Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 777


trước sau

CHƯƠNG 777

“Không sai, mặc dù bần đạo không thể xem như là hiểu rõ vị tôn đế này, nhưng mà ông ta cũng đã làm theo những gì mình hứa, thời gian một năm dành cho cậu sẽ không vượt qua một phút. Theo đạo lý mà nói, ngày hôm nay ông ta phải xuất hiện lúc không giờ, nhưng mà bây giờ lại không có, trong này có ẩn tình gì, bận đạo cũng không biết.”

Nói là làm à? Sở Vĩnh Du vô cùng hoài nghi về điều này, nếu không thì tại sao cấp trên gia tộc Quang Thứ lại lật lọng.

“Cảm ơn tiền bối đã quan tâm, bây giờ chỉ cần ông ta xuất hiện, tôi đều sẽ đón chờ.”

Nghe nói như thế, nhìn biểu cảm của Sở Vĩnh Du, Đạo Không híp mắt lại.

“Xem ra, cậu đến đó, thời gian một năm cũng không để nó hoang phí, hình như là tiến bộ lên rất nhiều rồi.”

Gật đầu, Sở Vĩnh Du cười nói.

“Không nói dối gì tiền bối, võ học ở trái đất chúng kém xa Huyền Hoàng Tinh cả nghìn dặm cũng không phải là khoa trương.”

Đạo Không bật cười lắc đầu, quay người bước từng bước đi ra bên ngoài, sau khi đi chín bước lại có một câu nói truyền đến.

“Cho dù đồ vật ở bên ngoài có tốt, cậu vẫn phải lựa chọn cẩn thận, cuối cùng con đường nào là chính xác, một khi đi nhầm, chắc chắn sẽ không thể quay đầu.”

Đương nhiên là Sở Vĩnh Du hiểu điểm này, không cần người khác phải phân trần.

Lúc muốn trở về biệt thự, đột nhiên có một chiếc xe Lexus xuất hiện ở phía đối diện, sau khi dừng lại, người xuất hiện làm trên mặt của Sở Vĩnh Du nở nụ cười.

“Anh… anh rể?”

Không sai, người bước xuống từ trên xe chính là Đồng Hiểu Tiêm và Tân Tằng, còn có Hà Tiểu Mông và Thượng Quan Yến Nhi, thậm chí cái tên Thượng Quan Vô Địch dở hơi cũng có mặt.

Rõ ràng là những người này đều biết chuyện

của Sở Vĩnh Du và Hữu Hữu, cho nên lúc này nhìn thấy Sở Vĩnh Du sống sờ sờ xuất hiện trong tầm mắt, ai nấy cũng đều ngạc nhiên, không có cách nào tưởng tượng.

Lập tức kịp phản ứng lại, Đồng Hiểu Tiêm ném đồ đang cầm ở trong tay, khóc to chạy về phía bên này.

Lúc đầu Sở Vĩnh Du còn mỉm cười, bây giờ lại sửng sốt một trận, bởi vì tốc độ chạy của Đồng Hiểu Tiêm ít nhiều gì cũng có thực lực võ giả tứ phẩm, cái này… Đồng Hiểu Tiêm học võ từ lúc nào vậy?

Đang suy nghĩ, Đồng Hiểu Tiêm đã nhào vào trong ngực anh.

“Anh rể.”

Kích động kêu lên, Đồng Hiểu Tiêm vội vàng hỏi thêm.

“Hữu Hữu đâu rồi, anh rể, Hữu Hữu đã khỏe chưa?”

Nhìn ánh mắt mong đợi ấy, Sở Vĩnh Du cười nói.

“Đã khỏe rồi, nếu nhưng chưa khỏe, anh có thể có mặt mũi về nhà? Đang ở trong nhà đó.”

Đồng Hiểu Tiêm lại chạy vào trong biệt thự, những người còn lại cũng chạy theo, bọn họ mồm năm miệng mười hỏi thăm.

Mời mọi người vào nhà, sau khi biết Hữu Hữu đã trị hết bệnh, đương nhiên ai nấy cũng cực kỳ vui mừng, bầu không khí nhộn nhịp hẳn lên.

Trò chuyện một hồi, Thượng Quan Vô Địch đột nhiên ngồi ở bên cạnh Sở Vĩnh Du, anh ta hỏi.

“Anh rể, mặc dù thực lực của anh cao siêu rồi, nhưng mà chắc là anh cũng chơi truyền nhân của rồng nhỉ? Anh tạo ra một bang phái đi, em là người đầu tiên gia nhập.”

Sở Vĩnh Du sững sờ, rốt cuộc mới hiểu được tất cả mọi chuyện, thật sự là mình có hơi cách biệt xã hội rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện