"Sao đi WC ra trông cậu lại thất thểu như gặp ma vậy, đừng nói hồn vía rơi tõm xuống bồn cầu rồi nhé?" Nhìn thấy Hồ Lại lúc đi còn bình thường mà lúc về trông cứ như bị dở hơi, Chu Hoài Nghi buồn cười hỏi.
"Cậu đoán xem mình gặp ai?"
"Còn có thể là ai nữa, làm cậu bần thần như thể vừa gặp ma thế kia thì chỉ rơi vào hai khả năng, một là bị sếp lớn cưỡng hôn, hai là va phải giáo sư Thẩm của cậu".
Tưởng tượng đến cảnh bị Dương Hồi cưỡng hôn, Hồ Lại rùng mình một cái, "Sếp Dương vừa có ngoại hình lại vừa phong độ, nếu bị sếp cưỡng hôn thì mình cũng không lỗ."
"Thế nghĩa là cậu gặp giáo sư Thẩm? Cô ấy làm gì mà trông cậu lại như thế này?"
Hồ Lại đảo mắt nhìn xung quanh một lượt rồi hạ giọng nói: "Chị ấy ngồi ở phòng họp bên ngoài văn phòng chờ mình tan làm.
Cậu thấy thế nào?"
Chu Hoài Nghi khẽ tằng hắng, "Thì vốn hai người cũng tiện đường mà".
"Mắt trông cũng đỏ, chắc hẳn là vừa mới khóc xong".
"...Có thể là bụi bay vào mắt, dụi nên mới thế".
Hồ Lại ngẩn người hết ba giây, "Có lý".
Hồ Lại dọn đồ đạc rồi phóng ra ngoài với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường, ra đến cửa văn phòng, cô vô thức quét mắt nhìn khắp xung quanh.
Thẩm Chứng Ảnh đã qua nhà ăn lấy chỗ như lời Hồ Lại bảo, nhưng dáng vẻ mừng rỡ lúc ngoéo tay với mình của người ban nãy dường như đã tan biến đi đâu mất.
Hồ Lại bối rối.
Rốt cuộc Thẩm Chứng Ảnh muốn làm gì.
Thông thường khi ngồi ăn trong pantry, hai người luôn tìm những góc nào ít bị làm phiền nhất, nếu có thể ngắm cảnh thì càng tốt.
Nhưng lần này Thẩm Chứng Ảnh lại chọn một chỗ dễ nhìn ra cửa nhất, cô đặt áo khoác sang ghế bên cạnh, hôm nay Thẩm Chứng Ảnh mặc một chiếc áo len dệt kim màu xám nhạt, đầu tóc cũng không còn gọn gàng như khi Hồ Lại trông thấy cô lúc ban chiều.
Thẩm Chứng Ảnh chống cằm, đôi mắt mở to nhìn về phía cửa, trong đôi mắt ấy ánh lên một chút mong đợi và một chút lo lắng, mãi đến khi nhìn thấy Hồ Lại, Thẩm Chứng Ảnh mới nở một nụ cười và giơ tay lên ra hiệu.
Có một điều mà Thẩm Chứng Ảnh không biết, đó là Hồ Lại đã nhìn thấy cô từ lúc còn chưa vào cửa, sau đó nấp ra sau, chọn một chỗ khuất Thẩm Chứng Ảnh không nhìn thấy được để lén quan sát.
Thật ra Thẩm Chứng Ảnh không cần phải xin lỗi, lời xin lỗi của cô Thẩm chỉ khiến Hồ Lại thêm bực tức mà thôi.
Thẩm Chứng Ảnh không cần nói gì cả, chỉ cần ngồi yên một chỗ, Hồ Lại đã biết người này đang chờ mình.
Thẩm Chứng Ảnh đáng yêu như vậy, một hai phải ngoéo tay với mình rồi mới chịu xuống pantry trước, thế là đã đủ.
Hồ Lại ngồi xuống trước mặt Thẩm Chứng Ảnh, vừa mới đặt túi xách và áo khoác sang một bên thì đã nghe Thẩm Chứng Ảnh nói: "Bộ quần áo em mặc hôm nay rất đẹp.
Nhưng nếu tối nay ăn món dê hầm thì không biết có ảnh hưởng gì đến bộ trang phục của em không?"
Thẩm Chứng Ảnh không ý thức được sức hấp dẫn của mình, giọng điệu bối rối khi nói chuyện khiến cô đáng yêu thêm vài phần, vô hình trung lại toát lên một nét quyến rũ tự nhiên mà chỉ những người phụ nữ trưởng thành mới có.
"Chị muốn ăn dê hầm sao? Món đấy cũng khá ngon, thịt dê bên công ty bọn em là dê lông mịn núi Kỳ Liên chính hiệu được chăn thả tự nhiên, ngon hơn dê Sùng Minh nhiều, thịt cũng không có mùi gây.
Để em đi mua".
Hồ Lại vừa dợm đứng lên thì Thẩm Chứng Ảnh đã đè tay cô lại.
"Chị order rồi, còn gọi thêm vài loại rau ăn kèm.
Người phục vụ nói sẽ mang lên cho chúng ta sau".
Hồ Lại gật gật đầu, không phản đối gì chuyện ăn thịt dê.
Thẩm Chứng Ảnh không vội buông tay ra ngay, giống như muốn nắm lấy nhưng lại sợ Hồ Lại khó chịu, khẽ nhúc nhích rồi mới thu tay về, làm ra vẻ thản nhiên nói lảng sang chuyện thịt dê.
"Sao công ty của em lại có thịt dê Kỳ Liên vậy? Loại thịt cao cấp như vậy, thảo nào giá món ăn không hề rẻ, còn đắt hơn dê hầm ngoài nhà hàng".
Hồ Lại vờ như không phát hiện ra điểm gì khác lạ, giải thích: "Những nguyên liệu nấu nướng khác thì em không rõ, nhưng loại thịt dê này thì em biết đôi chút.
Cách đây không lâu, em có đề xuất tích hợp hang động và bích họa vào Real Fantasy, như thế trông sẽ đẹp và ấn tượng hơn nhiều so với in 3D.
Công nghệ in 3D trên màn hình hiện nay có số điểm ảnh thấp và tạo cảm giác thô hơn nhiều so với thực tế.
Nếu có thể trình bày dưới dạng kỹ thuật số, thì nó vừa có thể bảo vệ nguyên vẹn hiện trạng cho hang động, vừa không cản trở những người yêu thích địa điểm đấy khám phá; đồng thời còn có thể áp dụng trong nhiều lĩnh vực khác nhau, cho dù là giáo dục hay trò chơi giải trí.
Đồng nghiệp của em đi khảo sát thương vụ xong, kết quả không biết thế nào nhưng chưa gì đã thấy nhà ăn được bổ sung thêm một nguyên liệu xuất sắc cho thực đơn mùa đông".
Giữa lúc hai người đang trò chuyện dở thì người phục vụ mang món dê hầm, rau và cơm lên.
"Tiếc thật, bếp ăn lại chế biến theo kiểu kho tàu Thượng Hải, loại thịt này phải đem hầm nhừ thì mới đúng điệu".
Nói rồi Hồ Lại gắp một miếng để vào bát cho Thẩm Chứng Ảnh.
Nhưng dường như Thẩm Chứng Ảnh lại không ăn được mấy.
Dạo gần đây tình trạng cô khá tệ, còn làm không ít chuyện quá lố, tuy vậy Thẩm Chứng Ảnh vẫn là một giảng viên đại học nhạy bén và sắc sảo, vì thế việc lọc từ khóa là kỹ năng thiết yếu của cô.
Đề xuất cách đây không lâu, hang động, bích họa.
Không khó để đoán rằng những thứ này chắc chắn có liên quan đến Tạ Nhã Nhiên.
Chuyện Hồ Lại và Tạ Nhã Nhiên có liên hệ qua lại thật sự nằm ngoài dự đoán của Thẩm Chứng Ảnh, đặc biệt là khi hai người họ đều dành sự ngưỡng mộ cho đối phương.
Cô bé trước mặt luôn khao khát một cuộc sống tự do tự tại, tình cờ làm sao, Tạ Nhã Nhiên lại có những đặc điểm này.
Nếu so với Tạ Nhã Nhiên, mình mới cổ hủ và tẻ ngắt đến nhường nào.
Hồn vía Thẩm Chứng Ảnh bay đến tận đâu đâu, câu có câu không mới trệu trạo nhai được vài gắp, Hồ Lại lại tưởng rằng đồ ăn không hợp khẩu vị Thẩm Chứng Ảnh nên mới nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy, món này không hợp khẩu vị của chị à? Dạo này chị gầy lắm rồi, không cần phải giảm cân nữa đâu".
Chỉ một câu như thế, mắt Thẩm Chứng Ảnh đã đỏ lên.
Hồ Lại sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì đã thấy Thẩm Chứng Ảnh xua tay, cố nuốt ngược nước mắt trở về, "Món này ngon mà, chỉ tại dạo này chị sử dụng máy tính nhiều nên hai ngày nay mắt hơi khó chịu, cứ hay bị chảy nước mắt sống".
Lời nói dối nghe hệt như một lời nói thật, Hồ Lại tự hỏi bản thân rằng, liệu mình có nên tin hay không?
Nếu không tin, vậy thì sự thật là gì.
Hồ Lại không muốn nghe sự thật, chỉ có thể tát nước theo mưa: "Vậy tối nay về đừng nghịch máy tính nữa, tranh thủ nghỉ ngơi thêm đi".
"Chị nhớ rồi".
Món thịt dê thượng hạng như vậy mà hai người ăn vô cùng uể oải, cứ nhai trệu trạo tới lui, nuốt cũng không muốn nuốt, như thể đang ăn hoàng liên, uống bạc hà sắc lấy thuốc.
Suốt cả chặng đường về, cả hai đều im lặng không nói tiếng nào, Hồ Lại chỉ tập trung lái xe, mãi đến khi xe dừng lại, Thẩm Chứng Ảnh cởi dây an toàn xong, quay sang nhìn Hồ Lại.
"Có phải em định không để ý đến chị nữa?"
"Nếu chị cứ đột ngột rời đi rồi lại đột ngột xuất hiện như thế này".
"Chị xin lỗi".
"Chị không cần xin lỗi làm gì, không cần phải cảm thấy có lỗi với em, tất cả là do em đùa cợt chị trước.
Em không biết con người tài ba nào có thể khiến chị thay đổi nhanh đến giật mình như vậy, em cũng không rõ chị đột ngột xuất hiện thế này để làm gì, tự chị hiểu lý do là được".
Nhớ đến cảnh mình khuyên nhủ hết lời nhưng người này vẫn trơ ra, cứng đầu