Bản Năng Si Mê

Chương 11


trước sau

Lúc Dư Hiểu Song cầu xin tha thứ Lạc Ngu mới buông tay, nhìn người đứng cạnh mình.

"Trì Mục, chúng tôi đi lướt mạng một lát, cậu muốn đi không? Nhưng có lẽ hoàn cảnh không tốt lắm."

Quán net Tinh Nguyệt khá nhỏ, phí cũng đắt hơn đại đa số quán ở Tây Giang chút, mà Lạc Ngu thích đến đây bởi vì máy tính tốt, hoàn cảnh cũng tốt hơn chút, thế nhưng không tránh được có người hút thuốc ăn mì, đủ thứ mùi pha trộn vào nhau.

"Trì Mục?"

Dư Hiểu Song vuốt tóc ngắn bị mũ làm cho vểnh lên, cứ cảm thấy sao mà quen tai.

Kỳ quái, sao lại không nghĩ ra nhỉ.

Trì Mục đang định trả lời, điện thoại lại vang lên, nhìn thông báo, biểu tình của Trì Mục trầm xuống.

Hắn cúp máy, lắc đầu với Lạc Ngu.

"Phải về nhà."

"Vậy được rồi." Lạc Ngu không nói thêm, tay khoát lên trên vai Trì Mục, vỗ vỗ lưng hắn, kề tai, "Chuyện đêm nay tôi ghi tạc trong lòng, về sau có chỗ dùng được tôi thì cứ việc tìm tôi hỗ trợ."


Hơi thở thiếu niên hỗn hợp hương gió đêm cuối xuân đầu hạ phất qua tai, Trì Mục cảm giác tựa hồ nháy mắt âm thanh xung quanh tan biến như thủy triều, mãi cho đến khi hơi thở ấm áp kia biến mất, tất cả mới khôi phục như lúc ban đầu.

"Ngày mai gặp nha."

Lạc Ngu lui nửa bước, vẫy tay với Trì Mục.

"Ngày mai gặp."

Tất cả cảm xúc bị đè xuống trong đôi mắt đen, Trì Mục nhìn Lạc Ngu, nhẹ giọng nói ngủ ngon.

Cho đến khi bóng dáng Trì Mục biến mất trong bóng đêm, Lạc Ngu mới xoay người.

"Đừng vò, vò nữa là trọc đấy."

Lạc Ngu nhìn Dư Hiểu Song vò tóc không biết đang nghĩ gì, ngăn lại hành vi làm tuổi còn trẻ mà đã rụng tóc của cô bé.

Dư Hiểu Song: "Em không trọc được, không có ai nhiều lông hơn em!"

Lạc Ngu: "Ria mép của em lại mọc nhiều lên à?"

Biểu tình của Dư Hiểu Song u oán: "Alpha các anh đúng là đáng ghét."


Lạc Ngu từ chối cho ý kiến, cắm hai tay vào trong túi, chậm rãi đi vào quán net.

Dư Hiểu Song thấy máy tính là không dời nổi chân, nhanh chóng về tới chỗ máy mình đang mở, vào game bắt đầu chơi.

"Cùng chơi PUBG không?"

Lạc Ngu tự mở máy của mình, đăng nhập vào tài khoản.

Dư Hiểu Song không nghĩ ngợi đã từ chối: "Không được, em chơi gà."

Khác với Lạc Ngu ham chơi game bắn nhau, Dư Hiểu Song thiên về loại game MOBA và đánh bài hơn.

Sau đó cô nhóc csờ sờ cằm mình, như thể bừng tỉnh đại ngộ: "Bảo sao em là một nữ Beta bình thường, vì em không xứng."

Lạc Ngu nhếch khóe miệng: "Em và Nhị Ti hợp lại thành nhóm hát tấu nói* debut đi, đừng làm mai một tài hoa của hai đứa."

(Một loại hình nghệ thuật của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước để gây cười, phần lớn là châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt)


Cậu thường xuyên bởi vì mình không đủ khờ khạo mà không hợp hai người kia.

Nói đến Đinh Duệ Tư, Lạc Ngu lại nghĩ đến lúc mình tự học buổi tối không gọi được cho cậu ta.

Dư Hiểu Song: "Nói mới nhớ đã lâu không gặp Nhị Ti rồi, anh gọi ảnh ra chơi cùng đi."

Từ nhỏ Dư Hiểu Song đã hay đến nhà Lạc Ngu, bởi vậy cũng quen biết với Đinh Duệ Tư chơi cùng Lạc Ngu, ba người thân đến độ không thể thân hơn.

Lạc Ngu lại gọi điện thoại cho Đinh Duệ Tư, lại vẫn là trạng thái không thể kết nối.

Lạc Ngu ngồi ngay ngắn, bắt đầu ngẫm nghĩ xem liệu có phải Đinh Duệ Tư bị mất điện thoại hay không.

Đang định nhắn tin cho Đinh Duệ Tư, lại có một cuộc gọi WeChat.

Đinh Duệ Tư hỏi trước: "Ngu ca Ngu ca, giờ ông ở đâu, tôi đến nhà tìm ông mà cô nói ông chưa về."

Lạc Ngu tựa lưng vào ghế ngồi vừa di chuyển con chuột vừa đáp: "Ở quán net Tinh Nguyệt, làm sao thế, gọi điện cho ông mà ông không nghe?"
Giọng Đinh Duệ Tư đầy vẻ uể oải: "Thôi đừng nói nữa, điện thoại của tôi bị ba tịch thu rồi, tôi tìm được cái điện thoại cũ rích từ hai năm trước mới chạy ra khỏi nhà câu trộm wifi." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đinh Duệ Tư cầm cái điện thoại nho nhỏ trong tay, đang khổ sở ngồi xổm ngoài cửa hàng tiện lợi, nhìn tín hiệu mỏng manh tựa như nhìn xem mình còn sống được bao lâu, mà không có tiền, cậu ta cũng không thể không biết xấu hổ đi vào.

Lạc Ngu nhíu mày: "Đang yên đang lành ba ông bỗng nhiên thu điện thoại của ông làm gì?"

Đinh Duệ Tư: "Ai biết ba tôi làm sao, nói vì việc học nên không cho tôi cầm điện thoại, thế là mất luôn."

Lạc Ngu: "...... Đến chỗ tôi trước đã."

Đinh Duệ Tư: "Đến ngay!"

Lúc Đinh Duệ Tư đến, Lạc Ngu đã mở máy tính sẵn cho cậu ta, ngay cạnh Dư Hiểu Song. Anh đẹp trai trong miệng Dư Hiểu Song lúc họ vào đã không còn ở trong quán, vừa vặn có chỗ trống.
Đinh Duệ Tư cảm động ôm Lạc Ngu từ đằng sau, vùi đầu hic hic hic.

"Ngu ca ông đúng là tốt quá, tôi yêu ông quá hu hu hu."

Đinh Duệ Tư vùi vào gáy Lạc Ngu, tuyến thể chạm vào độ ấm nhiệt độ cơ thể của người khác làm cho thân thể Lạc Ngu không tự giác kháng cự.

"Ngu ca, độ này sao lúc nào ông cũng dán băng cách mùi thế?"

Lúc Đinh Duệ Tư hưng hức thì cảm giác được cổ Lạc Ngu có cái gì đó cưng cứng, bất giác lấy tay sờ sờ, lấy làm lạ hỏi.

Thứ này trước kia Lạc Ngu chưa bao giờ dùng, lúc tránh đánh nhau còn phải phóng pheromone ra đọ khí thế, nhưng không biết sao bỗng nhiên lại dùng cái này.

"Thích thì dùng."

Lạc Ngu nhìn màn hình máy tính, đập cánh tay Đinh Duệ Tư một cái.

"Vậy hả, tôi ngồi vào máy đây."

Đinh Duệ Tư cũng không kinh ngạc, bởi vì Lạc Ngu là một người muốn làm gì là làm như thế, bỗng nhiên bị bám mùi dùng băng dính cách mùi cũng chẳng lạ.
Đinh Duệ Tư còn chào Dư Hiểu Song, nhưng Dư Hiểu Song đang đeo tai nghe bấm chuột điên cuồng gõ bàn phím, ngăn cách với ngoại giới.

Đinh Duệ Tư tập mãi thành quen,
vào game để Lạc Ngu dẫn dắt mình.

Lạc Ngu không chạm vào máy tính bao lâu là bấy lâu không chơi game, chơi hai ván tìm cảm giác, ván thứ ba là kéo cậu ta đi ăn gà(*).

(Chơi PUBG hay được gọi là ăn gà)

Lúc này đã đến mười một giờ hai mươi phút, Lạc Ngu kéo tai nghe xuống, thấy Dư Hiểu Song đang lưu luyến nhìn game, như thể một đôi uyên ương số khổ bị chia rẽ.

"Tụi anh đưa em về nhà."

Lạc Ngu bảo Đinh Duệ Tư đi trả máy, kéo Dư Hiểu Song đứng lên, lại nghe thấy Dư Hiểu Song đang thì thầm, kề sát tai vào mới nghe thấy cô nhóc đang nói gì.

"Đến chết cũng phải yêu, không đi tới cùng thì không thoải mái hu hu hu hu......"
...... Đây không phải uyên ương số khổ, đây là âm dương cách biệt.

Lúc đi tới cửa, Dư Hiểu Song đã đang hát "Trái tim từng tổn thương tan vỡ ra từng mảnh nhỏ", Đinh Duệ Tư và Lạc Ngu đã quen trạng thái này của cô nhóc, hộ tống người tới nhà.

Trên đường về Lạc Ngu gọi xe, Đinh Duệ Tư ngồi trong xe chơi điện thoại cũ từ hai năm trước, từ lúc lên xe đều duy trì biểu tình phiền muộn.

Khoảng mười phút sau về đến nhà, trong khu chung cư tĩnh lặng, đại đa số nhà đã tắt đèn, chỉ có mấy ngọn đèn đêm lẻ tẻ.

Ngọn đèn mờ nhạt, ánh sáng hắt xuống mặt, bóng đêm phủ kín.

Lạc Ngu nhìn Đinh Duệ Tư bên cạnh, bất giác sờ gáy.

Hôm nay cảm giác là lạ.

Lúc trước Lạc Ngu chưa bao giờ bài xích Đinh Duệ Tư, dù đều là Alpha nhưng trong lúc vô tình đối phương chạm phải tuyến thể của cậu, cậu cũng không sinh ra cảm giác muốn công kích bởi vì hai người quá thân thiết, nhưng hôm nay lúc bị đụng vào, thân thể cậu lại bất giác muốn tránh đi.
Là bản năng Omega sao?

Lạc Ngu bỗng nhiên mở miệng: "Đinh Duệ Tư."

Đinh Duệ Tư vội ngẩng đầu: "Hả?"

"Nếu có một ngày tôi là Omega......"

Lạc Ngu đứng dưới đèn đường, ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời.

Nhưng mà cậu chưa biểu đạt cảm xúc xong, đã bị một câu quát lớn cắt ngang.

"Má nó, có phải thằng khốn Thịnh Kiền kia lại lảm nhảm trước mặt ông không? Ngày mai xử nó đi, đánh cho nó tơi bời luôn!"

Đinh Duệ Tư đằng đằng sát khí, thằng rác rưởi Thịnh Kiền này chỗ nào cũng kém Lạc Ngu, chỉ thích dùng dung mạo để trào phúng Lạc Ngu, nói Lạc Ngu trắng, nói Lạc Ngu xinh đẹp giống Omega, bọn họ gặp một lần đánh một lần mà vẫn không chừa.

Lạc Ngu nhướng mày: "Cậu ta lại thèm đòn à?"

Đinh Duệ Tư thở phì phì: "Đúng vậy, lúc trước ông dưỡng thương tôi không nói cho ông để không làm ông mất vui, đánh không lại còn to mồm, tưởng Alpha nào cũng phải to xác như nó mới là Alpha thật chắc. Ngu ngốc, như nó làm gì có Omega để ý chứ, nó ghen tị ông được nhiều người thích, còn không đánh lại ông, buồn nôn!"
Nhị Ti mắng người giống như là bắn rap, còn tự mang flow đầy nhịp điệu, trong ban đêm yên tĩnh có vẻ phá lệ mãnh liệt.

Lạc Ngu cười nhạo một tiếng, căn bản không thèm để ý người kia.

Đinh Duệ Tư mắng xong mới bắt đầu thải hồng thí(*): "Ngu ca nhà chúng ta là Alpha vĩ đại, sao có thể là Omega được, hơn nữa cho dù ông là Omega thì ông cũng là Omega xuất sắc nhất! Sự quyến rũ của ông không ai địch nổi, ăn hết BO, già trẻ gái trai, văn có thể viết tám trăm chữ, võ có thể lấy một địch một trăm, trên thế giới không có người thứ hai vĩ đại như thế, ông là ánh sáng, ông là điện, ông là thần thoại duy nhất!" (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

(Ngôn ngữ mạng, bắt nguồn từ câu nói fan khen idol, nói đánh rắm cũng như cầu vồng)
Đinh Duệ Tư nghe giả thiết của Lạc Ngu mà nội tâm khiếp sợ không thua gì em trai trong thế giới tiểu thuyết chỉ có hai giới tính lại nghe thấy anh hai nhà mình cảm thán nếu mình biến thành phụ nữ sẽ ra sao, trừ ngẩn ra không hiểu được thì chỉ có thể dùng hết trình độ ra để nịnh bợ anh mình.

Lạc Ngu muốn nói lại thôi vỗ vỗ bả vai Đinh Duệ Tư, cạn lời: "Người anh em, không cần đâu."

Đinh Duệ Tư vỗ ngực: "Ngu ca yên tâm, Tư Tư vĩnh viễn theo ông."

Có ai không cảm động vì tình anh em này chứ?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Bản chất là bộ truyện happy ngok nghek, mấy ngày nay làm việc nghỉ ngơi có hơi loạn cho nên thời gian đăng truyện hơi muộn orz

Ai cũng biết thiết lập ABO xưa là bởi vì ở thế giới tinh tế có ba loại giới tính, nữ giới bị diệt sạch nam giới tiến hóa, còn lại thì tùy mọi người viết ra sao.
Thiết lập trong bộ này: nam ABO có vẻ ngoài như nam giới bình thường, chẳng qua chiều cao trung bình của A là một mét tám, O thiên về nhỏ gầy íu đúi, nữ ABO thì có vẻ ngoài nữ giới, trừ A là các cô gái có chym to thì BO là con gái bình thường.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện