân.

Xúc tu kia bí hiểm khó lường, phần đuôi nhô ra nhọn hoắt, nương tốc độ cao và lực lớn, đâm mạnh vào đám chân nhện.

Tốc độ của Tang Lộ rất nhanh. Trọng lượng tương đối nhẹ khiến mớ xúc tu của cô như bay thẳng đến mục tiêu, mà con nhện hãy còn ở giữa không trung.
Lần lượt những cái xúc tu phản xạ ánh sáng lấp lánh, mê ảo đâm vào cùng một chỗ khớp chân.

Rắc—

Đám chân nhện nặng như đao thép rơi xuống đất cùng cơn mưa máu. Châu Châu phẫn nộ gầm lên một tiếng. Những chỗ bị đứt nhanh chóng mọc ra chi mới. Cùng lúc đó, cô ta khua khoắng những cái chân còn lại, dùng tư thế múa may điên loạn vừa bảo vệ bản thân, vừa bổ về phía Tang Lộ với sức mạnh như có thể chém nứt mặt đất.

Tang Lộ linh hoạt bay múa né tránh hệt con bướm đêm. Cô không muốn trêu chọc con mồi, chỉ nói lời thật mà thôi: “Tôi sẽ giết chết cô, giết cả những con rối của cô nữa. Tất cả, tất cả đều giết sạch.”

Đối với Châu Châu, không có gì tàn nhẫn hơn là bị cướp đi người nhà.
Cô ta phát ra tiếng rít với tần số cao, càng huýt càng cao. Sương mù bốn phía trở nên dập dìu, bềnh bồng như nước.

Những xúc tu phủ vảy bay múa giữa không trung hơi khựng lại. Cảm giác tê dại khiến Tang Lộ chững lại một chớp mắt. Trong chớp mắt ấy, một bó tơ nhện mềm dẻo, có độ dính cao bay vụt đến, nhằm thẳng phía Tang Lộ.

Vù vù mấy tiếng, Tang Lộ huyễn hóa ra một loạt bóng mờ. Thân thể dịch chuyển trên không, xúc tu lại dính lấy tơ nhện. Nhất thời, hai bên quấn lấy nhau, tơ nhện mềm mại cùng xúc tu đan chặt, không ai có thể giũ đi đối phương.

Cơ mặt của Châu Châu vặn vẹo quái dị, thoạt trông như sắp không giữ nổi cấu tạo cơ bản của gương mặt con người. Cô ta âm trầm nói: “Vậy tôi đây sẽ biến cô thành con rối, mất đi tất cả, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ của mình bị tôi cướp đi.”
Tang Lộ lại khẽ nhếch môi. Chiếc cằm trắng bợt, nhòn nhọn đưa ra trước, ngầm tỏ ý miệt thị, như đang lặng lẽ tuyên bố: vậy đến thử xem.

Lúc này, hai quái vật điên cuồng đã hoàn toàn chìm đắm trong sát ý khát máu, không quan tâm, không nhìn ngó bất kì điều gì, trong lòng chỉ có duy nhất một ý niệm: giết đối phương!

Bằng bất cứ giá nào, dù có phải bị thương, đổ máu, bỏ mạng, cũng phải giết đối phương!

Đám chân dị dạng và những cái xúc tu dị dạng va vào nhau, quấn quanh, chém giết như cuồng phong, mưa bão, khiến sương mù chung quanh bị chia cắt thành mảnh nhỏ.

Thịt và da tái sinh sau khi bị xé rách. Vỏ và vảy tái hiện sau khi bị nứt vỡ. Dịch nhầy đục ngầu pha lẫn máu tanh và nọc độc. Sát ý lạnh băng đang hừng hực trong ý chí điên cuồng.
Mà tất cả những điều đó, con người ở dưới mặt đất đều không nhìn thấy.

Sương mù che khuất cuộc đấu giữa hai quái vật. Mọi người dưới mặt đất kinh hãi nhìn lên không trung. Tuy không thấy gì nhưng bọn họ lại có thể cảm nhận được sự rung chuyển khiến người ta sợ hãi kia, nghe được tiếng cự thú gào rống.

Ở phía trên, ngay giữa không trung, tại nơi mà bọn họ tạm thời chưa thể chạm đến, đã xảy ra màn chiến đấu kịch liệt vượt quá tầm của con người.

Những dị nhân đang ở đây đều là người xuất chúng, nhưng mãi đến hôm nay, bọn họ mới nhận ra cái gì gọi là chênh lệch. Đó căn bản không phải thứ mà loài người có thể chống lại. Sức mạnh mênh mông, khổng lồ kia, rốt cuộc phải đến khi nào thì loài người mới có thể bắt kịp...
Nhưng chỉ lát sau, những người dưới mặt đất cũng chẳng còn tâm tư để mà suy ngẫm mấy vấn đề đó nữa. Sau khi phía trên đột ngột xuất hiện ảnh mờ của một con nhện thật lớn đang đánh nhau với thứ gì đó còn chẳng thấy được bóng thì cảm giác che chắn mà màn sương mù mang lại cũng bắt đầu yếu đi. Bọn họ đã có thể nghe được tiếng người ở phương xa, di chuyển cũng không cần phải lo giây sau sẽ bị đổi chỗ nữa. Điều đó vốn nên khiến bọn họ phấn chấn, tiếc là chẳng được bao lâu, cùng với những tiếng vang phẫn nộ điếc tai mà sục sôi, đỉnh đầu không ngừng có mưa máu cùng với những đoạn chân cụt nặng nề rơi xuống. Dị nhân dưới mặt đất không thể không tìm cách né tránh. Đã thế còn có những tiếng rít bất thình lình vang lên. Gần như tất cả mọi người nghe được tiếng ấy đều cảm thấy khí huyết cuộn trào, tức ngực váng đầu. Dưới tình huống đó, bọn họ đành phải bảo hộ bản thân trước.
Rốt cuộc là ai đang anh dũng chiến đấu với tai tinh? Ai mà đáng sợ như thế? Chẳng lẽ là cô gái bí ẩn mà Thượng tá Dương rất mực coi trọng kia?

Mọi người cảm thấy khó hiểu. Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì cuộc chiến phía trên đã đột ngột dừng lại. Hình bóng con nhện chợt biến mất tăm.

Chuyện gì đã xảy ra?

Mới hơn mười phút trôi qua mà trận chiến đã... kết thúc rồi ư?

Sương mù còn chưa tan. Các dị nhân bắt đầu tự phát giải quyết những con rối còn lại, cũng dần tập trung trong quá trình hành động.

Giữa màn sương mù như mãi mãi không tan này, có hình bóng của một gốc đại thụ. Dưới tán cây là hai người, một người ngồi xe lăn, mặt không chút biểu cảm, người kia ngồi dưới đất, tựa lưng vào gốc cây, trông như khá mệt mỏi. Cách đó không xa còn có một cái xác con rối.
Lục tiên sinh phun cái bao tay trong miệng ra, không tiếp tục tấn công Hạ Vị Sương nữa.

“Lục tiên sinh, tự dưng tôi sực nhớ ra còn chưa hỏi tên chú.” Hạ Vị Sương thấp giọng hỏi, “Chú tên gì?”

Lục tiên sinh tựa lưng vào xe lăn, bình thản nói: “Lục tiên sinh.”

Hạ Vị Sương cười một tiếng: “Lục tiên sinh?”

Lục tiên sinh từ tốn đáp: “Lục trong lục địa, Tiên trong tiên nhân, Thịnh trong thịnh đại.”

Hạ Vị Sương: “...” Ra là Lục Tiên Thịnh* này.

*Chữ Tiên (仙) và chữ Thịnh(盛) đồng âm với “tiên sinh” (先生).

Bịch.

Đằng trước có thứ gì bị quẳng từ màn sương xám trắng đến đây, nằm sấp trên mặt đất, cả người máu me be bét, còn nối với mấy cái xúc tu thật dài.

Cảnh tượng ấy vừa xuất hiện trong tầm mắt, Hạ Vị Sương đã lập tức ngẩng đầu, nhìn vào màn sương.
Sương mù dường như đã tan đi nhiều. Cho dù cách rất xa, cô vẫn có thể thấy rõ mặt mũi người đến.

Là Tang Lộ. Tang Lộ mang nụ cười vặn vẹo, hưng phấn mà thỏa mãn sau khi khát máu xuất hiện trước mặt Hạ Vị Sương. Nhưng giây sau, nụ cười ấy đã cứng đờ, biến mất.

Ngay lập tức, Tang Lộ bỏ qua màn lên sàn ung dung, vội vã vọt đến trước mặt Hạ Vị Sương. Cô ngồi xổm xuống, rụt người lại thành một cục trong cái áo lông rách bươm, nhẹ nhàng vươn tay áp lên gương mặt đầy vết bẩn của Hạ Vị Sương. Ánh mắt của quái vật xinh đẹp mở thật to, đầy vẻ không muốn chấp nhận.

“Sương Sương... đổ máu!!” Tang Lộ có phần bối rối. Một thứ cảm xúc hình như có tên là tự trách chẳng biết từ đâu ra xuất hiện trong đầu, “Đều tại con nhện cả. Trách chị... không ngửi được.”
Hạ Vị Sương cong cong mắt, đưa tay chạm đến gương mặt Tang Lộ: “Khờ quá. Cái này không phải máu của em.”

Tang Lộ vỡ lẽ: “Hèn gì mùi không giống.”

Tang Lộ đã nói chuyện càng lúc càng trôi chảy, nhưng có đôi khi kích động thì vẫn sẽ trở lại kiểu ngập ngừng.

“Chị có bị thương không?”

Tang Lộ khựng lại một chút rồi chậm rãi nói: “Không có. Vì chị siêu mạnh... chỉ có chị... mới có thể bảo hộ Sương Sương.”

Hạ Vị Sương cười nhìn Tang Lộ, khóe mắt ươn ướt: “Ngốc. Ngốc quá...”

Tang Lộ không hiểu: “Sương Sương làm sao vậy?”

Hạ Vị Sương dang hai tay, ôm lấy cổ Tang Lộ. Cô dụi đầu vào vai chị, nói: “Em không biết.”

Tang Lộ: “Sương Sương rất thông minh, cái gì cũng biết hết.”

“Không!” Hạ Vị Sương phản bác, “Em không thông minh, cũng không phải biết tuốt. Em rất yếu ớt... nhưng mà em có thể tự bảo vệ bản thân. Tang Lộ, chị không cần phải canh giữ bên cạnh em mãi. Chị biết không? Như vậy rất tốt, em không cần chị phải bảo hộ mãi...”
Tang Lộ không hiểu thế thì có gì liên quan. Nhưng cô rất hài lòng với cái ôm của Hạ Vị Sương, nên cũng ôm đáp lại thật chặt: “Cứ muốn bảo hộ Sương Sương, vĩnh viễn, vĩnh viễn.”

Hạ Vị Sương cười nói: “Cái đó đâu có giống!”

Rốt cuộc không giống chỗ nào? Hạ Vị Sương chưa nói, Tang Lộ cũng không rõ.

_____________

Quyết định đổi tinh thạch thành tinh thể. Khúc đầu từ từ sửa sau.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện