Bản Năng Si Mê

Kết hợp nhiệt


trước sau

Đậu má nó!

Mặt Lạc Ngu đỏ hồng, tay thì siết chặt ghế dựa.

Cậu liếc mắt một cái: "Cậu sinh cho tôi thì tôi sẽ suy nghĩ."

Trì Mục cậu thay đổi rồi!

Cậu của trước kia không phải không đứng đắn như vậy!

Trì Mục nghe vậy thì cười cười, ánh sáng trong mắt thay đổi theo đèn thủy tinh trên trần, vô cùng lóa mắt.

Không khí bỗng dưng ái muội, trước khi Trì Mục mở miệng, giọng Đinh Duệ Tư lại vang lên trước.

Đinh Duệ Tư khó hiểu: "Hai ông làm gì thế?"

Cậu ta nghĩ hai người này nói chuyện thì thôi sao còn nói nhỏ làm gì?

Đinh Duệ Tư vẫn đang hoang mang: "Nãy các ông nói gì thế, cái gì mà giống cậu giống tôi."

Tuy rằng ngồi ở bên cạnh, nhưng giọng Trì Mục rất nhỏ, hơn nữa xen lẫn giọng thôn trưởng, thế cho nên Đinh Duệ Tư chỉ có thể nhìn thấy họ há miệng, chỉ nghe được mấy chữ.


Lạc Ngu vẫn đang xấu hổ vì Trì Mục lưu manh, tìm không ra lối thoát: "Ăn của ông đi, nói nhiều thế!" (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Trì Mục cũng lãnh đạm liếc mắt nhìn Đinh Duệ Tư một cái, không còn xuân ấm tháng ba như với Lạc Ngu mà lạnh thấu xương.

Đinh Duệ Tư mếu máo: "Ờ."

Các cậu không chơi nổi với tôi nữa phải không! Có phải không chơi nổi với tôi nữa không! Sao lại hung hăng thế!

Nhưng lời này bạn học Nhị Ti cũng chỉ dám nhỏ giọng hờn giận ở trong lòng, ấm ức tiếp tục dùng mỹ thực để tiêu diệt sự ưu sầu trong lòng mình.

Aiz, sau này có con gái làm sao đây.

Cảm giác làm ba đau lòng quá, đây là sự đau khổ mà tuổi này cậu ta chưa nên trải qua.

Đinh Duệ Tư bên này tháng sáu tuyết bay, Lạc Ngu bên này cỏ dài tùm lum.


Sự khô nóng kèm theo chút bất thường không hiểu sao bị phá vỡ, Lạc Ngu cúi đầu uống Sprite, che giấu phản ứng mất tự nhiên của mình.

Uống mấy hớp Sprite, cậu mới cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình giảm xuống một ít.

Quá đáng sợ.

Sau khi biến thành Omega, cần Trì Mục, ỷ lại Trì Mục, được Trì Mục giúp đỡ, Lạc Ngu cảm thấy mình đã hoàn toàn bị cản trở, căn bản không thể nào khác làm hình tượng anh hùng vĩ đại như năm đó trước mặt Trì Mục.

Quá khó, Lạc Ngu nghĩ.

Không chỉ có không thể nào giữ vững hình tượng, hơn nữa cậu bây giờ còn không có cách kháng cự Trì Mục tới gần.

Vừa nãy, Trì Mục nói chuyện như vậy, thắt lưng cậu mềm nhũn.

Thế mà lại như vậy... Lạc Ngu sợ hết hồn.

Mười tám năm qua cậu chưa từng có loại trải nghiệm này. Nhân sinh thay đổi nghiêng trời lệch đất không nói, một khi công biến thành thụ, cảm giác này đúng là không thể nào khác hình dung.


Lạc Ngu tự vấn nhân sinh, chỉ sau ba phút lại có món ăn khác được đem lên.

Lạc Ngu không biết món này tên là gì, nhưng ở chỗ cậu gọi là thịt đập búa.

Một miếng thịt nhỏ được đập đi đập lại bằng búa, sau đó thịt mềm đi, vừa dai vừa mềm, là một trong những món trước đây Lạc Ngu thích ăn nhất.

Món này vừa tốn thời gian vừa tốn sức, nhưng mỗi lần về ba cậu đều làm cho cậu, vừa đập thịt, vừa nói chuyện với cậu. Đó là một trong những ký ức tươi sáng không nhiều lắm, làm cho cậu khó thể nào quên.

Bàn tiệc này rất thú vị, có đầu bếp năm sao mang sơn hào hải vị đến, cũng có người trong thôn làm món dân dã. Lạc Ngu múc một bát ăn, không quan tâm cảm xúc vừa rồi nữa.

Trì Mục: "Thích à?"

Lạc Ngu: "Ừ, tôi thích ăn lắm, cậu muốn ăn một bát không?"

Khó kìm nén muốn chia sẻ đồ ăn, Lạc Ngu không ý thức được, cảm giác này chưa từng xuất hiện với Đinh Duệ Tư.
Bảy giờ bốn mươi phút, món ăn cuối cùng được lên bàn.

Tám giờ đã lục tục có khách rời đi. Không phải tất cả mọi đến ngắm pháo hoa, nhưng cũng có không ít người đến đây để ngắm pháo hoa.

Tám giờ hai mươi phút tiệc pháo hoa chính thức bắt đầu, mọi người đã chọn chỗ xong xuôi.

Đa số người chọn ở ban công tầng hai. Chỗ đó tầm nhìn rộng, là nơi thích hợp nhất để ngắm pháo hoa.

Đinh Duệ Tư thích náo nhiệt, lên ban công lầu hai với mọi người, vẫy vẫy tay với Lạc Ngu, bị cậu vô tình từ chối.

Thang Nguyệt gánh vác nhiệm vụ quay cảnh bắn pháo hoa cho ba, đương nhiên cũng chọn chỗ có tầm nhìn tốt nhất. Cô cũng đến ban công, hợp ý của Trì Mục.

Xung quanh đã không còn những người khác, bầu không khí dường như đặc quánh lại.

Mặt trăng khuyết cong miệng cười trên trời, im lặng lại hiền hòa lơ lửng giữa màn đêm.
Lạc Ngu và Trì Mục yên lặng đi về trước, dần dần đi đến chỗ yên lặng sau nhà.

Gió đêm đầu hạ khá mát, Lạc Ngu mặc áo ngắn tay, bất giác sờ sờ cánh tay.

Trì Mục đang tổ chức từ ngữ, thấy động tác của Lạc Ngu thì không khỏi lên tiếng: "Lạnh à?"

Lạc Ngu: "Sao đâu, không lạnh lắm. Nhưng mà sao cậu bỗng nhiên mời tôi đi ngắm pháo hoa thế?"

Trì Mục: "Muốn mời."

Trì Mục người này thật ra là người không thích chuyện gì thì càng làm. Hắn tưởng mình ám chỉ đã rõ ràng, nhưng hắn không biết là mình nhắm trúng một người đầu gỗ không hiểu chuyện yêu đương. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Người bình thường nghe nói vậy đều nghĩ, có phải có ý với tôi nên mới mời tôi không?

Đến chỗ Lạc Ngu, lại biến thành không hổ là anh em tốt, có thứ tốt đều nhớ đến cậu.
Dù sao thì lúc Đinh Duệ Tư nghe đến tiệc pháo hoa, phản ứng đầu tiên cũng là hỏi Lạc Ngu có đi không.

Lạc Ngu ôm lấy bả vai Trì Mục, lại cười cười với hắn.

Nụ cười xán lạn không che giấu, làm cho trái tim người ta run rẩy.

Lạc Ngu đưa Trì Mục quay về: "Đi ngắm pháo hoa thôi, sao lại đi đến đây chứ, chẳng thấy gì cả."

Trì Mục nhẹ nhàng lên tiếng đáp, theo Lạc Ngu đi về trước.

Mùi liên kiều nhàn nhạt theo gió bay đến chóp mũi, tim tựa hồ sắp hòa tan trong sự ngọt ngào này.

Lạc Ngu không muốn đến chỗ nhiều người, đưa Trì Mục đi lòng vòng, cuối cùng đứng ở một cái hành lang gấp khúc.

Cậu nhìn bốn phía: "Sao toàn phòng ở thế, sao lại đến đây nhỉ."

Lạc Ngu: "Trì Mục, xuống chút nữa đi."

Cậu thấy một cái ban công, muốn vào trong đó ngắm pháo hoa cho nên đi vào, nhưng không ngờ là quá nhiều cầu thang được trang trí kiểu tương tự, nối nhau liên tiếp làm cho cậu hoa mắt, đi lạc đến chỗ này.
Trì Mục thấy Lạc Ngu lại đi nhầm đường một lần nữa, nhưng không lên tiếng đi theo cậu.

Lạc Ngu lại quay về hành lang dài, chẳng qua là phương hướng khác, đứng tại chỗ trầm tư.

Lạc Ngu: "Cậu nói xem thôn trưởng có lạc đường ở nhà mình không nhỉ?"

Đây có lẽ là phiền não của kẻ có tiền, vừa buồn tẻ vừa vô vị.

Lạc Ngu chợt hỏi: "Trì Mục cậu đi trong nhà mình có lạc đường không?"

Trì Mục lắc đầu, đang định nói có cơ hội thì cậu đến xem, đóa pháo hoa đầu
tiên đã nổ tung trên không trung.

Giữa hành lang dài trống không, bóng đêm phô bày trước mặt Lạc Ngu và Trì Mục, đóa pháo hoa kia đang nở rộ.

Lạc Ngu tựa vào lan can, nhìn bầu trời: "Thôi, chúng ta xem ở đây vậy."

Trì Mục lên tiếng trả lời, theo tầm mắt Lạc Ngu ngẩng đầu, nhìn thấy muôn hồng nghìn tía trong trời đêm.
Đóa pháo hoa đầu tiên như là báo trước, liên tiếp nổ vang, ở giữa không trung hợp thành "tân hôn vui vẻ", dừng một hồi tắt đi, lại có màu khác tung lên.

Lạc Ngu bị tràng pháo hoa này làm đầu váng mắt hoa, không nghe rõ tiếng gì.

Mùi liên kiều theo pháo hoa tỏa ra bốn phía, Trì Mục phát hiện ra sự bất thường.

Mùi bay ra bốn phía, rồi lại như là có ý thức quấn lấy hắn.

Pheromone trong cơ thể hỗn loạn, muốn tràn ra đáp lại.

Lạc Ngu siết chặt lan can, đầu cúi xuống, dùng giọng mũi gọi tên Trì Mục.

Trì Mục vươn tay ôm cậu kéo vào lòng mình, nửa ôm cậu vào căn phòng phía sau.

Căn phòng trống không, trên giường không có cả đệm, trang trí cực kỳ đơn giản.

Trì Mục đóng cửa lại, Lạc Ngu tựa vào tường. Thắt lưng thiếu niên mềm mại, tay nắm thật chặt sáng bóng trong cảnh tranh tối tranh sáng. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Giọng Lạc Ngu hơi khàn: "Rõ ràng tháng trước không phải hôm nay."

Còn khoảng tám ngày nữa mới đến kỳ phát tình của cậu.

Nếu biết là hôm nay, Lạc Ngu đã không đến đây.

Trì Mục: "Có thể vẫn chưa ổn định cho nên thời gian không cố định. Cũng may có tôi ở đây."

Trì Mục cầm bàn tay siết chặt của Lạc Ngu, nhẹ nhàng mở năm ngón tay siết chặt kia ra, chen năm ngón tay của mình vào, để cho cậu nắm chặt.

Hắn thấp giọng thì thầm: "Cũng may có tôi ở đây."

Lạc Ngu nhân lúc mình vẫn còn sức, kéo áo mình lên, dâng tuyến thể đến trước mặt Trì Mục.

Lạc Ngu: "Cắn luôn đi."

Cậu vẫn không quên mình đang ở đâu, tiếng pháo hoa không ngừng nổ tung bên ngoài cũng không cho phép cậu quên.

Trì Mục vẫn không nhúc nhích, Lạc Ngu siết chặt tay hắn, thúc giục hắn.

Ngón tay hơi lạnh của Trì Mục chạm vào tuyến thể hơi lồi ra, động tác nhẹ nhàng mà Lạc Ngu lại thoát lực, mềm nhũn ngồi trên mặt đất.
Trì Mục: "Đau đấy."

Trên gương mặt xinh đẹp của Lạc Ngu đầy vẻ vội vàng: "Tôi không sợ."

Trì Mục: "Tôi sợ."

Đánh dấu không có dạo đầu, dù chỉ là tạm thời nhưng theo nghĩa khác cũng là tra tấn.

Trì Mục ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Lạc Ngu: "Tôi không muốn làm cậu đau."

Giọng hắn dịu dàng lưu luyến, theo đó là pheromone tràn ngập hơi thở trấn an, làm cho Lạc Ngu hoảng hốt.

Hắn xoa mái tóc đen của Lạc Ngu: "Đừng lo."

Tiệc pháo hoa này kéo dài hai mươi phút. Sau hai mươi phút, họ mới cần lo đến chuyện có người đến hay không.

Trì Mục đứng lên, cổ tay lại bị người kia giữ chặt.

Giọng Lạc Ngu hơi kích động: "Cậu đi đâu thế?"

Trì Mục trấn an xoa xoa ngón tay cậu: "Tôi đi đóng cửa sổ."

Cửa sổ được mở một nửa, ánh trăng sáng kéo dài bàng bạc, gió đêm thổi rèm lên cũng có thể tản mùi trong phòng ra ngoài.
Cửa sổ bị đóng chặt, ngay cả rèm cũng được kéo hết, trong phòng chưa bật đèn tối sầm đi.

Lạc Ngu tựa vào cạnh cửa, cuộn người, chờ Trì Mục quay về.

Tiếng bước chân không nhẹ không nặng, lại giẫm từng bước vào lòng Lạc Ngu.

Dòng nước không thể khống chế tràn ra, vừa quen thuộc vừa xa lạ, làm cho Omega đang trong trạng thái kết hợp nhiệt hơi bối rối.

Lạc Ngu thốt lên gọi tên Alpha: "Trì Mục..."

Năm ngón tay xinh đẹp thon dài lưu lại dấu tay trên sàn nhà đầy tro bụi, theo chủ nhân run rẩy mà thành hình.

Hơi thở quen thuộc bao vây Lạc Ngu trong một tấc vuông, làm cho cậu trong nháy mắt có được cảm giác an toàn.

Lý trí của Lạc Ngu còn sót lại, cậu mỉa mai nhận thấy mình có phản ứng.

Cậu cười khẽ: "Không công bằng."

Trì Mục chạm vào hai gò má nóng bỏng, lau đi mồ hôi ở chóp mũi cậu, nhẹ giọng thở dài: "Đây là bản năng không thể kháng cự." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwk.com jingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Omega vào kỳ phát tình chỉ có Alpha của mình mới cho cậu cảm giác an toàn, như là khúc gỗ duy nhất lênh đênh trên biển.

Trong một khắc này, anh như toàn bộ thế giới của em.

Trong một khắc này, Trì Mục là toàn bộ thế giới của Lạc Ngu.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lớp học phổ cập: Ba loại văn đồng nhân lớn của Âu Mĩ, phân biệt là ABO, lính gác dẫn đường, chi phối phục tùng.

ABO vốn không có nữ giới, trong thế giới tương lai, bởi vì nữ giới bị diệt sạch cho nên nam giới tiến hóa thành ba loại, lúc trước nói rồi nên giờ tui nói lại lần nữa. Cho nên các bạn không cần nói cho tui là nữ Beta có chym, với tui thì không có, hỏi thì tui không muốn.

Thiết lập của tui là nữ Alpha có chym, không có năng lực thụ thai á.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện