Bản Năng Si Mê

Update chương thứ 2 sau khi lên vip


trước sau

Ngoài cửa người phụ trách nói chuyện điện thoại xong lại vội vã đi, Lạc Ngu ở trong cửa đợi cho mùi trên người nhạt đi mới đẩy cửa ra một cái khe nhỏ, tầm mắt vô định.

Cậu xem qua bảng tiết mục, lúc này chắc là một người đàn ghi-ta hát, chỉ có một người, bây giờ chắc là đã đi rồi.

Lạc Ngu đẩy cửa đi ra, hậu trường lớn, không khí lưu thông nhanh, chẳng mấy chốc đã thổi bay mùi pheromone trên người cậu.

Trì Mục ở trong phòng một lát sau mới đi ra, áo sơmi trắng cẩn thận tỉ mỉ cài đến cúc trên cùng, mặt mày bình thản anh tuấn, đẹp xuất trần.

Nhưng mà ai ngờ vừa nãy hắn lại làm ra chuyện liếm tuyến thể chứ, Lạc Ngu nghĩ thầm, con mẹ nó biết vờ vịt lắm.

Hai bạn trong tổ đạo cụ đi vào từ cánh cửa nhỏ, trong đó có một người lớp 11-1, thấy Lạc Ngu và Trì Mục đứng cùng nhau mà sửng sốt.


"Lớp trưởng, sao cậu lại ở trong này thế, vừa nãy các bạn tìm cậu đấy."

Lạc Ngu liếc nhìn, hai người kia chắc đều là Beta cho nên không ngửi thấy mùi pheromone vẫn chưa tán đi của cậu trên người Trì Mục, cậu thở phào.

Trì Mục làm bộ như không hề quan tâm: "Thế à, tôi xem điện thoại."

Bạn cùng lớp kia gật đầu, nhìn Lạc Ngu đang đứng sau cửa.

Bạn học: "Bọn tớ dời trống của cậu ra hậu trường nhé, lát nữa tiện dời lên."

Lạc Ngu gật đầu: "Ừ, nhờ các cậu."

Hai bạn học Beta vào căn phòng nhỏ, hồn nhiên không phát hiện trong không khí còn nồng đậm pheromone Omega, dời trống ra.

Bọn họ cũng không có khả năng dự đoán được trước khi lên sân khấu, hai người ở trong mắt người ngoài thoạt nhìn như là cặp đối thủ một mất một còn, vừa thân mật ở trong căn phòng đạo cụ nhỏ hẹp, trong anh có em, cực kỳ kíƈɦ ŧɦíƈɦ. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Nhìn bạn học tổ đạo cụ tổ đi xa, Lạc Ngu lại dời tầm mắt lên người Trì Mục.

Lạc Ngu: "Các cậu ấy đang tìm cậu còn gì? Cậu không đi à?"

Trì Mục: "Chờ một lát."

Mùi trong phòng vẫn chưa tan hết, Trì Mục lo lắng. Hắn không muốn để cho ai ngửi được mùi của Lạc Ngu.

Lạc Ngu ôm cánh tay tựa vào tường, nhẹ giọng hát bài hát lát nữa phải diễn.

Cậu chợt hỏi: "Lát nữa cậu có rảnh xem không?"

Trong mắt Trì Mục dâng lên ý cười: "Tôi sẽ không bỏ qua."

Lạc Ngu hất cằm: "Nhớ phải chiêm ngưỡng phong thái của anh đây."

Trì Mục híp mắt: "Anh?"

Nếu dựa theo tuổi, Trì Mục lớn hơn Lạc Ngu ba tháng.

Sinh nhật của Lạc Ngu vào mười sáu tháng ba, Trì Mục thì mùng mười tháng một cùng năm.

Lạc Ngu gật đầu mà không hề chột dạ. Cậu vốn muốn tự xưng là ba, mà thôi bỏ đi, còn tình nghĩa anh em.


Trì Mục không đáp lại, ghim chuyện này trong lòng.

Về phần sau này Lạc Ngu khóc gọi anh bao nhiêu lần, nói sau.

Lúc sắp kết thúc tiết mục gần cuối, người phụ trách chạy đến bảo Lạc Ngu đi chuẩn bị.

Lúc cô thấy Trì Mục, sửng sốt.

"Cậu ở trong này hả, vừa nãy bọn tớ còn tìm cậu đấy."

Trì Mục: "Tôi đã liên lạc rồi, đến xem trước, cậu ấy xong là tôi lên luôn."

Người phụ trách không có ý kiến gì, gật đầu, đưa Lạc Ngu đi.

Sau khi diễn xong một màn, MC lên sân khấu nói vài câu rồi giới thiệu tiết mục tiếp theo.

"Bây giờ chúng ta cùng chào đón Lạc Ngu lớp 11-1 nào. Cậu ấy mang đến màn biểu diễn đánh trống bài hát "It's my life", mọi người chào mừng nào!"

Trước sân khấu hoan hô ầm ĩ, nhóm con gái thét đinh tai nhức óc cơ hồ sắp phá nóc nhà đến nơi, dọa cho lãnh đạo trường ngồi dưới run cả người.
"Lạc Ngu!!!"

"Lạc Ngu nhìn màn hình này!"

"Lạc Ngu hôm nay cũng đẹp trai!"

"Lạc Ngu mẹ yêu con!!!"

Người bên cạnh: ?

Hình như có cái gì kì cục trà trộn vào thì phải.

Chủ nhiệm lớp cười hàm súc: "Lạc Ngu lớp chúng ta vẫn nổi tiếng lắm."

Một ít bạn học không biết Lạc Ngu là ai cũng ngơ ngác ngồi nhìn, không hiểu lắm vì sao nhiều người bỗng nhiên thành fan như vậy.

Mãi đến khi thấy người đó đứng trên sân khấu, họ mới hiểu ra vì sao có tiếng thét đinh tai nhức óc này.

Đinh Duệ Tư làm hội trưởng hậu viện hội, không cam lòng yếu thế gào to cố lên, cầm điện thoại quay Lạc Ngu.

Đèn tụ sáng chiếu thành một điểm, chiếu vào khuôn mặt như ngọc của thiếu niên.

Trong mắt ẩn giấu ánh sáng, lộ ra sự kiêu ngạo và ngả ngớn không kiềm chế được.

Cậu ngồi lên ghế, đeo tai nghe, cười khẽ với thính phòng.
Bên dưới lại thét chói tai, làm cho lãnh đạo trường mới bình tĩnh lại run lên.

Nhạc dạo vang lên, khiến cho người ta phải lắc lư theo.

"It's my life" là bài hát mười mấy năm trước của ban nhạc rock nước Mỹ Bon jovi, vô cùng phấn chấn náo nhiệt.

Lạc Ngu rất thích bài này, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khẽ. Cậu lắc dùi trống, gõ theo nhịp.

Mỗi một lần nâng tay rất mạnh, âm sắc nảy lên trong không khí, theo ngón tay người mỗi một lần gõ xuống, đèn tụ sáng cũng làm bối cảnh rực rỡ theo. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

It's my life

(Đây là cuộc sống tôi)

This is for the ones who stood their ground

(Bài hát này dành cho những người luôn tự đứng trên đôi chân của mình)

For Tommy and Gina, who never backed down
(Dành cho Tommy và Gina, những người không bao giờ bỏ cuộc)

Tomorrow's getting harder, make no mistake

(Tương lai luôn đầy chông gai, cố gắng đừng phạm sai lầm)

Luck ain't even lucky

(Vận may đâu dễ dàng bắt gặp)

Got to make your own breaks

(Hãy tự tạo cơ hội cho chính mình)(*)

(Tham khảo bản dịch của Thành Nguyễn https://www.youtube.com/watch?v=Oa9uJP3Ol_0)

Đây không chỉ là bài hát Lạc Ngu muốn tặng cho các anh chị lớp 12, đây cũng là bài hát cậu tặng cho mình.

Dù ông trời đùa giỡn cậu thế này, cho dù biến thành Omega thì sao, cho dù bị bản năng ăn mòn, Lạc Ngu vẫn là Lạc Ngu.

Lạc Ngu gõ trống theo nhịp, mặt mày thả lỏng, trong mắt đầy ánh sáng rực rỡ.

Trì Mục sắp phải lên sân khấu, cho nên không thể ngồi ở thính phòng xem. Hắn đứng ở rìa sân khấu, nhìn thấy sườn mặt Lạc Ngu trắng nõn dưới đèn và động tác tự tin gõ dùi trống, dường như mỗi một động tác của cậu đều đang lấp lánh tỏa sáng.
Hắn thích dáng vẻ kiêu ngạo như vậy của Lạc Ngu, phát sáng mạnh mẽ không hề kiêng nể gì.

Khi đôi mắt chứa đầy ánh sao đó chạm vào mắt hắn, Trì Mục không khỏi ngừng thở.

Hắn thấy cậu cười cười, cong mắt, thần thái chói sáng.

Mỗi một nhịp trống tựa hồ vang vọng trong lòng người, làm bùng cháy nhiệt huyết, khiến họ lắc lư theo.

I just want to live while i'm alive

(Tôi chỉ muốn sống đúng nghĩa khi tôi còn sống)

It's my life!

(Đây là cuộc sống của tôi!)

Một câu cuối cùng Lạc
Ngu hát lên, chỉ có người ngồi gần mới nghe thấy được, âm cuối trầm xuống, chìm trong tiếng hoan hô.

Lạc Ngu đứng lên, cúi mình với mọi người.

Lúc xuống sân khấu, cậu nhìn về hướng Trì Mục, mặc kệ hắn có nhìn thấy hay không, vội vàng xuống sân khấu.
Ánh đèn tối đi, các học sinh tổ đạo cụ nhanh chóng dời trống xuống sân khấu. Lúc ánh đèn sáng lên, MC lên sân khấu.

Lạc Ngu quay về hậu trường, sau đó lại theo cửa hông quay về chỗ ngồi của mình.

Thang Nguyệt nhường chỗ cho Lạc Ngu vào, nhìn cậu ngồi xuống.

Không thể không thừa nhận, vừa nãy người ở sân khấu này rất cuốn hút, ngay cả Alpha cũng phải vỗ tay.

Đinh Duệ Tư cực kỳ hưng phấn: "Ngầu ngầu ngầu, ông ngầu lắm, tôi quay lại hết rồi, không run tay tí nào, không hổ là anh Ngu!"

Lạc Ngu tựa vào ghế: "Khiêm tốn."

Đinh Duệ Tư: "Bài post trên diễn đàn của ông toàn tiếng kêu gào, lại có không ít các em lớp dưới tham gia nữa. Nãy tôi lướt được bài thổ lộ, trong vài phút nữa sẽ nhắn tin cho ông, khà khà."

Biểu cảm của Lạc Ngu không hề thay đổi, cậu nhìn MC nói chuyện trên sân khấu.
Đinh Duệ Tư như là lướt được gì đó, ồ một tiếng: "Em gái hoa hồng nhà chúng ta dũng cảm thật, lại còn đại chiến tình địch, cao giọng tuyên bố nhất định sẽ bắt được ông."

Em gái hoa hồng nhiệt tình thẳng thắn, Đinh Duệ Tư không ghét, còn cảm thấy rất là mới mẻ. Bởi vì phần lớn Omega mềm mại kín đáo, mà điều kiện của cô tốt lắm, còn thẳng thắn đến vậy. Nếu cô theo đuổi Đinh Duệ Tư, chưa biết chừng cậu ta đã đồng ý ngay. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đinh Duệ Tư rất hào hứng, quay đầu nhìn, Lạc Ngu chẳng cả nhấc mí mắt. Cậu ta lắc đầu cảm thán lang tâm như sắt(*).

(Bộ phim Hồng Kông năm 1994, trong phim nam chính vì danh lợi mà nhẫn tâm vứt hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác vào vực sâu)
Nữ thần có ý, Tương Vương vô tình(*), không tốt.

(Chính xác là Tương Vương có ý, nữ thần vô tình, ý chỉ Chu Tương Vương – vị vua thứ 18 của nhà Chu – ái mộ nữ thần nhưng nữ thần không có ý, chỉ tình cảm đơn phương. Xuất phát từ "Thần nữ phú" của Tống Ngọc vào thời Chiến quốc )

MC nói xong, cuối cùng mời đại biểu học sinh đọc diễn văn để tổng kết cuối cùng.

Lạc Ngu ngồi thẳng người, thấy Trì Mục lên sân khấu nhận mic của MC, khẽ gật đầu với các giáo viên ngồi ở dưới.

Nhóm fan của Trì Mục đi theo con đường lý trí, biết hắn không thích la hét ầm ĩ, chỉ ra sức vỗ tay.

Giọng Trì Mục trong sáng êm tai, trải qua thiết bị khuếch đại âm thanh, tăng thêm vài phần từ tính.

Beta bên cạnh Đinh Duệ Tư che miệng, hưng phấn nói với em gái bên cạnh là giọng này nghe đến là mang thai.
Lạc Ngu nghe vậy thì bĩu môi, thế là cậu chưa từng nghe giọng khàn khàn này nói chuyện bên tai, đó mới đáng trầm trồ.

Lạc Ngu không biết có phải Omega có thể thưởng thức Alpha hơn hay không, dù sao hiện giờ cậu nhìn Trì Mục, hình như cảm thấy người này mặt đẹp giọng hay tính cách cũng tốt, nhưng vẫn cảm thấy người này hơi nhã nhặn bại hoại còn bụng đầy ý xấu.

Nhưng những điểm này không bằng một tiếng anh em lớn hơn trời.

Dù sao cậu và Trì Mục có giao tình sâu sắc. Nếu không có Trì Mục cậu có thể sẽ chìm trong kết hợp nhiệt thay đổi thất thường một lần lại một lần.

Trì Mục đang cầm mic đọc diễn văn, trong tay không có giấy, nhưng động tác giọng điệu biểu cảm không hề run sợ, lưng rất thẳng, giống như cây bạch dương.

Lạc Ngu biết Trì Mục người này nói toàn là lời hay, còn "Cũng lo lắng sắp bước vào cuộc sống lớp 12". Lời này hắn nói không đáng tin, nhưng cố tình hắn có sức mạnh thần kỳ nào đó làm cho người khác tin tưởng. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Em gái Beta bên cạnh lại che miệng, mắt ngấn lệ nồng, giọng đè nén sự kích động: "Quá nhiệt huyết, nam thần nói hay quá! Tớ khóc, tớ phải cố gắng học tập!"

Cùng với giọng cô bé là tiếng Đinh Duệ Tư lách cách gõ phím, cái kiểu gõ mổ màn hình này làm Lạc Ngu lo màn hình bị cậu ta gõ vỡ.

Lạc Ngu: "Ông làm gì thế?"

Đinh Duệ Tư không ngẩng đầu: "Đang cãi nhau với fan Trì Mục ấy, nói cái gì mà Trì Mục A hơn ông. Hừ, anh Ngu nhà chúng ta A nhất thế giới! Ông đừng cản tôi, cho dù hai ông là anh em thì danh hiệu này cũng không tranh được!"

Biểu cảm của Lạc Ngu phức tạp, cậu vỗ bả vai Đinh Duệ Tư thật mạnh.

Con trai à, ba phải nói với con thế nào đây, ba thay đổi giới tính rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện