Bạn Gái Quái Vật

Chương 33


trước sau

BẠN GÁI QUÁI VẬT - CHƯƠNG 33

Tác giả: Hữu Tình Khách

Edit: Alex

_____________

Chuyện một người chết trong chính căn nhà của mình rõ ràng đã khơi lên nỗi sợ hãi của tất cả mọi người. Vốn xác sống thôi đã đủ đáng sợ rồi, nào ngờ người sống lại còn giết hại lẫn nhau, bảo sao mà không phẫn nộ cho được?

Mọi người vây quanh thi thể, sôi nổi thảo luận rốt cuộc ai có khả năng là hung thủ nhất.

“Không đúng nha. Bình thường đâu nghe nói Trụ Tử có mâu thuẫn với ai. Ai lại muốn giết anh ta cơ chứ?”

“Đêm qua tôi có loáng thoáng nghe được tiếng động, hình như chính là nhà anh ta truyền đến.”

“Vậy thật đáng sợ. Chẳng lẽ hung thủ ở ngay bên cạnh chúng ta?”

“Nhưng mà nhìn Trụ Tử cũng đâu có vết thương gì, sao tự dưng lại chết? Có khi nào là bệnh tim gì đó không? Chẳng phải bây giờ có rất nhiều người đột tử đấy sao?”

“Sức khỏe Trụ Tử rất tốt. Ông xem, vẻ mặt anh ta đáng sợ thế, hệt như còn đang nhìn ông vậy. Tôi thấy là bị người ta làm ngạt chết rồi !”

“…”

Nhưng bàn tới bàn lui, mọi người vẫn không động bừa vào thi thể Trụ Tử mà chỉ quan sát bề ngoài, phát hiện đầu, cổ và tay của người này đều không có vết thương, có vẻ đột tử thật sự là khả năng cao nhất. Nhưng một người đang yên lành lại đột ngột chết ngay trên ghế bập bênh trong nhà, vẻ mặt còn sợ hãi và dữ tợn như thế thì cũng thật kì quái.

Hạ Vị Sương quan sát người chết tên Trụ Tử này một chút, sau đó bước vào nhà anh ta, mở cửa phòng bếp nhìn sơ qua một lượt. Bên trong rất bừa bộn. Mảng tường sau kệ bếp đen sì. Trong nồi chứa mì sợi nồng mùi khét. Thùng rác lại càng đầy tràn những thứ cháy khét không rõ là gì. Bát đũa chất chồng trong bệ rửa đã bắt đầu bốc mùi. Cả phòng bếp dơ dáy, bừa bộn khiến người ta chẳng muốn bước vào.

“Từ từ, cô muốn làm gì?!” Có người để ý đến hành động của Hạ Vị Sương, vội chạy tới hỏi.

Hạ Vị Sương vốn dĩ không quen biết bao nhiêu người trong thôn, chẳng ai thân với cô. Dù vừa rồi đã giới thiệu sơ qua ở nhà Bí thư Chi bộ nhưng vẫn vô cùng lạ lẫm.

Hạ Vị Sương giải thích: “Tôi muốn xem xem chỗ này có dấu vết gì do hung thủ để lại hay không.”

“Vậy đi cùng đi.”

Có Hạ Vị Sương nhắc nhở, mọi người cũng sực nhận ra, bắt đầu điều tra khắp nhà Trụ Tử. Hạ Vị Sương thở dài, không nói gì. Tất cả đều biết giờ đây không thể nào báo cảnh sát gì đó được nữa rồi, thế nên muốn bắt được hung thủ thì phải tự trông vào chính bọn họ thôi.

Phòng khách và phòng ngủ nhà Trụ Tử cũng rất bừa bộn. Người trong thôn nhìn đến tình trạng phòng bếp cũng không nhịn được mà đồng tình nói: “Vợ Trụ Tử đảm đang, hiền hậu biết bao nhiêu. Lúc còn sống, nhà anh ta luôn sạch sẽ, tươm tất. Nào ngờ virus vừa bùng nổ, vợ của Trụ Tử đã biến thành xác sống, cắn chết đứa con. Bây giờ Trụ Tử cũng chết luôn rồi. Thật tội quá.”

“Aiz, nói không chừng cả nhà bọn họ đã được đoàn tụ ở dưới rồi. Bây giờ quan trọng nhất chính là bắt được hung thủ, trút giận cho anh ta.”

Hạ Vị Sương không ở lại nhà điều tra với các thôn dân nữa. Cô biết trong nhà đã không còn gì để tìm kiếm, bèn bước đến trước mặt thi thể, cẩn thận quan sát tròng mắt vẩn đục của Trụ Tử. Có vẻ là kề sát nên Hạ Vị Sương bỗng dưng ngửi được mùi gì đó. Cô bèn ngồi xổm xuống, xắn ống quần Trụ Tử lên.

“Ấy, ấy, ấy, cháu làm gì vậy?!”

Bí thư Chi bộ được người trong thôn gọi đến, vừa bước vào đã bị hành động to gan của Hạ Vị Sương làm giật mình.

Hạ Vị Sương bình tĩnh nhìn ông ta, nói: “Mọi người không muốn biết anh ta chết như thế nào sao?”

“…”

Đúng vậy. Cũng có khả năng miệng vết thương nằm dưới lớp quần áo, vẫn nên kiểm tra một chút thì tốt hơn. Cơ mà kiểm tra thi thể một người đàn ông trung niên thì con gái có phải nên tránh mặt một chút không?

Hạ Vị Sương hoàn toàn không nghĩ như thế. Đây chỉ là một đống thịt chết. Trên thực tế, cô đã có suy đoán riêng về nguyên nhân chết của người này cùng hung thủ. Chỉ là suy đoán ấy dựa vào dị năng của bản thân nên không tiện nói thẳng ra mà thôi.

Bí thư Chi bộ thôn cho người cởi áo trên và quần của Trụ Tử ra, không lột sạch hết. Như thế đã đủ rồi. Suy cho cùng thì con người bình thường sẽ không độc ác đến mức chuyên nhắm vào những chỗ nhạy cảm mà xuống tay.

Trụ Tử có vóc người của một nông dân điển hình, đặc biệt là sau khi chết, hoàn toàn không có gì để xem. Trời nóng, thi thể đã bắt đầu bốc lên mùi hôi thối, bụng hơi phồng, e là không lâu nữa sẽ biến thành xác chết trương phình*.

*Xác chết trương phình (hay bloated cadaver/giant cadaver). Nói ngắn gọn là ở giai đoạn thứ 2 (giai đoạn trương phình) trong quá trình phân hủy xác, vi khuẩn kị khí hoạt động mạnh gây tích tụ nhiều khí, làm xác phình lên, chủ yếu là phần bụng. Có thể gu gồ để biết thêm chi tiết nhưng không khuyến cáo xem hình.

“Chỉ có chỗ này có vết thương!” Trên cẳng chân phải của Trụ Tử có mấy vết rất sâu, thoạt trông như bị cào. Chỗ đó là thối rữa nghiêm trọng nhất. Xung quanh miệng vết thương bầm xanh, có mấy mạch máu tím sẫm túa ra từ miệng vết thương rồi lặn mất dưới da.

“Này nhìn sao giống như bị xác sống cào thế?” Bí thư Chi bộ thôn ngồi xuống, cảm thấy rất lạ.

Vừa nghe được kết luận ấy, mọi người đã đồng loạt lùi về sau, sợ Trụ Tử đột nhiên biến thành xác sống kéo thêm mấy người chôn cùng.

Hàng xóm của Trụ Tử, cũng chính là cái người nói mình nửa đêm loáng thoáng nghe được tiếng động kia, phẫn nộ nói: “Trụ Tử chưa biến thành xác sống đã bị giết, vậy có khác gì giết người đâu cơ chứ? Tôi nhìn thử rồi, đồ ăn trong nhà bếp của anh ta đều mất hết, chắc chắn là có người đến cướp!”

“Không thể nói bậy.” Bí thư Chi bộ thôn gõ gõ khung cửa, nghiêm túc nói, “Mọi người trong thôn chúng ta đều tường tận gốc gác, ai lại làm mấy chuyện này cho được? Cậu nói thế chẳng phải sẽ khiến mọi người sinh lòng nghi ngờ à? Lúc này chúng ta không thể mâu thuẫn nội bộ, phải đoàn kết, đồng lòng!”

Hàng xóm của Trụ Tử vội giải thích: “Tôi chưa nói Trụ Tử bị người trong thôn giết. Chúng ta đều có nhà riêng, trong nhà cũng không thiếu chút đồ ăn đó. Ngộ nhỡ là người ngoài trà trộn vào thôn làm thì sao?”

“Vậy cũng có lí. Người trong thôn ta chẳng lí nào lại hại Trụ Tử. Chắc chắn không phải thôn ta làm.”

“Nhưng nhìn Trụ Tử không giống như bị đánh chết, mà cũng chẳng bị biến thành xác sống. Kì quái như thế rốt cuộc là sao?”

“Ai nói nhất định phải bị đánh chết, còn có thể hạ độc… A, tôi biết rồi! Chắc chắn là có người mang theo tay xác sống lẻn vào cào Trụ Tử, sau đó hù chết anh ta!”

“Vậy ông nói xem Trụ Tử còn biến thành xác sống nữa không? Hôm nay không thấy xác sống nào, nói không chừng virus này đã tự tiêu diệt chính nó rồi!”

“Tôi vẫn cảm thấy là người ngoài làm.”

Mọi người vây quanh thi thể của Trụ Tử mà xôn xao bàn tán. Số lượng tán thành giả thuyết hung thủ là người ngoài ngày một đông. Không khéo chính là chỗ này đúng lúc cũng có một người ngoài, Kha Tiếu Tiếu.

Khi ánh mắt mang đầy thù địch của bọn họ hung tợn nhìn sang, Kha Tiếu Tiếu không nhịn được mà trốn ra sau lưng Hạ Vị Sương.

Hạ Tình Tuyết có phần tức giận: “Các người nhìn cái gì? Đừng nói là nghĩ do chúng tôi làm đấy nhé?”

“Người ngoài mới đến thôn hôm qua không phải là nhà các cô sao?” Một thôn dân tính tình khá nóng nảy nói, “Vừa rồi ở nhà Bí thư Chi bộ các cô cũng thừa nhận rồi đấy!”

“Vậy cũng không có nghĩa là chúng tôi làm có được không? Hơn nữa, người này chết như thế nào còn chưa thể xác định. Anh dựa vào đâu mà vu khống người khác?”

Thôn dân bắt đầu to tiếng cãi vã với Hạ Tình Tuyết. Kha Tiếu Tiếu túm lấy góc áo Hạ Vị Sương, run bần bật: “Chị Sương Sương, làm sao bây giờ…”

Hạ Vị Sương xoa xoa huyệt Thái Dương, có hơi đau đầu. Cô nói thẳng với Bí thư Chi bộ: “Cháu biết ai là hung thủ.”

Lời ấy vừa bật ra, không khí lập tức trở nên yên ắng. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Hạ Vị Sương, biểu cảm kinh ngạc, dường như không hiểu vì sao cô lại biết hung thủ là ai.

Đáp án chỉ có một, hung thủ là người mà cô ta biết ư?

Thôn dân lập tức hoài nghi: “Chẳng lẽ thật sự chính là người ngoài trở về cùng với các cô?”

“Cháu gái của Phú Quý. Bác nhớ đi cùng cháu về còn có một cô gái, dáng người rất cao, lúc nãy còn chờ bên ngoài nhà bác. Giờ cô ta đâu rồi?” Bí thư Chi bộ thôn nheo mắt nhìn đăm đăm vào Hạ Vị Sương.

“Cháu gái của Phú Quý…” Có người nhỏ giọng châu đầu ghé tai, “Chính là nhỏ thích con gái kia đúng không? Tôi nghe nói nó quen một đứa con gái trong trường, khiến ông nội nó tức nổ đom đóm.”

“Ông nhìn nhỏ kia, đứng gần như thế, không phải chính là người nó quen đó chứ?”

“Không, không, không. Chắc chắn là đứa vắng mặt. Lúc trên đường tôi thấy hai đứa nó rất thân mật. Ui chà, thời buổi rối ren thế này không về nhà tìm cha mẹ mình mà lại về quê chung với người khác. Chậc, chậc, chậc… chắc chắn là kiểu đó rồi.”

Bí thư Chi bộ thôn lớn tiếng hắng giọng, cắt đứt tinh thần tám chuyện của các thôn dân. Ông ta nói thẳng: “Cháu gái của Phú Quý, là chính miệng cháu nói cô gái kia biết võ, chắc chắn là rất lợi hại. Chúng tôi sẽ không tùy tiện bôi nhọ ai mà không có chứng cứ. Nhưng mà hiện giờ cô ta đang ở đâu, cháu có biết không?”

Bọn họ thế mà lại hoài nghi Tang Lộ?

Vẻ mặt Hạ Vị Sương lập tức trở nên lạnh lẽo. Dù là hiểu càng nhiều về Tang Lộ thì hiềm nghi của chị có lẽ còn lớn hơn cả bây giờ. Hơn nữa, đêm qua đúng là sau khi Trụ Tử phát ra tiếng kêu thảm thiết thì Tang Lộ mới đột nhiên trở về trong mưa. Theo lí thì Hạ Vị Sương cũng nên hoài nghi, nhưng cô làm không được. Một mặt là về tình cảm, cô không muốn hoài nghi chị. Một mặt là lí trí của cô phán đoán hung thủ không phải Tang Lộ. Tang Lộ sẽ không vô duyên vô cớ đi sát hại một con người không có chỗ nào đặc biệt thế này.

Nhưng cô lại không thể nói ra lí do ấy với những thôn dân trước mắt.

Cùng lúc đó, một cảm giác phiền chán, nôn nóng cũng manh nha trỗi dậy từ đáy lòng.

Cô ghét khi có người chửi mắng, bôi nhọ, vu oan cho Tang Lộ, dù rằng đó chỉ là một đám người không quan trọng, dù rằng bản thân Tang Lộ chắc cũng chẳng thèm để ý. Nhưng trong mắt Hạ Vị Sương, Tang Lộ là hoàn mỹ. Nếu sợ hãi, hoài nghi với hiện trạng kì quái của Tang Lộ thì không nói, đằng này bọn họ rõ ràng chẳng biết một cái gì, sao có thể hoài nghi Tang Lộ như thế?

Hạ Vị Sương không chịu nổi việc người khác vô cớ vấy bẩn hình tượng của Tang Lộ. Giọng cô nghe có phần lạnh nhạt: “Đừng lo, không phải chị ấy làm.”

“Hai người các người là quan hệ kiểu đó, chắc chắn sẽ bao che cho nhau. Lời cô nói không tin được. Đi tìm cô ta về!”

“Đúng đó, đúng đó. Lời cô nói không tin được! Bạn gái cô biết võ, ngoài cô ta ra thì còn ai có thể lặng lẽ hại chết Trụ Tử được nữa?”

Hạ Vị Sương hít sâu một hơi, nói: “Là người ngoài làm, nhưng không phải chúng tôi. Thứ nhất, nơi Trụ Tử bị xác sống cào trúng không phải trong nhà mà là ở bên

ngoài. Anh ta không biết nấu nướng, thế nên lãng phí rất nhiều thức ăn. Trong nhà hết đồ ăn, cực chẳng đã phải ra ngoài tìm, vì thế mà bị xác sống cào bị thương.”

“Cô nói bậy. Hôm qua trời mưa lớn như thế, nếu ra ngoài thì đế giày chắc chắn phải dính bùn! Đế giày của Trụ Tử rất sạch sẽ, không giống như có đi ra ngoài.” Hàng xóm của Trụ Tử tức tối nói.

“Đó là bởi vì nền nhà anh ta đổ xi măng.” Hạ Vị Sương nói tiếp, “Lúc anh ta về, trời còn đang mưa. Bùn dính ở đế giày cọ trên mặt nền xi măng sũng nước mưa đương nhiên sẽ trôi đi hết. Nhưng bùn bắn lên ống quần và bùn dính ở mặt bên giày vẫn còn, điều đó đủ để chứng minh suy đoán của tôi.”

Mọi người giũ chiếc quần vừa cởi ra từ Trụ Tử, nhìn kĩ lại, quả đúng như thế. Hàng xóm của Trụ Tử lập tức á khẩu, không nói được nữa, ậm ừ một lúc cũng chẳng nghĩ ra được câu nào.

Thôn dân tính tình khá nóng nảy kia lại hỏi: “Vậy cô nói xem vì sao anh ta chưa biến thành xác sống đã chết rồi?”

Hạ Vị Sương đáp: “Đây chính là trọng điểm mà tôi muốn nói. Trên thực tế, anh ta không biến thành xác sống chính là do hung thủ làm.”

Hạ Vị Sương bịa chuyện mà mặt không hề biến sắc: “Mọi người vẫn luôn ở trong thôn nên còn chưa biết đúng không? Thật ra trên thế giới đã xuất hiện dị nhân rồi. Trên đường về nhà, tôi nghe nói có người có thể trực tiếp tinh lọc những bệnh nhân còn chưa hoàn toàn biến thành xác sống, nghĩa là dùng dị năng giết chết, bệnh nhân chết rồi sẽ không biến thành xác sống, hơn nữa trên người còn không có vết thương.”

Vì ở nông thôn, rất nhiều người lớn tuổi sở hữu những chiếc radio kiểu cũ sử dụng pin, có thể dùng nó để thu được tin tức từ bên ngoài, thế nên mọi người vẫn biết đến sự tồn tại của các dị nhân. Chẳng qua vì bên cạnh không có ai thế nên họ vẫn không có cảm giác thật sự. Đột nhiên nghe Hạ Vị Sương nói như thế, các thôn dân vẫn cảm thấy có phần khó tin.

Hạ Vị Sương dứt khoát kết luận: “Chắc chắn là người này cũng đến đây. Nhưng tôi chưa gặp qua, chỉ nghe nói anh ta ưa mang mặt nạ Tôn Ngộ Không, còn thích mấy chuyện mê tín dị đoan.”

Hàng xóm của Trụ Tử hoài nghi nói: “Ai biết cô nói có thật hay không. Tôi lại chưa từng gặp người nọ.”

“Vậy anh nói xem vì sao Trụ Tử không bị biến thành xác sống?”

Hàng xóm của Trụ Tử không giải thích được, xấu hổ vò đầu mãi: “Ngộ nhỡ… ngộ nhỡ là virus xác sống tuyệt chủng thì sao?”

Hạ Vị Sương cười lạnh một tiếng: “Tin hay không là chuyện của mọi người, tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi. Nếu các người tiếp tục hoài nghi Tang Lộ, cũng được, chẳng qua tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì thì tôi không dám đảm bảo. Huống hồ, anh cứ luôn miệng đổ cho những người không có quan hệ trực tiếp với Trụ Tử, chẳng lẽ là để che giấu hiềm nghi của bản thân? Nói thật, bọn tôi có thể rong ruổi một đường từ bên ngoài trở về thì không hề thiếu đồ ăn, thức uống, cũng chẳng sợ gì cả. Nhưng còn anh… chọn kẻ yếu mà nhắm vào, nói không chừng là anh phát hiện hàng xóm mình bị xác sống cào trúng nên lặng lẽ hãm hại anh ta hòng kiếm chác thì sao?!”

Lời này quả thật có lí. Ánh mắt các thôn dân nhìn về phía hàng xóm của Trụ Tử cũng dần thay đổi.

Đúng vậy, người trong thôn thật sự sẽ không vô duyên vô cớ hại người, nhưng nếu người muốn hại đã hết cứu được thì sao? Vậy nhân lúc anh ta chưa biến thành xác sống mà ra tay trước, lấy đồ xong thì chuồn ngay, sẽ không ai phát hiện.

Bị người ta hắt nước bẩn ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, hàng xóm của Trụ Tử lập tức ngượng chín mặt, tim cũng sắp tức đến nổ tung. Anh ta lớn tiếng ồn ào: “Cô đừng có nói bậy. Tôi và Trụ Tử làm hàng xóm với nhau bao lâu nay, sao có thể làm mấy chuyện đó? Cô có chứng cứ không? Đừng có vu oan cho người khác!”

Hạ Vị Sương âm trầm nói: “Nếu các người có thể hoài nghi lung tung khi không hề có chứng cứ thì mắc gì tôi lại không được?”

Các thôn dân thôn Thúy Sơn: “…”

Bí thư Chi bộ thôn lo lắng rít một hơi thuốc: “Được rồi, tạm thời đừng cãi nữa. Chái gái của Phú Quý nói rất đúng, chúng ta quả thật không thể hoài nghi lung tung. Điều ta phải làm được chính là không buông tha một kẻ địch nào, cũng tuyệt đối không vu oan cho bất kì ai.”

“Bí thư Chi bộ, vậy tiếp theo chúng ta làm sao đây?”

Đúng lúc này, cửa nhà Trụ Tử đột nhiên bị gõ vang. Người thuộc một phân đội khác vội vàng chạy đến, chính là Hạ Vũ cùng Trương Văn Hạo nhanh chân.

“Bác Tôn! Tụi cháu phát hiện xác sống!”

“Hả?”

Tình hình kì quái ở nhà Trụ Tử rõ ràng đã khiến hai cậu chàng khó hiểu, nhưng giờ không phải lúc giải thích. Bí thư Chi bộ thôn châm điếu thuốc, rít một hơi, khiến bản thân bình tĩnh lại một chút.

“Các cháu nói phát hiện xác sống. Xác sống ở đâu?”

“Ở ngay tại dòng suối nhỏ sau núi!” Trương Văn Hạo khoa tay múa chân hết sức nghiêm trọng, “Đông nghìn nghịt luôn. Ai da má ơi, bọn cháu cũng không dám đến gần. Cháu vội chạy về báo cho mọi người. Mọi người tuyệt đối đừng uống nước suối nha.”

“Ha, nói nghe ghê thế.” Bí thư chi bộ thôn vội nói, “Đi, đi thôi, nhân lúc trời còn chưa tối, chúng ta đi xem xem. Đúng rồi, mấy người các cháu đừng theo, đi thông báo cho mọi người trong thôn là có thể có người lạ vào, buổi tối phải thật cẩn thận, nhân tiện thống kê xem trong thôn còn có ai mới từ ngoài về nữa hay không.”

Tất cả phân công nhau hành động. Mấy người Hạ Vị Sương vốn không cần nghe chỉ đạo, nhưng hiện tại có hiềm nghi nên Bí thư Chi bộ bèn nói bằng không các cô cũng đi theo xem thử?

Hạ Vị Sương đang có ý định quan sát xác sống, lập tức gật đầu. Chẳng qua sắc mặt cô vẫn tương đối lạnh nhạt, suy cho cùng thì cô cũng biết nổi cáu.

Trên đường đi, Hạ Vũ nhỏ giọng hỏi Hạ Tình Tuyết xem chuyện gì đã xảy ra. Hạ Tình Tuyết giải thích cho cậu ta nghe.

Nghe xong, Hạ Vũ cảm thấy hơi rén: “Tiểu Tuyết, không phải em hoài nghi mấy chị đâu nha, chỉ là em muốn biết… chị Tang Lộ kia, rốt cuộc chị ấy có dị năng gì vậy? Em cứ thấy chị ấy quái quái, vừa nhìn đã sợ.”

Hạ Tình Tuyết nghẹn lời, nắm tay Hạ Vũ mà nhìn nhau đẫm lệ. Lát sau, cô mới nói: “Khéo ghê, chị cũng vậy.”

Nhưng cũng không biết nên giải thích về dị năng của Tang Lộ thế nào, cuối cùng cô đành phải nói: Chị ấy đánh nhau rất cừ, là kiểu đánh nhau rất cừ mà vô cùng đáng sợ.

Trong khi đó, bên cạnh, Kha Tiếu Tiếu dường như vô tình đến gần Hạ Vị Sương. Cô ta bỗng nhiên ôm chặt lấy cánh tay Hạ Vị Sương, ngẩng mặt, sùng bái nói: “Chị Sương Sương, vừa rồi cảm ơn chị.”

Lại một lần nữa, Hạ Vị Sương thấy khó hiểu. Hơn nữa, lần này, Kha Tiếu Tiếu áp quá sát, sát đến mức Hạ Vị Sương thật sự cảm thấy ngượng ngùng. Cô lập tức rụt tay về, né ra một khoảng rồi nói: “Em khách khí quá. Chị căn bản không có làm gì.”

Kha Tiếu Tiếu cắn cắn môi, như có vẻ mất mát, nhưng rồi vẫn gượng cười nói: “Chị Sương Sương không thích bị người ta khoác tay sao… Xin lỗi chị, trời nóng vậy mà em còn ôm tay chị. Là em suy xét chưa đủ chu toàn.”

Hạ Vị Sương: “…”

Nói sao đây nhỉ? Tuy rằng trời nóng bức, cô thật sự không thích ở quá gần ai nhưng ngoài đó ra thì còn có nguyên nhân khác nữa. Nghĩ đến đấy, Hạ Vị Sương bỗng nhiên bắt đầu hoài nghi không biết Kha Tiếu Tiếu có phải cũng là người như cô hay không.

Hạ Vị Sương biết rất nhiều các cô gái thẳng một khi thân thiết với bạn thân thì mức độ tương đối bạo. Ôm ấp, hôn hít, giơ cao, vợ vợ, chồng chồng đều là quá bình thường. Nhưng những cô nàng lesbian lại không thể làm tới mức ấy được. Thường các cô sẽ không quá thân mật với những người bạn cùng giới. Hơn nữa, trên thế giới này, dị tính dù sao cũng chiếm phần lớn. Hạ Vị Sương cũng không có cái gọi là gaydar. Cô thích đồng giới hoàn toàn là do Tang Lộ mà ra. Ngoài Tang Lộ, cô hoàn toàn không hứng thú với mấy chuyện yêu đương.

Thế nên, khi gặp một cô gái, Hạ Vị Sương thường sẽ mặc định xem đối phương như một cô nàng dị tính. Trừ phi đối phương chủ động nói ra xu hướng tính dục, còn thì cô sẽ không để tâm nhiều, cũng không chủ động hỏi.

Nhưng Kha Tiếu Tiếu… cảm giác quá kì quái. Cho dù chậm tiêu như Hạ Vị Sương cũng bắt đầu nhận ra điểm dị thường.

Vì thế, Hạ Vị Sương thả chậm bước chân, cố ý cùng Kha Tiếu Tiếu cách xa mọi người một chút.

“Kha Tiếu Tiếu, không phải chị không thích em.” Hạ Vị Sương trực tiếp vạch rõ nghi vấn ẩn trong lời đối phương vừa rồi, lại nói, “Chỉ là em biết đấy, chị là lesbian, hơn nữa còn là một lesbian đã có bạn gái.”

Hạ Vị Sương nói: “Ngoài Tiểu Tuyết và trẻ con ra thì chị không quen quá thân mật với người cùng giới. Chị không biết em có hiểu được hay không. Cái này không phải ghét, chỉ là chị cần phải giữ vững nguyên tắc của mình.”

Hạ Vị Sương mím môi, cuối cùng vẫn hỏi: “Tiếu Tiếu, em là dị tính sao?”

Kha Tiếu Tiếu cúi đầu im lặng.

Hạ Vị Sương lại nói: “Bất luận có phải hay không. Tốt nhất là chúng ta nên giữ khoảng cách. Chị không muốn Tang Lộ không vui.”

_____________


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện