Bần Gia Nữ

Chương 12


trước sau

Tuy 380 đồng đối với Trương gia hay bất kỳ gia đình nào trong thôn Ngô Đồng đều là một số tiền lớn nhưng kỳ thật cũng chỉ chưa đến nửa lượng bạc. Có điều đây là lần đầu tiên khi đến thế giới này Trương Tiểu Oản được sờ đến nhiều tiền như thế. Cho dù nàng trấn định thế nào thì cũng không tránh khỏi kích động.

Còn Trương A Phúc thì cũng chưa có bao nhiêu lần được sờ vào tiền trừ khi đón dâu phải trả tiền thách cưới. Hơn nữa tiền này nói thế nào cũng do ông ta góp một phần kiếm ra thế nên trong lòng rất vui vẻ. Ông lấy cái sọt của Trương Tiểu Oản, để nàng cõng cái sọt không sau đó hai cha con nhanh chóng về nhà.

Kỳ thật hai người đi vài ngày này đã mệt đến cực điểm nhưng bọn họ quá hưng phấn với số tiền kiếm được nên cứ thế chạy một mạch về thôn. Lúc về đến nơi trong thôn đã không còn tiếng vang gì, không gian tối đen, chỉ có ánh sáng phát ra từ que củi bọn họ cầm trên tay.

Nghe tiếng thở hổn hển của Trương A Phúc ở bên cạnh, thậm chí cả tiếng trái tim ông đập thình thịch, Trương Tiểu Oản vốn lo lắng thân thể này của cha mình chịu không nổi kích thích quá lớn nhưng khi nhìn thấy Trương A Phúc cười thúc giục nàng đi nhanh hơn thì nàng không nghĩ gì nữa, thậm chí mũi còn có chút chua xót.

Người cha này của nàng chẳng qua mới kiếm được chút tiền, muốn nhanh chóng về nhà cho người nhà xem mà thôi.

Lúc bọn họ còn cách nhà không xa thì phát hiện Lưu Tam Nương đã đứng ở cửa, vừa thấy bọn họ đến gần thì bà ta vội tiến lên đón. Trương Tiểu Oản thấy bà lấy sọt của mình thì vội vàng nói, “Đồ vật phụ thân cõng, giỏ của con trống không.”

Lưu Tam Nương sửng sốt, ngay sau đó thoải mái xoay người về phía Trương A Phúc.

Trương Tiểu Oản biết bà hiểu lầm, vừa nhìn thấy cái sọt không thì sợ bọn họ đi một chuyến này không thu hoạch được gì.

“Tam Nương……” Thấy Lưu Tam Nương nhìn mình, Trương A Phúc lại ngây ra, chỉ ngây ngô cười.

“Vào đi thôi.” Lúc này Trương Tiểu Oản nghe thấy chút động tĩnh ở nhà lão Điền thúc cách vách vì thế vội vàng kéo tay mẹ mình đi vào nhà.

“Tiểu Bảo và Tiểu Đệ ngủ rồi sao?” Trương Tiểu Oản vừa đi vừa hỏi.

“Ngủ rồi, ta mới dỗ chúng ngủ không lâu,” Lưu Tam Nương muốn đỡ lấy cái sọt của Trương A Phúc nhưng không được. Bà do dự một lát lại nói, “Mấy ngày nay bọn họ đều đang đợi con về.”

“Có lẽ chúng nhớ con.” Trương Tiểu Oản cười cười, cảm thấy cơ thể mỏi mệt cũng có thêm chút sức lực. Nàng buông sọt, xoay người thì thấy Trương A Phúc lấy từ trong ngực ra bao tiền đồng đưa cho Lưu Tam Nương sau đó cứ đứng ngây người mà cười, không nói một câu gì.

“Lúc trước phụ thân cõng cái sọt lớn, trong đó có bảy con thỏ, còn có chút gà và cá. Con và phụ thân vào trấn trên bán đồ, giá cả cũng tốt, đều là công lao của phụ thân……” Trương Tiểu Oản nói xong câu đó thì đưa cây củi trong tay cho Lưu Tam Nương rồi để mặc hai người ở đó, còn mình đi xuống bếp chuẩn bị chút đồ ăn.

Mới vừa xoay người nàng đã nghe thấy có người nhỏ giọng gọi nàng ở cửa phòng ngủ, “Đại tỷ, đại tỷ……”

Trương Tiểu Oản đi qua, ánh lửa từ khúc củi không lớn nên không chiếu được đến chỗ này. Trong bóng đêm nàng không thấy rõ mặt người nên nhẹ giọng hỏi: “Là Tiểu Bảo sao? Còn chưa ngủ à?”

“Còn có đệ.” Trương Tiểu Đệ cũng cất lời.

Trương Tiểu Oản cười, “Đều tỉnh rồi sao? Có đói không?”

“Đại tỷ……” Lúc này Trương Tiểu Đệ đã ra ngoài, trong ánh lửa mờ nhạt nàng cảm giác được Trương Tiểu Đệ đang ôm chân mình.

“Mặc hết quần áo vào chưa? Để tỷ nấu canh cá cho hai đứa ăn nhé.” Trương Tiểu Oản cười, tay sờ cái đầu bù xù của Tiểu Đệ.

“Mặc xong rồi.” Hai đứa nhỏ đồng thanh trả lời.

Trương Tiểu Oản dắt tay Tiểu Đệ tay, mang theo Trương Tiểu Bảo đi đến chỗ sọt cầm lấy hai con cá, lại thấy hai con thỏ sống đang rúc vào nhau thì duỗi tay kiểm tra. Thấy hai con thỏ vẫn thở, nàng không nhịn được thở ra, nói với Lưu Tam Nương, “Con thỏ vẫn còn sống, mẫu thân tìm chút nước cho chúng uống, ngày mai con sẽ đi cắt cỏ.”

Nói xong nàng cũng không quấy rầy hai vợ chồng mà mang theo Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ đi nhóm lửa nấu cá.

*********

Trong phòng bếp có gió lùa, buổi tối lạnh cực kỳ nên Trương Tiểu Oản để hai đứa nhỏ ngồi bên đống lửa, còn nàng ngồi chỗ gió thổi mà rửa cá, cũng tiện chắn gió cho hai đứa.

Trương Tiểu Bảo đã học được cách nhóm lửa, vô cùng ra dáng ra hình mà trông bếp cho Trương Tiểu Oản. Nhìn thấy chị đang dùng dao mổ cá thì hắn nhịn không được nuốt nước miếng, sau đó mở miệng nói, “Mấy ngày nay chúng ta cũng ăn cá, nương cho tụi đệ ăn cá.”

“Ừ, thế có nghe lời tỷ không?” Trương Tiểu Oản từng dặn dò bọn họ phải nhường Lưu Tam Nương uống canh cá.

“Có nghe, canh cá bọn đệ cũng không dám uống mà đều để nương uống.” Trương Tiểu Bảo vội vàng lắc đầu, sợ chị hắn không tin. Trương Tiểu Đệ cũng vội lắc liên tục, sốt ruột mà nhìn Trương Tiểu Oản, sợ nàng cũng không tin hắn.

“Vậy là tốt rồi, đại tỷ lần này đi tìm được không ít đồ ăn,” Trương Tiểu Oản ôn nhu cười với hai đứa nói, “Về sau không đói bụng nữa, hai đứa cũng phải nghe lời, biết không?”

“Đã biết!” Hai đứa nhỏ lại đồng thanh trả lời.

Từ khi nàng đi tới đây, hai đứa nhỏ này kỳ thật chính là lý do nàng cố kiên trì đến giờ. Nhìn bọn họ chúng không muốn rời xa mình, trong lòng Trương Tiểu Oản vừa chua xót vừa nặng nề. Con đường phía sau sợ là sẽ rất vất vả. Muốn nuôi bọn họ lớn lên thành người thì hẳn sẽ gặp không ít chuyện.

Nhưng dù sao cũng đáng giá. Nàng không muốn phụ lòng hai đứa nhỏ coi nàng như chị ruột.

Trương Tiểu Oản xa xỉ mà nấu hai con cá, trong ngực nàng còn có một khối bánh nướng áp chảo đã nguội
lạnh. Lúc bản thỏ nàng giúp đưa hàng vào bếp thì được một đại nương đưa cho. Nàng tiếc không dám ăn, bánh này là bằng bột làm thành, cho dù đã nguội cũng tốn một đồng mới mua được. Nàng vốn tính để sáng mai cho hai đứa nhóc ăn với canh nhưng hiện tại Tiểu Bảo và Tiểu Đệ đều đã ở đây thì nàng cũng lấy ra, bỏ vào canh, sau đó lựa thịt cá, múc đầy hai bát để hai đứa ăn.

Dư lại còn hơn nửa nồi, sẵn có bếp lửa, Trương Tiểu Oản để Trương Tiểu Bảo gọi cha đến ăn luôn. Đã qua hơn nửa canh giờ, hai vợ chồng muốn nói gì thì hẳn là đã nói xong.

Một lát sau Trương Tiểu Bảo cùng Trương A Phúc đi tới, còn có cả Lưu Tam Nương.

Lưu Tam Nương vừa tiến vào đã cầm bát múc canh cá, sau đó mang nồi muốn đi rửa.

“Không vội, đợi lát nữa để con làm ……” Trương Tiểu Oản vội vàng gọi bà lại.

“Ta muốn đun chút nước ấm……” Lưu Tam Nương nhấp miệng, trong mắt tựa hồ có ánh nước.

Đây là làm sao? Trương Tiểu Oản thực sự có chút không hiểu gì. Kiếm được tiền mà không vui là sao?

Lúc này Trương A Phúc bưng bát ăn mấy ngụm canh cá nóng. Chờ ông ta uống xong, mới nhỏ giọn hỏi Trương Tiểu Oản, “Con gái, bả vai có đau không?”

Lúc này Tiểu Oản mới bừng tỉnh, lắc lắc đầu nói, “Không đau, phụ thân thì sao?”

“Đầu tiên thì không đau, nhưng bây giờ thấy hơi hơi đau.” Trương A Phúc cười cười, không nói chuyện nữa, chỉ vùi đầu ăn canh.

Chờ đến khi Lưu Tam Nương đun nước xong, lấy khăn lông lau nửa người trên cho Trương A Phúc thì Trương Tiểu Oản mới phát hiện chỗ bả vai ông đều là vệt máu bầm. Tổng cộng có bốn năm vết, sợ là do cõng sọt, vì đau nên đổi vị trí mới biến thành như thế……

Chờ Lưu Tam Nương lại đây kiểm tra cho nàng thì thấy trên người nàng cũng có vết, nhưng vì nàng cõng sọt nhỏ, dây sọt lại được quấn vải nên trên người nàng chỉ có vết đỏ chứ không bị tụ máu……

Dọc theo đường đi, người cha này của nàng cũng không kêu than một tiếng, chỉ ngẫu nhiên nghỉ một chút. Lúc này Trương Tiểu Oản lập tức phải rửa mắt mà nhìn người cha ngày thường sức lực còn không bằng Lưu Tam Nương của mình.

Chờ cơm nước xong, Trương A Phúc đi nghỉ tạm, mà Trương Tiểu Oản lại có chút lo lắng. Thân thể Trương A Phúc không tốt, lại mệt mỏi mấy ngày nay sợ là không chống nổi, cứ thế đi nghỉ sợ sẽ bị bệnh.

Lúc này, nàng cũng không để ý nhiều, chỉ dỗ Tiểu Bảo và Tiểu Đệ đã ăn no đi ngủ, sau đó mới nhỏ giọng nói với Lưu Tam Nương, “Sáng mai mẫu thân đi mua chút gừng, nấu canh gừng, lại mua chút gạo tinh để nấu cháo gà, để cha bồi bổ vài ngày.”

Lưu Tam Nương nghe xong ngẩn ra, nhưng ngay sau lại gật đầu, “Sáng mai ta sẽ đi mua.”

“Con……” Trương Tiểu Oản định nói để con nhưng Lưu Tam nương lại không kiên nhẫn cắt ngang, “Con và phụ thân đều phải nghỉ ngơi mấy ngày, chẳng lẽ ta lại không thể đi mau đồ được sao?”

Trương Tiểu Oản nhìn đôi mắt ửng đỏ đang lảng tránh của bà thì mơ hồ biết người mẹ này cũng đang thương nàng vì thế vội nói “Vậy con đi ngủ đây” sau đó đi về phòng.

Trở lại cái giường của ba chị em, thấy hai đứa nhỏ đã ngáy nho nhỏ, lại nhìn mái nhà một hồi, Trương Tiểu Oản mới nhắm mắt nặng nề ngủ.

Một đường này quá mức vất vả, ngay cả khi nàng cảm thấy mình có thể chịu được thì thân thể gầy yếu anỳ xác thật cũng chịu không nổi.

*********

Lúc Trương Tiểu Oản mê mang tỉnh lại mới phát hiện cả người mình đều ướt nhẹp……

Nàng chớp mắt, nhìn nóc nhà bằng cỏ trang một hồi lâu mới nhớ tới việc bản thân đã xuyên qua, đến Đại Phượng triều.

Lúc này nàng mới nhận ra cả người mình không hề có sức lực, không thể động, chẳng nhẽ là sốt sao? Trong lòng nàng lập tức chợt lạnh, không khỏi nở nụ cười khổ.

Lúc trước nàng còn lo lắng người cha kia của mình chịu không nổi sẽ ngã xuống, không nghĩ tới mình mới là kẻ ngã trước.

“Đại tỷ, đại tỷ……” Nàng còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã nghe thấy bên cạnh giường có người lớn tiếng gọi mình. Nàng dùng hết sức mới miễn cưỡng quay được đầu sang, lại phát hiện Trương Tiểu Bảo đang gọi với ra cửa, “Phụ thân, mẫu thân, đại tỷ đã tỉnh……”

Đứa em trai này của nàng chưa từng lớn giọng nói chuyện thế này, trong giọng nói cũng không có chút nhút nhát nào. Trương Tiểu Oản không khỏi cười cười, vừa định kêu Trương Tiểu Bảo lại đây thì lại nhận ra cổ họng mình đau đến nỗi một chữ cũng không nói được.

“Đại tỷ, đại tỷ……” Lúc này Trương Tiểu Bảo lại vọt đến, mà ngay lúc đó Trương Tiểu Oản cũng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền tới. Trương A Phúc và Lưu Tam Nương vội chạy vào.

Vừa thấy nàng, hai mắt Trương A Phúc đỏ lên. Ông chưa kịp nói gì thì Lưu Tam Nương đã ôm bụng ngã ngồi ở trên mặt đất, không tiếng động mà khóc những giọt nước mắt rõ to.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện