Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 791


trước sau

CHƯƠNG 791

Hãy nhìn Lương Hà và mấy người khác xem, ai ai cũng đều lắp bắp có thể nhìn ra, ngay cả Lương Hà lúc nãy còn dám khiêu khích Sở Vĩnh Du, lúc này cũng căng thẳng lên tiếng.

“Anh…anh Sở, thực sự xin lỗi, con người tôi rất dễ kích động, anh hãy xem những lời nói lúc trước của tôi đều là nói xạo, mà bỏ qua cho tôi, tôi sẽ mở võ đấu ba ở nơi khác, đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Quan Phấn.

Lương Hà sợ hãi, cho dù là thân thích với môn chủ của Túy Ảnh môn, dù võ công có cao đến đâu cũng vô dụng, Sở Vĩnh Du ngay cả hồn khôi màu vàng kim cũng có thể lấy được, nói một câu khó nghe, sử dụng một chút thủ đoạn, giải tán Túy Ảnh môn trong truyền nhân của rồng chỉ là chuyện trong phút chốc, đây hoàn toàn không còn là một cấp bậc.

Nhìn Lương Hà, Sở Vĩnh Du cũng không ngờ, người mà lúc nãy vẫn còn cứng miệng, chỉ nhìn thấy một chiếc hồn khôi thôi đã có thái độ như thế này, nhưng cũng lười nói gì đó, xua tay.

Lương Hà và mấy người khác lập tức như được đại xá, lần lượt cúi mình cảm ơn sau đó chạy mất, Bạch Trảm vô cùng vui mừng, may là hồn khôi đã được gửi đến đây, để bọn họ tận mắt nhìn thấy, nếu không tiếp tục đắc tội với Sở Vĩnh Du, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

Hỏi Quan Phấn, Sở Vĩnh Du mới biết nguyên nhân, không khỏi có chút bất lực.

“Quan Phấn, dù sao hồn khôi cũng ở trong tay tôi, lẽ nào không thể tự mình thay đổi màu sắc sao?”

Quan Phấn vừa nghe thấy, trên mặt thay đổi một cách điên cuồng.

“Anh Sở, lời này không thể nói linh tinh được, đã có người cũng từng thử cách mà anh nói, nhưng vừa đổi màu xong, quốc gia giống như tận mắt nhìn thấy vậy, trực tiếp tìm đến tận cửa, luật pháp có quy định, hành vi này sẽ bị phạt tù ba năm, hơn nữa từ đó đến cuối đời không thể chơi truyền nhân của rồng nữa, cái giá phải trả vô

cùng nghiêm trọng.”

Khẽ gật đầu, Sở Vĩnh Du thở dài, cho dù là nơi nào, bất cứ lúc nào khuôn mẫu của bậc thềm dường như chưa từng biến mất.

Rời khỏi võ đấu ba của Quan Phấn, một chiếc Ford Raptor dừng trước mặt anh, người lái xe lại là Đạo Không.

Nói thật, Đạo Không vẫn mặc quần áo của đạo sĩ, vì vậy lúc này nhìn thấy ông ta lái xe, cho dù là Sở Vĩnh Du thì biểu cảm cũng có chút kỳ quái.

“Lên xe đi, đưa cậu đi gặp một người.”

Ngồi lên ghế phó lái của chiếc Ford Raptor, chiếc xe đi thẳng về hướng Đông.

Sự im lặng được duy trì suốt trên đường đi, cuối cùng Sở Vĩnh Du vẫn lên tiếng.

“Tiền bối, chúng ta đi gặp ai?”

“Tôn Đế!”

Nghe thấy hai từ này, lông mày của Sở Vĩnh Du nhíu chặt lại, Tôn Đế vẫn luôn là kẻ thù lớn nhất của anh, cho dù đã đi đến Huyền Hoàng Tinh, gặp và quen biết rất nhiều cao thủ, anh vẫn không thể cảm nhận được thực lực của Tôn Đế rốt cuộc đến mức nào, đối diện với người này, tất cả đều là ẩn số.

“Không sai, khí thế của cậu không có gì thay đổi, xem ra đã đi đúng đường.”

Liếc nhìn Sở Vĩnh Du, trên mặt Đạo Không hiện lên một nụ cười hiếm thấy.

“Cảm ơn tiền bối đã khen ngợi, nhưng tôi nghĩ, chuyện không có đơn giản như vậy?”

Đạo Không gật đầu.

“Ừ, nếu như Tôn Đế thật sự muốn tìm cậu, sẽ không dùng đến cách thức này, còn cần người trung gian như tôi, nhưng cụ thể thế nào cậu đế sẽ rõ.”

Trên đường đi, cũng không nói thêm gì nữa, chiếc xe lái đến một công viên của tỉnh thành, đi theo Đạo Không, đi đến bên cạnh hồ trong công viên, bóng dáng của Tôn Đế xuất hiện trong tầm mắt, cứ nhìn mặt hồ như vậy, không biết đang nghĩ gì.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện