Bản Năng Si Mê

Chương 13


trước sau

"Xếp cạnh em?"

Chủ nhiệm lớp đầu tiên là kinh ngạc, sau đó suy nghĩ một hồi lâu mới khẽ gật đầu.

"Cũng tốt, lớp ta cũng chỉ có em kìm em ấy lại được."

Chủ nhiệm lớp tuy nói như vậy, nhưng biểu tình vẫn do dự, nhìn Trì Mục muốn nói lại thôi.

Cô yên tâm vì Trì Mục không tệ, nhưng với hắn thì Lạc Ngu là ngoại lệ.

Lúc lớp 10, cô tiếp quản Trì Mục và Lạc Ngu. Trì Mục học giỏi nhiều mặt tính cách trầm ổn, là học sinh cô yên tâm nhất.

Cô tưởng Trì Mục là người vui giận không hiện ra mặt, bình tĩnh trước tuổi, cho đến khi cô thấy Trì Mục túm áo Lạc Ngu đè cậu ở góc tường. Song phương đánh nhau không chịu thua, cô mới giật mình phát hiện Trì Mục cũng có biểu tình sinh động như thế.

Lớp 10 Trì Mục không cùng lớp với Lạc Ngu, mâu thuẫn không ít, nhưng vẫn ổn, chỉ là đánh nhau thôi, cũng không quá mức. Mà lần nào cô đuổi tới, hai người lại nhất trí thái bình giả tạo, lâu dần cô cũng không nhắc lại nữa.


Ở lớp 11 thấy hai người được xếp vào chung lớp dựa theo thành tích, trong lòng cô hoặc nhiều hoặc ít có chút không muốn. Kết quả không ngoài dự kiến, thường thường có mâu thuẫn, mà cũng không quá lớn, ở trong phạm vi chấp nhận được. Nhưng mỗi lần đổi chỗ ngồi thấy hai người cách xa nhau thì lòng cô mới yên.

Tuy rằng hiện tại Trì Mục chủ động nói có thể xếp Lạc Ngu cạnh hắn, nhưng chủ nhiệm lớp vẫn không yên tâm, mà cũng không có cách khác.

Chủ nhiệm lớp nghiêm túc: "Thế thì tạm thời xếp như vậy trước, nếu không được thì cô sẽ đổi chỗ luôn. Có vấn đề gì nhất định phải nói ra, không được chịu đựng nhé."

Trì Mục thấy biểu tình chủ nhiệm lớp không giống như là đổi chỗ ngồi mà như là phải đặt bom, trịnh trọng gật đầu.

Quay người lại, cơ mặt lại giãn ra.


Mỗi thứ sáu sau khi tan học đến trước tự học tối là thời gian đổi chỗ quy mô lớn của khối 11 trường Trung học phổ thông số 1 Tây Giang.

Chủ nhiệm lớp chiếu sơ đồ chỗ ngồi lên màn hình. Học sinh đờ ra, có người phản ứng kịch liệt, có người ảm đạm hao tổn tinh thần, phần nhiều là thì thầm xem náo nhiệt.

Trong lớp loạn như cào cào, tiếng ồn ào như là ruồi bọ không ngừng vo ve, làm đầu chủ nhiệm lớp như sắp vỡ ra.

"Im lặng!"

Chủ nhiệm lớp vỗ vỗ bàn giáo viên, tiếng vang thật lớn như thể làm dừng mọi tiếng động. Mọi người dừng than thở, nhất trí nhìn chủ nhiệm lớp.

"Đổi chỗ xong thì nói lại với cô. Không muốn về ăn cơm à, đổi chỗ nhanh lên."

Chủ nhiệm lớp là nữ Beta, bình thường luôn nói nhỏ nhẹ dịu dàng, ôn hòa với học sinh, nhưng giận lên thì không ai dám cợt nhả hay nói giỡn, mà chỉ có Đinh Duệ Tư phản ứng kịch liệt.


"Tôi không thể tin được, tôi thật sự không thể tin được..." Đinh Duệ Tư giống như thím Tường Lâm(*) thất hồn lạc phách cằn nhằn, "Cô đối xử tàn nhẫn với tôi như thế."

(Thím Tường Lâm 祥林嫂 là nhân vật chính trong truyện ngắn Chúc phúc 祝福 của nhà văn Lỗ Tấn, là hình tượng nhân vật người phụ nữ nông thôn lam lũ cơ cực điển hình)

Đinh Duệ Tư cực kỳ bi thương nhìn Lạc Ngu, muốn được cậu đồng tình: "Tôi phải ngồi cùng bàn với Thang Nguyệt, cậu lại ngồi cùng Trì Mục, hơi quá đáng!"

Lạc Ngu bình tĩnh: "Chuyển chỗ nhanh lên."

Đinh Duệ Tư khiếp sợ: "Đôi uyên ương thần tiên quyến lữ số khổ như chúng ta bị chia rẽ, anh Ngu ông không khó chịu à?" (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Lạc Ngu: "Giờ ông muốn lên dạy thay cô dạy Văn à?"

Đinh Duệ Tư ấm ức: "Ông không biết thương xót, không cả luyến tiếc người ta."

Lạc Ngu một lời khó nói hết: "Người anh em, diễn lố quá đấy."

Đinh Duệ Tư vội đứng đắn, oán hận: "Tôi không muốn đổi thật, tôi tưởng tám đời mới ngồi cùng bàn với Thang Nguyệt. Ông không tức à?"

Lạc Ngu thuận miệng đáp: "Vẫn ổn."

Đúng là vẫn ổn, lúc Lạc Ngu nghe được cũng kinh ngạc, nhưng không có phản ứng lớn như Đinh Duệ Tư.

Tuy rằng không thích tách ra khỏi anh em lắm, nhưng cậu nghĩ đến tình huống của mình, cảm thấy ngồi cùng Trì Mục cũng không có gì không tốt.

Lạc Ngu nhẹ nhàng bâng quơ bổ sung: "Đúng rồi, quên nói cho ông biết, bây giờ Trì Mục là anh em của tôi, sau này đừng mắng cậu ấy nữa."

Đinh Duệ Tư: ???!!!

Lạc Ngu nhanh tay nhanh mắt buông sách bịt kín miệng Đinh Duệ Tư, khóa mồm trí mạng: "Đừng nói gì cả, tan học nói sau."
Đinh Duệ Tư thương tâm muốn chết ra dấu OK, ánh mắt vẫn ai oán.

Chỗ ngồi của Alpha bị di chuyển đến gần cửa, ở giữa là Beta, tận cùng bên trong là Omega.

Lúc Lạc Ngu dời bàn, thấy Trì Mục đã đặt bàn ra ngoài, rõ ràng là chừa chỗ cho cậu.

Lạc Ngu không có gì cái gọi là do dự, đẩy bàn vào, xếp thẳng bàn với Trì Mục, kéo ghế vào, ngồi vào chỗ mới.

Lúc trước cậu ngồi quanh quẩn ở ba hàng cuối, lần đầu tiên ngồi bàn ba, chợt đến gần bảng đen, cậu vẫn chưa quen.

Khi Trì Mục ngồi vào chỗ, cảm giác không được tự nhiên của Lạc Ngu đột nhiên tăng lên.

Cậu tựa vào tường, trước sau đều là bàn. Trì Mục ngồi xuống, không hiểu sao hình thành lớp chắn.

Khi Trì Mục ngồi xuống, mùi bạc hà thơm ngát quanh quẩn vào chóp mũi Lạc Ngu, thanh thanh nhàn nhạt, nhè nhẹ từng đợt, chui vào xoang mũi Lạc Ngu, nháy mắt bao lấy trái tim cậu.
Không giống như là sự xâm lược dịu dàng mà ngửi thấy lúc kỳ phát tình mà là một loại mùi nhu hòa làm cho người ta cảm thấy thoải mái và an tâm.

Lạc Ngu kinh ngạc, nhìn gáy Trì Mục.

Mùa hạ quần áo mỏng, có thể dễ thấy dấu vết chỗ tuyến thể Trì Mục, hiển nhiên là băng dính cách mùi.

Nhưng vì sao cậu vẫn ngửi thấy mùi của hắn?

Trì Mục phát hiện tầm mắt của Lạc Ngu, hơi nghiêng đầu, trong tầm mắt mang theo nghi vấn.

Cậu lắc đầu, cúi đầu sửa sang lại đồ.

Cũng
bởi vậy, cậu không phát hiện tầm mắt Trì Mục lưu luyến giữa sườn mặt cậu và tuyến thể ở gáy.

Lạc Ngu không biết băng dính cách mùi không thể ngăn cản người phù hợp trăm phần trăm ngửi thấy mùi nhau. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Mùi liên kiều vấn vương trong góc, chỉ nở rộ vì người có thể thấy nó.
Mọi người đổi xong chỗ ngồi đều an tĩnh lại, chủ nhiệm lớp nhìn Omega ở tận cùng và Alpha ở tít ngoài, hài lòng gật đầu.

Tầm mắt chạm đến Trì Mục cùng Lạc Ngu dừng lại một lát, thấy hai người họ đều tự sửa sang lại ngăn kéo như thể không có mâu thuẫn gì, cô mới hơi hơi yên tâm, khoát tay tuyên bố tan học.

"Anh Ngu, đi."

Đinh Duệ Tư vội đứng dậy sau khi giáo viên đi, mất tự nhiên đứng trước bàn Trì Mục, chờ lão đại bên trong đi ra.

"Gấp cái gì, chưa cả để xong đồ."

Lạc Ngu nói như vậy nhưng lại không dọn tiếp, để sách lộn xộn chất đống trên bàn, vỗ vỗ ghế dựa của Trì Mục.

Trì Mục lui về phía sau, chừa chỗ trống.

Lạc Ngu dán vào người Trì Mục đi ra ngoài, hồn nhiên không biết nháy mắt lướt qua, tóc của cậu khẽ hôn qua sườn mặt Trì Mục.

Đinh Duệ Tư vội vàng kéo cậu ra cửa, sau khi ra ngoài là rầu rĩ không vui đi cạnh cậu.
Lạc Ngu: "Nhị Ti nhà ta mất hứng thế à. Nếu không muốn ngồi với Thang Nguyệt thì đi tìm chủ nhiệm lớp đổi đi."

Đinh Duệ Tư trừng mắt: "Tôi kệ Thang Nguyệt. Ông và Trì Mục sao lại thế, sao lại là anh em, ông không thể như thế được."

Đinh Duệ Tư cảm thấy bị Lạc Ngu phản bội quá nghiêm trọng. Dù sao thì cậu ta ghét Trì Mục theo Lạc Ngu, bây giờ hai người đột nhiên làm lành thành anh em, cậu ta chẳng hiểu ra sao.

Tuy rằng vừa nãy quan sát, hai người trông cũng chẳng thân thiết là bao.

Lạc Ngu liếc mắt một cái: "Ông nói xem, còn nhớ ngày gọi ông đi net không?"

Đinh Duệ Tư: "Ngày ba tôi thu điện thoại?"

Lạc Ngu: "Đúng."

Đinh Duệ Tư: "Đúng nhỉ, ông nói là ông gọi điện cho tôi."

Lạc Ngu: "Khi đó tôi bị một Omega quấn quít lấy, người tôi cứu hôm bị thương ấy. Tôi không mang theo thuốc ức chế, người đó còn khóa cửa, muốn tôi đánh dấu."
Đinh Duệ Tư: "Đậu má? Không sao chứ?"

Đinh Duệ Tư cũng là Alpha, được Omega thổ lộ là một chuyện, đánh dấu lại là một chuyện khác, bị gài bẫy đánh dấu lại khiến cho Alpha chán ghét.

Lạc Ngu: "Có sao mà tôi còn đứng ở đây được à? Đã mẹ nó bị bắt kết hôn lâu rồi được chưa?"

Đinh Duệ Tư thật cẩn thận quan sát cậu: "Trì Mục cứu à?"

Lạc Ngu gật đầu: "Leo ống nước đến cứu."

Đinh Duệ Tư vốn vừa ảo não vừa thẹn, nhưng bị câu leo ống nước của Lạc Ngu làm cho tức cười, nhưng lại không dám cười. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đinh Duệ Tư: "Hiểu rồi! Anh Ngu nói gì là cái đó, tôi không có ý kiến."

Năm phút đồng hồ, ở quán ăn cơm, Đinh Duệ Tư bỗng nhiên đập bàn cười điên.

Đinh Duệ Tư: "Mẹ nó ha ha ha ha ha ha ha leo ống nước ha ha ha ha ha đậu má sao buồn cười thế nhỉ ha ha ha ha ha!"
Trì Mục đó, đó chính là Trì Mục đó, Trì Mục đứng đắn như thể tùy thời có thể tiến hành một bài diễn thuyết đó.

Không được càng nghĩ càng buồn cười ha ha ha ha ha ha ha ha!

Người xung quanh thấy hành vi bỗng nhiên run rẩy của Đinh Duệ Tư, đỉnh đầu chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi.

Lạc Ngu nâng tay, đè đầu Đinh Duệ Tư xuống bàn.

Lạc Ngu: "Cười?"

Đinh Duệ Tư rầu rĩ nói: "Không cười không cười, không buồn cười chút nào!"

Lạc Ngu thu tay. Tuy rằng leo ống nước nghe khôi hài, nhưng tư thế người ta đá cửa rất ngầu đó.

Đinh Duệ Tư xoa quai hàm cười đến mỏi, tò mò nhích đến bên cạnh Lạc Ngu.

Đinh Duệ Tư: "Nhóc Omega kia là ai?"

Lạc Ngu: "Không biết."

Đinh Duệ Tư: "Tôi nghĩ chắc ông cũng không quen, miêu tả diện mạo coi sao?"

Đinh Duệ Tư là hội trưởng hậu viện hội của Lạc Ngu, tay có phần đông ảnh chụp Omega có ý với Lạc Ngu, vẫn rất tự tin ở phương diện tìm người này.
Lạc Ngu trầm ngâm một lát: "Quên rồi."

Ngày đó Trì Mục rất ngầu, nhất là lúc phóng pheromone ấy. Tuy rằng hành động rất khốn nạn, nhưng trong nháy mắt, Lạc Ngu cảm thấy hắn quá ư là đẹp trai.

Cậu chậc một tiếng, phiền não hất văng mặt Trì Mục ra khỏi đầu.

Nghĩ linh tinh cái gì thế chứ, không bằng ăn cơm.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu Ngu là Alpha trai thẳng sắt thép, còn là kiểu có thể tỏ ra mình mất trí nhớ đến là nhuần nhuyễn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện