31.
Tôi giùng giằng vào phòng tắm lau người, nhìn trên người đầy dấu vết loang lổ mà khóc không ra nước mắt.
Đúng vậy, tôi chơi 419, đối tượng còn là một tên đã có bạn trai.
Tôi một bên mặc đồ ngủ, một bên đã não bổ ra cảnh tượng bị vợ cả quạt cho một bàn tay.
Không biết nếu bây giờ tôi nhắn vào trong vòng bạn bè, triệu tập hết tất cả số 0 người này còn phóng túng hơn cả người kia trong danh sách bạn bè lên, lực chiến đấu liệu có đủ một đao 999.
Tắm đã tắm đã, chợt nhớ tới hình như mình đã quên mất cái gì đó.
Tôi đứng trước gương vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra được.
A, đúng rồi, tôi quên mất Đồ Trần ở bên ngoài rồi.
32.
Thật là không nênnnn.
Tối nay rõ ràng tôi muốn nhằm vào việc khiêu khích Đồ Trần mà tới, bây giờ lại ngoan ngoãn mà đi ngủ.
Từ lúc nào tôi trở nên thanh tâm quả dục như vậy.
Chẳng nhẽ cái việc Đồ Trần ngủ ở nhà tôi nay đã không đủ làm tôi hưng phấn rồi sao?
Có thể là theo tuổi tác tăng lên, khẩu vị của tôi cũng càng ngày càng lớn.
Phải biết rằng mười mấy tuổi năm ấy tình cảm vừa mới chớm nở, cho dù Đồ Trần liếc nhìn tôi cười một cái, tôi cũng có thể đỏ mặt tim đập.
Chẳng lẽ đây là do định luật quá thân quen, thân quen đến trình độ này, tôi đã quy y cửa Phật rồi?
Hôm nay ở chung với nhau cả một ngày, tim cũng chưa có đập mạnh.
À, có rồi, ngay vừa đó thôi.
Là bị Yến Thâm làm cho tức phát ngất.
33.
Tôi đóng cửa phòng tắm lại, nhìn thấy người ngồi trên giường, lại sửng sốt một chút.
Này người anh em sao bây giờ vẫn chưa đi thế, không mời anh ăn lẩu được, lại còn phải chuẩn bị chỗ ngủ cho anh sao hả?
Nhưng nhà tôi tổng cộng chỉ có hai cái giường, tôi cũng không thể mời Giáp phương ba ba của tôi đi ngủ sô pha được?
Được rồi, tôi ngủ sô pha.
Tôi thật là khổ quá đi à.
Nhưng nghĩ đến việc nhà tôi có hai cái giường, trên một cái là bạch nguyệt quang của tôi, trên một cái nữa là kim chủ của tôi, tôi liền cảm thấy nhẫn nhịn một chút là hổng sao cả.
Thân tàn nhưng não không tàn, chính là tôi.
Tôi ôm gối đầu của mình, lại lấy từ trong ngăn tủ ra một bộ chăn, cổ còn chưa kịp rụt về, bộ chăn gối kia đã bị một đôi tay to tiếp lấy.
Yến Thâm tùy tiện ném chăn lên trên giường, cầm một thứ đồ chơi gì đó không biết lấy ra từ chỗ nào, nhìn về phía tôi vỗ vỗ đùi.
… Làm quái gì thế?
34.
Yến Thâm lại giơ tay vỗ vỗ đùi, động tác đó giống y như đang chơi đùa với chó con vậy.
Thấy tôi đứng im, hắn mới thêm một câu: “Qua đây, bôi thuốc cho em.”
Nực cười! Tôi còn cần phải dùng đến thuốc sao!
Tôi rõ ràng là 1! Ngày làm cho biết bao số 0 phải khóc lóc nức nở, anh vậy mà định bôi thuốc cho tôi?
Tra nam, biến khỏi giường tôi, anh không xứng!
Vẻ mặt tôi lạnh tanh, dù là không có gương, tôi cũng biết rằng hiện tại mặt mình là bộ dạng giễu cợt đến mức nào.
Tôi ha ha hỏi: “Ông chủ Yến, anh không cần gọi điện về nhà sao?”
Nói cho người bạn trai đáng thương của anh, anh đã ngoại tình phản bội cậu ấy.
Anh đội cho bạn trai của anh một cái nón xanh mơn mởn, lại còn có thể yên tâm thoải mái mà bôi thuốc cho một tên 1.
Thật là đáng thương quá đi, tôi muốn thay anh thương xót cho bạn trai của anh.
35.
Yến Thâm lại hết sức dửng dưng, cái tay vặn nắp vẫn vững như lão cẩu*: “Không cần, trong nhà không có người.”
*Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ sự ổn định, có kinh nghiệm, mang lại cảm giác an toàn
Tôi sửng sốt một chút, tốn hồi lâu mới tiêu hóa được hàm nghĩa sau lưng mấy từ này.
Không phải chứ, chẳng nhẽ hắn và bạn trai hắn chính là cái kiểu ngoài mặt ân ái, sau lưng lại chơi đùa vô cùng cởi mở, thi thoảng lại đùa giỡn trao đổi cộng sự, còn hẹn xong ngày cùng nhau ra ngoài chăn rau dại đó chứ.
Đợi đã.
Đm anh, tôi không phải rau dại.
“Đến đây” Yến thâm đưa tay về phía tôi: “Trên tay tôi có thuốc mỡ.”
Tôi cắp gối đi tới, tính cho hắn một bạt ta để hắn tỉnh táo một chút, kết quả lại bị hắn kéo một phát xuống.
Trong quá trình tôi theo bản năng rụt lại về phía sau, kết quả chân vừa rụt liền vẫn ngã thẳng xuống.
Nên nói thế nào ta.
Kiểu tư thế mặt đối háng này thực sự cảm thấy thật đáng thẹn, tôi vốn dĩ có bao nhiêu yêu thích cùng các bé 0 chơi đùa như vậy, hiện tại liền cảm thấy ngượng đến hoảng bấy nhiêu.
36.
Yến Thâm đỡ tôi dậy, trong lúc tôi vẫn còn đang thảng thốt hoài nghi nhân sinh liền sáp lại gần hôn nhẹ lên tai tôi: “Xin lỗi, tôi là lần đầu tiên chăm sóc người khác, không biết cách khống chế sức lực.”
Mịe.
Anh nói chuyện thì cứ nói mẹ đi, mắc mớ quái gì mà phải động tay động chân hả!
Tôi hơi hé miệng, trong lòng nghĩ anh thật là có tấm lòng nha, trong nhà cất một bảo bối không thèm chăm sóc, lại đi ra ngoài chăm sóc rau dại.
Không, tôi thực sự không phải đồ ăn ngoài, lần đó là ngoài ý muốn.
Tôi giãy dụa kêu dừng: “Tôi không cần! Tôi không có mảnh mai như anh nghĩ!”
Yến Thâm không nghe, cái dáng vẻ ung dung vỗ vỗ tôi đó giống như tôi chỉ là một con mèo con anh ta nuôi vậy, căn bản không sợ tôi quay người đấm