"Là ngu xuẩn nếu cô nói vậy có lẽ vẫn chưa thể biết được quá khứ mà hắn đi làm đâu nhỉ?"
Nghe Cửu Ly nói vậy nữ nhân kia với vẻ mặt ngơ ngác chưa dám tin những gì mà cô nói hỏi lại.
"Ý cô là sao không lẽ anh ấy lại nói dối?"
Cô không nói gì im lặng mà trực tiếp đi tới chỗ của hắn, nhìn Cửu Ly ở trước mặt hắn không dám tin ngơ ngác bất động tại chỗ.
Cửu Ly vẻ mặt không chút quan tâm cầm chặt lấy đầu áo hắn đang mặc, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều liền trực tiếp ép người hắn vào bức tường bên cạnh.
"Cửu Ly, cô…"
"Ngươi im lặng vì có người bảo vệ thấy thế nào có vui không nhỉ?"
Tịch Bạch khẽ đưa mắt quay sang người kia, nhìn những gì cô làm nữ nhân dường như sụp đổ không dám tin những gì ở trước mặt vội vàng chạy tới chỗ cô, hai tay nắm lấy cổ tay cô mà nói.
"Tôi xin cô xin đừng làm vậy với anh ấy anh ấy không có tội gì.
"
Nhìn người phụ nữ trước mặt cô càng không dám tin nổi, trên đời này lại có người liều mạng để bảo vệ cho hắn, thậm chí còn chẳng để tâm tới việc hắn có kể lại hay không vẫn quyết bảo vệ hắn bằng được.
Cửu Ly im lặng không nói gì đưa tay ra một cái liền đẩy xa người phụ nữ kia, bị đẩy xa nữ nhân bị đập mạnh vào bức tường.
Cả người dần dần trượt xuống, ánh mắt có chút thẫn thờ mà nhìn về phía trước.
Nhìn người mà mình yêu bị cô dùng ma thuật đẩy mạnh không chút thương xót, phút chốc Tịch Bạch tức giận mà nói lớn.
"Cô… Sao cô lại dám ra tay với cô ấy? Nếu tôi đã làm gì sai cô có thể trừng phạt vào tôi cũng được nhưng tại sao cô lại dám dùng ma thuật mà đẩy cô ấy vào tường? Cô muốn giết người đúng không?"
Cửu Ly lạnh lùng nhìn người trước mặt sống chết lo lắng cho người khác, cô không hiểu liệu đây có phải là Tịch Bạch mà cô quen biết hay không? Hay là người khác?
Vì một con người mà thậm chí còn van xin, nhìn người trước mặt cô không dám tin.
Tịch Bạch nhìn thấy cô đang phân vân, hắn ta không nghĩ gì nhiều liền trực tiếp dùng tay cào mạnh vào mặt cô.
Bị cào một cách bất ngờ Cửu Ly vội bỏ hắn ra, hai tay ôm lấy má bên phải bị cào.
Hắn vì thoát ra được vội vàng chạy đến người nữ nhân kia ôm lấy vào lòng hỏi han.
"Em có sao không?"
Nữ nhân kia khẽ gật đầu nhẹ nói nhỏ.
"Không…Không sao…"
Cửu Ly tức giận hai tay ôm lấy mặt mình, máu tươi không ngừng chảy xuống tí tách cứ một lúc là càng chảy ra không khác gì như mưa vậy.
"Tịch Bạch…xem ra ngươi cũng có gan lớn đấy…"
Ánh mắt chứa đầy sự phẫn nộ mà nhìn về phía hắn, Tịch Bạch nhìn thấy vậy hắn ta chẳng những không quan tâm ngược lại còn nói.
"Do cô mà thôi tôi đã nói rồi dù cô có mạnh hơn tôi đi chăng nữa cũng chỉ để vậy thôi, sao mà có sức đòi giết được tôi?"
Cửu Ly nghe vậy khẽ nhếch mép cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Khập khiễng mà đi về phía trước, hắn ta thấy vậy chẳng những không sợ hãi ngược lại còn khiêu khích.
"Sao rồi định làm gì hay ra đây để thể hiện à?"
Vừa dứt lời hắn ta bị cô dùng tay đập mạnh mặt vào bức tường, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy Cửu Ly liền trực tiếp nói.
"Nếu ngươi vì người khác mà cầu xin ta có lẽ nay trời sẽ sập là cái tất nhiên, còn nay hành động vừa rồi ta chỉ thử lòng thôi, ai ngờ ngươi dùng hành động để làm mềm lòng đúng là loại không biết xấu hổ.
"
Nghe vậy Tịch Bạch liền cười khiêu khích mà nói.
"Nếu vì ai đó thì ta cũng sẽ sẵn sàng làm vậy thôi rất là bình thường chẳng hề có gì lạ cả và cả đáng xấu hổ cả.
"
Nghe những gì hắn nói ra những lời mà khiến cô cảm thấy ghê tởm, chẳng nghĩ gì nhiều liền trực tiếp hiện thanh kiếm ra, ghé sát vào cổ.
"Nếu ngươi nói vậy ta có lẽ xin sẵn sàng kết thúc cái mạng của ngươi vậy.
"
Nói rồi cô không chút thương tiếc liền trực tiếp dùng kiếm chém đầu hắn, không quên dùng lưỡi dao đâm vào người hắn.
Đầu rơi xuống đất nhưng lại lăn về phía nữ nhân, nhìn cái đầu của Tịch Bạch người phụ nữ không dám tin vẻ mặt trở nên tái nhợt hơn, chầm chậm đi về phía cái đầu cầm lấy ôm trong lòng.
"Tịch…Tịch Bạch…anh là hồ yêu mà đúng không? Nếu là hồ yêu xin hãy hồi sinh đi.
"
Nói hết những câu nói đấy nữ nhân bắt đầu khóc lóc, những giọt nước mắt rơi xuống dưới.
Cửu Ly nhìn vậy buộc nhẹ nhàng tiến tới chỗ nữ nhân, chẳng nói chẳng rành liền đưa tay ra nhắm mắt lại lẩm bẩm thứ gì đó.
Lúc cô thi triển phép thuật cũng là lúc người nữ nhân liền trực tiếp ngất xỉu dưới sàn, nhưng tay không quên cầm lấy đầu của Tịch Bạch.
Nhìn nữ nhân đã ngất xỉu nhưng trong tay không quên ôm đầu của hắn, cô thấy vậy càng cảm thấy thật ghê tởm mà nghĩ.
’Tsk vậy mà có thể ôm được đầu hắn nữa, nếu như mình chắc vứt đi luôn cho nhanh chẳng có hơi mà ôm.
Nghĩ vậy Cửu Ly chẳng quan tâm gì thêm lặng lẽ mà rời khỏi nơi tổ chức hôn lễ, nhưng người tới tham dự sớm đã rời đi chẳng còn ai ở trong cả, chỉ có mình ba người là ở đấy.
Từ một nơi đáng lẽ nên tổ chức đám cưới một cách đẹp đẽ, bây giờ đã trở thành một đống đổ nát chẳng ai có thể nhận ra được.
Thi thể của Tịch Bạch cũng dần biến thành một làn khói đen rồi biến mất, cả đầu cũng không ngoại lệ chỉ để lại ở trong vòng tay của nữ nhân là một cái bông tai.
Hoàn thành xong mọi thứ cô liền dịch chuyển về phòng mình, mệt mỏi mà nằm hẳn xuống dưới giường.
"Cô trở về rồi sao?"
Nghe