Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 786


trước sau

CHƯƠNG 786

Có thể nhìn ra tình cảm trong mắt của Tỉnh Dung vô cùng phức tạp.

“Chú Tỉnh cứ nói đùa, dì với chú khỏe mạnh như thế, chắc chắn có thể nhìn cậu bé khỏe mạnh trưởng thành. À đúng rồi chú Tỉnh, cậu bé tên là gì vậy?”

Tỉnh Dung cười nói.

“Chú dì… vẫn gọi thằng bé là Tỉnh Vu Dịch.”

Thẳng cho đến khi cúp điện thoại, cảm xúc của Sở Vĩnh Du vẫn không khôi phục lại, vẫn còn lâm vào nghi hoặc, từ mỗi hành động của tử thánh, hình như là đứa nhỏ này cực kỳ không đơn giản.

Lúc này, Ngô Tiêu Tiêu đang ngồi cách đó không xa, ở bên cạnh có thêm một người trẻ tuổi, trên mặt viết đầy chữ kiêu ngạo.

“Ngô Tiêu Tiêu, chiếc Lamborghini mà cậu giới thiệu cũng chỉ có như thế mà thôi, không hề có cảm giác tốc độ gì hết. Thật là, gọi là xe sang trọng, đúng là không thú vị.”

Ngô Tiêu Tiêu vội vàng cười làm lành.

“Anh Tàng, chiếc này có thể xem như là có tốc độ nhanh nhất ở tỉnh thành rồi, anh vẫn cảm thấy không hài lòng à?”

Người được gọi là anh Tàng khinh thường nói.

“Tốc độ 100 km trên 3,2 giây cũng được coi là nhanh nữa hả? Haiz, đúng là một nơi lạc hậu.”

Sở Vĩnh Du đã không còn xoắn xuýt vấn đề của Tỉnh Vu Dịch nữa, sau khi nghe nói như vậy thì nhìn người trẻ tuổi này một chút, từ lời nói người trẻ tuổi này, rất có thể đến từ Huyền Hoàng Tinh. Dù sao thì ô tô ở nơi đó đã không còn được gọi là ô tô, nếu như quả thật dựa vào vận tốc 100 km mà tính, trên cơ bản khởi động trong nháy mắt là được rồi, vận tốc 100 kilômét chắc có lẽ cũng chỉ có không phẩy mấy giây, đương nhiên là không hài lòng với những chiếc xe ở trái đất.

Mặc dù đối với trái đất mà nói, xe F1 có thể khởi động vận tốc 100km nhanh nhất trong 1,6 giây, nhưng mà tiếp tục tăng cao, vậy thì độ khó cũng rất dữ dội.

“Mẹ nó, mày

nhìn cái gì vậy?”

Đột nhiên, anh Tàng nhìn Sở Vĩnh Du, giữa hàng lông mày đều là vẻ khó chịu, câu nói đó làm thần kinh của Ngô Tiêu Tiêu trở nên căng thẳng.

“Anh Tàng, để tôi dẫn anh đến nơi khác xem xe thêm nha.”

Anh Tàng cười cười, đứng dậy nhéo vào khuôn mặt của Ngô Tiêu Tiêu, cười nói.

“Sao vậy? Thấy ánh mắt của cậu hình như là quen biết với người này, hơn nữa còn rất sợ cậu ta. Ha ha, thú vị đó chứ, cho rằng tôi không thể trêu vào à?”

Ngô Tiêu Tiêu cũng không biết phải trả lời như thế nào, đừng thấy hiện tại nhà họ Ngô bọn họ là thủ phủ tỉnh thành, nhưng mà hơn nửa năm trước đột nhiên lại có một nhóm người xa lạ tràn vào tỉnh thành, không nói tới tài sản nhiều đến khác thường của bọn họ, võ công cũng cực kỳ cao, nhất là truyền nhân của rồng được phát hành, anh ta tốn không ít thời gian mới có thể miễn cưỡng gia nhập vào cái giới này.

Làm như thế nào cũng không nghĩ tới bởi vì nhìn thoáng qua liền đối mặt với Sở Vĩnh Du.

“Mày đến đây xin lỗi tao.”

Nhìn thấy anh Tàng ngoắc ngoắc ngón tay, Sở Vĩnh Du chỉ lắc đầu, không có tâm tư để ý tới, cầm lấy một quyển tạp chí nhìn xem, quảng cáo ở phía trên thế mà cũng là truyền nhân của rồng, chỉ có thể nói là hiện tại trò chơi này thật sự rất nổi tiếng.

“Anh Tàng…”

Ngô Tiêu Tiêu lại mở miệng, ai ngờ anh Tàng lại tát một cái vào mặt của anh ta.

“Cho mày nói chưa? Lại tiếp tục ngăn cản tao, mày phải hiểu rõ mày có thể bước vào Huyền Hoàng môn đó là do ông đây dẫn mày vào, mày tưởng là mày có thể trở thành bạn của tao rồi à?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện