Bản Năng Si Mê

Chương 1


trước sau

Lời editor: Lại một bộ trữ hàng lâu ngày =)))) Bộ này tích phân hơn 1 tỷ, cũng khá xứng đáng với những màn H tránh kiểm duyệt Tấn Giang không thể cua gắt hơn của mẹ tác giả =))) có bàn tay vàng nhẹ như bao bộ học bá khác, bỏ qua để đọc truyện zui zẻ hơn nha

Mây đen vần vũ, gió thổi vù vù, cành cây lắc lư, chứng tỏ sắp có một cơn mưa lớn.

Người qua đường vội vàng tìm kiếm chỗ trú mưa, một con mèo hoang nhảy ra khỏi thùng rác, hai ba cái vọt lên tường.

Lạc Ngu ngẩng đầu, kêu meo meo gọi nó, mèo hoang xoay người, vẫy đuôi, nhảy tới một chỗ tường khác.

Bên mặt tường, thiếu niên giằng co với mấy tên đàn ông cao to, mưa gió sắp đến mà chẳng ai sốt ruột.

"Tao nói này, chỉ bằng mấy thằng rác rưởi như chúng mày mà cũng dám sàm sỡ người ta?"

Lạc Ngu đút tay vào túi quần, trào phúng.


Bên cạnh cậu là một Omega đang sợ hãi, giống một con nai con bị dọa sợ.

"Ha, trẻ ranh cũng muốn học người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân cơ à?"

Tên đầu bóng lưỡng đối diện Lạc Ngu cười lạnh, ra hiệu đồng bọn bắt đầu.

Omega đó túm chặt góc áo Lạc Ngu, mùi tin tức tố tản ra không thể nghi ngờ là sắp bước vào phát tình.

"Chúng mày ép người ta phát tình?"

Lạc Ngu ngửi được mùi, mặt đầy giận dữ, bắt buộc mình không bị tin tức tố quấy nhiễu.

"Xem mày kiêu ngạo như thế, là Alpha hả? Thế nào, mùi Omega thơm không, không bằng cùng nhau đi, bọn tao cũng không để ý có bao nhiêu anh em. Hơn nữa mày là Alpha mà, không nhịn được đánh dấu Omega chứ gì ha ha ha ha."

Tên đầu bóng lưỡng như là nghĩ tới chuyện thú vị gì đó, đám đàn em đằng sau cũng cười theo.

"Nào có Alpha đẹp như thế, chắc cũng là Omega."


Thằng đằng sau châm biếm, trên mặt là ác ý không che giấu chút nào.

"Cậu nhịn một chút."

Lạc Ngu không bị đám rác rưởi này khiêu khích, cúi đầu nhẹ giọng nói với Omega bên cạnh.

Cậu vốn định răn dạy đám người này, hiện tại xem ra phải tốc chiến tốc thắng.

Omega kia đang run rẩy nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mặt, căng thẳng khẽ gật đầu.

Lạc Ngu rút góc áo của mình về, lười nói nhảm với đám đầu bóng lưỡng, "tiên phát chế nhân" đá vào bụng tên đầu bóng lưỡng một cái, bắt đầu đánh nhau với bọn chúng.

Tiếng gió càng ồn ào, bỗng nhiên một tiếng sấm sét làm cho Omega kia thét chói tai một tiếng.

Lạc Ngu ngửi được mùi cacao thơm ngào ngạt trong không khí, là mùi của Omega kia.

Lạc Ngu thở dốc, xoay người hất tên đánh lén xuống đất, vặn gãy cánh tay hắn ta, đánh người ngất xỉu đi.


Mưa to không hề có dấu hiệu ngừng, tiếng động che lấp tiếng kêu đau trong con ngõ nhỏ.

Tiếng va chạm cơ thể làm cho người ta ngứa răng, thiếu niên quần áo đen thân thủ linh hoạt, ra tay mạnh mẽ. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Do mưa nên tầm nhìn mơ hồ, Lạc Ngu đánh bất tỉnh người thứ tư, nhìn tên đầu trọc còn đứng đó.

Omega khóc kêu, mùi vị mê người ngay cả mưa cũng không dội đi được.

Lạc Ngu run run, thấy người mình nóng lên.

"Đừng...... Đừng......"

Omega tựa hồ đã thần chí không rõ, thấp giọng thì thào, cuộn người lại.

Lạc Ngu phóng ra một ít tin tức tố trấn an cậu ta, sau đó bị mùi cacao bọc lấy, rất nhanh đã tiêu tán.

Lạc Ngu lắc đầu, chóp mũi tràn đầy mùi Omega ngọt ngào làm cho đầu cậu mơ màng, cùng lúc đó người cậu cũng nóng lên.
Alpha rất khó ngăn cản tin tức tố của Omega, dù bọn họ căn bản không biết, nhưng đây là phản ứng bản năng của cơ thể.

Tên đầu trọc nhào lên, Lạc Ngu đang định ngăn cản lại phát hiện gã ta nhào lên Omega đang nằm trên đất, dùng một tay kéo lấy áo Omega, kéo cậu ta sang phía mình.

Người Omega đó cũng nóng bỏng, làm cho Lạc Ngu càng khó chịu.

Mưa to không dập tắt được ngọn lửa đó, Lạc Ngu xông tới chỗ tên đầu trọc, kẹp cổ tên đàn ông cao to hơn cả mình, dùng khửu tay đập vào huyệt Thái dương. Tên đầu trọc vừa nãy đánh nhau đã bị thương, mà bị Lạc Ngu đánh hai cái vẫn không choáng, gã ta đập một quyền vào bụng Lạc Ngu.

Lạc Ngu không cả nhăn mày, dồn lực đánh hai cái, cảm giác được người bị ép ngất đi mới thả tay.

Lạc Ngu lảo đảo đứng dậy, lấy điện thoại ra.
Giọt nước mưa làm cho màn hình khó bấm, Lạc Ngu báo cảnh sát, Omega kia dán sát vào người cậu.

Lạc Ngu thở phì phò, lại phóng ra chút tin tức tố, cố gắng duy trì lý trí.

Cậu đánh ngất Omega mất lý trí kia, ôm trong lòng.

Sau lưng bỗng có động tĩnh, Lạc Ngu nhất thời tránh không kịp, chân lảo đảo.

Tên đầu trọc nhe răng cười rút con dao nhỏ ra, Lạc Ngu không nghĩ tới gã ta lại giả bộ bất tỉnh, cậu chạy hai bước trong mưa, đá thùng rác bên cạnh vào người gã ta, nương khoảnh khắc đó buông Omega trên tay xuống, nghênh đón.

Mưa to làm tầm mắt mơ hồ, Lạc Ngu mặc kệ hai mắt bị cơn mưa làm đau, đá trúng đầu tên đầu trọc, ép gã ta buông dao, kề dao lên cổ gã ta.

Tên đầu trọc cố gắng giãy giụa, có chút sợ hãi nhìn thiếu niên lạnh lùng trước mặt.

Vết dao cứa truyền đến cảm giác xót, mưa tích làm đất đỏ lên một mảnh, Lạc Ngu không có kiên nhẫn, đánh ngất tên đầu trọc lần nữa.
Đám người nằm trong màn mưa, con dao rơi trên đất, một Omega hôn mê.

Lúc cảnh sát chạy tới, còn tưởng rằng là hiện trường gϊếŧ người.

Bọn họ phát hiện ra Omega bị ép phát tình, vội tiêm thuốc ức chế khẩn cấp, ôm Omega đang hôn mê lên xe. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Sếp, ngất hết rồi, là một trong số này báo cảnh sát ạ?"

"Không phải, đám người này có tiền án, áp giải về đồn trước đi."

"Thế ai báo cảnh sát?"

"Đi xung quanh tìm xem có ai không."

Giọng cảnh sát chìm trong màn mưa, không ai để ý tới cách đó không xa có bóng dáng thiếu niên càng lúc càng xa.

Lạc Ngu cảm thấy đầu nặng trịch, tựa hồ ngay cả hô hấp cũng nóng bỏng.

Rõ ràng hiện tại đã không còn ngửi được mùi của Omega kia nữa, nhưng cậu vẫn cảm thấy choáng váng hoa mắt.
Tần suất tim đập khác hẳn với bình thường, Lạc Ngu chậm rãi đi tới dưới mái hiên của cửa hàng tiện lợi.

Điện thoại trong túi không ngừng vang lên, như đang giục giã.

Lạc Ngu ấn nghe, kề điện thoại bên tai.

"Bạn của tôi ơi, lúc nào ông đến thế, party xong cả rồi, chỉ thiếu vai chính là ông thôi. Hôm nay ông trưởng thành rồi đó, rất nhiều em Omega chờ thổ lộ với ông đấy."

Giọng vui cười của Đinh Duệ Tư theo đầu kia điện thoại truyền tới, mà rõ ràng điện thoại đặt ở bên tai,
Lạc Ngu đã không nghe rõ.

Tim đập đến độ đau đớn, làm cho Lạc Ngu thở cũng đã cố hết sức.

Không phải bởi vì vết dao đằng sau kia, không bị thương đến chỗ hiểm, Lạc Ngu biết rất rõ.

"Alo, Ngu ca, sao không nói câu nào thế, alo, nghe thấy không?"

"Tới đón tôi."

Lạc Ngu báo địa chỉ, đầu càng ngày càng đau.
"Tôi chờ ông lâu thế rồi, sao ông vẫn ở chỗ đấy?"

"Anh hùng cứu mỹ nhân, ông nói nhảm vừa thôi."

Giọng hơi khàn của Lạc Ngu không rõ trong tiếng mưa lắm, thế cho nên người đầu dây kia không phát hiện.

"Không hổ là Ngu ca, được rồi, tôi đi đây, chờ tôi đó!"

Cuộc gọi bị cắt đứt, Lạc Ngu chống tay cạnh người, suýt nữa không cả chống nổi.

Lạc Ngu tựa vào tường cửa hàng, hơi mơ màng, kéo áo của mình.

Càng ngày càng nóng, giống như sắp bị hòa tan.

Màn mưa tinh mịn bao phủ cả đất trời, chủ cửa hàng cũng không có tâm tình nhìn khách khứa tránh mưa bên ngoài, tất nhiên cũng không phát hiện ngoài cửa có một thiếu niên sắc mặt nhợt nhạt, như thể ngay sau đó sẽ ngất đi ngay.

Lúc Đinh Duệ Tư tới, bị gương mặt không một giọt máu của Lạc Ngu dọa sợ. Alpha có khứu giác linh mẫn, cậu ta cũng ngửi thấy hỗn hợp mùi máu tươi gay mũi trong không khí, mặt biến sắc.
"Ngu ca ông bị thương hả? Tôi đưa ông vào viện!"

Lạc Ngu đã không nghe rõ cậu ta nói gì, chỉ thấy môi Đinh Duệ Tư khép mở, ngay cả mặt mũi cậu ta cũng dần mơ hồ.

Đinh Duệ Tư mở cửa xe ra, đỡ Lạc Ngu vào.

Đường mưa khó đi, nhưng bởi vậy nên không tắc. Đinh Duệ Tư thấy Lạc Ngu hôn mê trên xe, luống cuống tay chân, vội gọi điện thoại cho mẹ Lạc Ngu.

Lạc Ngu ở trong bóng tối không ngừng đau quặn bụng dưới, ngất hẳn đi.

Lúc mơ màng, dường như cậu nghe thấy có người đang nói chuyện.

"Sao có thể là Omega được, bác sĩ, có phải là khám nhầm không, từ lúc sinh ra con tôi đã được đoán là Alpha mà, không có khả năng là Omega!"

"Đúng là Omega thật, chị xem này, đây là mã gen của cháu, đúng là từ Alpha chuyển sang Omega, chúng tôi đoán đây là hiện tượng nghịch chuyển giới tính."

"Nghịch chuyển giới tính?"
"Trường hợp như này ở trong lịch sử y học không phải chưa từng xảy ra, ở vài thập niên trước còn có một Omega chuyển thành Alpha, con chị chắc cũng là như thế."

Đây là đang nói gì vậy, ồn thế không biết.

Lạc Ngu muốn mở mắt bảo họ im lặng một lát, mà ý thức vẫn đang hôn mê, cậu không mở mắt ra được.

"Sao đột nhiên thay đổi thế được, là bởi vết thương sau lưng à?"

"Không phải, kỳ thật có thể cháu nhà chị từ khi sinh ra đã là Omega, chẳng qua bởi vì tin tức tố mạnh quá cho nên cơ thể không thể chịu được, cho nên tự ngụy trang mình thành tin tức tố Alpha có tính công kích mạnh. Mà hiện tại thân thể cháu nó đã có thể chịu được cường độ tin tức tố, nếu chúng tôi không đoán sai, vừa nãy chắc là cháu nhà chị bị tin tức tố Omega dẫn dắt, cho nên thúc đẩy thay đổi tin tức tố trong cơ thể." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
"Nói cách khác...... Không thể thay đổi sao?"

Kiều Uyển Dung thì thào, không đành lòng nhìn Lạc Ngu đang nằm trên giường.

Lạc Ngu có bao nhiêu khát vọng lớn lên thành một Alpha vĩ đại, không ai biết rõ hơn bà. Lạc Ngu thậm chí đã lên kế hoạch thi vào trường quân đội, nhưng mà Omega thì không có cách đăng ký vào trường quân đội.

Lạc Ngu kiêu ngạo đến vậy, sao có thể chấp nhận thay đổi như thế.

"Đúng vậy, không thể thay đổi nữa, hơn nữa tin tức tố của cháu nhà chị là A0719, đây là một loại tin tức tố mới cấp A, trước đó chưa từng xuất hiện tin tức tố như vậy, chị biết đây có nghĩa là gì không?"

Bác sĩ cầm bệnh án nhắc nhở, không biết là sợ hãi hay là tiếc hận.

"Có nghĩa...... Không có thuốc ức chế có thể......"

Kiều Uyển Dung mở to hai mắt nhìn, bà cũng là Omega, một Omega trước khi tìm được bạn đời không có kháng sinh thuốc ức chế, đau đớn không khác gì lăng trì.
"Có lẽ có thể tìm một Alpha đánh dấu tạm thời."

Sắc mặt Kiều Uyển Dung khó coi, đây ở trong mắt bà là hạ sách.

"Rất tiếc phải thông báo cho chị, bởi vì cường độ tin tức tố của cháu nó quá lớn, không phải Alpha có gen phù hợp trăm phần trăm thì rất có thể bị phản lại, hơn nữa không phải Alpha hoàn toàn phù hợp thì căn bản không thể trấn an kết hợp nhiệt của cháu nhà chị."

"Trăm phần trăm, sao có thể!"

Kiều Uyển Dung thảng thốt, bà và chồng là 93% đã là rất thích hợp.

Người bình thường độ phù hợp ở 85% - 90%, 91% - 95% quả thực là bạn đời tốt nhất, rất ít có ví dụ cao hơn. 99% đại khái là trong hai triệu người mới có một đôi, càng miễn bàn là 100%, khả năng trúng mục tiêu như vậy chỉ có số rất ít người mới có được.

Kiều Uyển Dung nhìn con trai đang hôn mê, lâm vào bi ai.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Không chỉ biến thành Omega mà còn rất có thể bởi vì thèm khát mà ngỏm, sao lại thảm như vậy hiuhiuhiu.

Lạc Ngu bảo bối rất thảm, nhưng sao tui lại cười ra tiếng ta.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện