Bản Năng Si Mê

Chương 39


trước sau

Sau sự kiện xóa bài post, Lạc Ngu không xem diễn đàn nữa.

Có lẽ là bởi vì từng có quan hệ thân mật hơn, sau khi thấy vài thứ đó, Lạc Ngu không còn cảm thấy mất tự nhiên với Trì Mục nữa, nên làm gì thì làm đó.

Tan học, Đinh Duệ Tư kéo Lạc Ngu lên mạng.

Đinh Duệ Tư: "Anh Ngu chúng ta đã lâu không thâu đêm, hôm nay ba mẹ tôi không ở nhà, đi chơi không?"

Lạc Ngu tỏ ra mệt mỏi: "Không đi."

Hôm nay cậu mới bị đánh dấu, không đủ sức, chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi, quyết đoán từ chối lời đề nghị của Đinh Duệ Tư.

Đinh Duệ Tư tiếc hận: "Không đi thật à, tôi là hậu vệ trung thành nhất của ông, vĩnh viễn không ngã."

Lạc Ngu vô tình từ chối: "Không đi, về nhà ngủ."

Đinh Duệ Tư: "Thôi được rồi, tôi đi."

Lạc Ngu: "Đừng đi muộn quá, nếu ông muốn trung niên hói đầu thì cứ thức đêm đi."

Đinh Duệ Tư: "Biết rồi!"

Họ tách ra ở ngã rẽ, Đinh Duệ Tư vào quán net, Lạc Ngu về nhà.

Đèn đường ở cửa khu chung cư đã bị phá hỏng hơn một tuần trước, một cái bị cháy, một cái khác bị trẻ con làm hỏng.

Công ty bất động sản chậm chạp không sửa chữa, mọi người cũng hết cách, buổi tối luôn phải cầm theo đèn pin, cô Kiều không chỉ một lần dặn Lạc Ngu phải cẩn thận.

Lạc Ngu không sợ tối, huống chi chỉ là đoạn đường ở cửa khu chung cư.

Trong đêm tối yên tĩnh, tiếng bước chân hết sức rõ ràng.

Cậu đút tay vào túi, chậm rãi đi một đoạn đường.

"Vẫn không ra? Nếu không ra thì tao về nhà."

Giọng hắn ta tan ra trong gió đêm đầu hạ, cành cây rụng xuống, sau lưng Lạc Ngu thêm một bóng đen.

Lạc Ngu soi đèn pin điện thoại vào mặt người kia, soi thẳng mặt người ta không lễ phép lắm, nhưng đối với hành vi này, cậu không lễ phép nổi.

Trông giống Alpha, không cao bằng Lạc Ngu, mặt không tính là đẹp lắm, đôi mắt âm trầm, nhìn cậu đầy vẻ bài xích và chán ghét..

Lạc Ngu tin tưởng mình chưa từng gặp người này, không phải người quan trọng gì. Cậu không có hứng thú quay đi, tiếp tục về nhà.

Nếu Lạc Ngu vẫn là Alpha, cậu tuyệt đối sẽ tỏa pheromone dạy dỗ đối phương một trận, nhưng bây giờ không thể như vậy. Cậu căn bản không muốn động tay động chân với người không quan trọng, đánh nhau cũng thấy lãng phí thời gian.

Người kia mở miệng: "Mày là Lạc Ngu?"

Lạc Ngu dừng chân: "Không biết tao mà còn theo dõi?"

Pheromone Alpha công kích đánh úp Lạc Ngu, người nọ siết chặt tay.

"Tao đến nói cho mày biết, cách xa bạn trai người khác đi."

Lạc Ngu: "Hả?"

Cái gì thế?

Nhưng người kia không có ý muốn nói rõ, sau khi tỏa pheromone ra là đá cậu.

Lạc Ngu nghiêng người tránh thoát, phiền muộn hừ một tiếng, cất điện thoại vào túi.

Ánh sáng biến mất, cửa khu chung cư tối đen như mực.

Pheromone Alpha đầy ý công kích như một con dao, c4m vào trong óc Lạc Ngu.

Mùi pheromone này Lạc Ngu thấy quen quen, nhưng lại không nhớ ra mình ngửi được ở chỗ nào.

Người nọ thấy không đá trúng Lạc Ngu, cậy mạnh xô cậu.

Lạc Ngu bị hắn ta làm cho khó chịu, đỡ được nắm tay người kia, đập cổ tay vào sườn, đá người ngã văng ra ngoài.

Người nọ lại dậy, lúc Lạc Ngu đá hắn ta thì nắm chân cậu, kéo cậu ngã xuống đất.

Pheromone Alpha làm cho Lạc Ngu bất an, bắt đầu buồn nôn, tai cũng bắt đầu ù đi.

Lúc đối phương lại công kích một lần nữa, cậu túm tóc kẻ tập kích, đập xuống đất, một cước đá văng.

Nhưng đối phương giống như kẹo cao su, ôm lấy chân Lạc Ngu túm cậu về sau, làm cho cậu lại ngã xuống đất.

Càng đánh càng hăng, người nọ giống y hệt chó điên c4n người, đánh Lạc Ngu không có chiêu thức gì.

Lạc Ngu đấm một cái vào bụng hắn ta, lúc hắn ta lui về sau vài bước, đấm thẳng một cái làm hắn ta ngã xuống đất.

Âm thanh nắm tay và da thịt va chạm làm cho người ta chua răng, quanh quẩn trong đêm tối.

Chân đau đớn, Lạc Ngu phát hiện người nọ c4n mình, dùng chân khác đá hắn ta đi, buộc hắn ta nhả ra.

Cậu lảo đảo đứng lên, nhìn người trên đất như nhìn đống rác.

Pheromone công kích của Alpha đã làm cho cậu thấy không ổn, buồn nôn choáng váng cực kỳ nghiêm trọng.

Lạc Ngu: "Có bệnh thì cút đi chữa, đừng nửa đêm nổi điên đi c4n người."

Người nọ mặt mũi bầm dập, răng nanh nghiến ken két, hai mắt đỏ bừng nhìn Lạc Ngu, đáy mắt đều là hận thù.

Hắn ta thì thào: "Nếu không phải mày... Nếu không phải mày..."

Lạc Ngu rất con mẹ nó oan, cậu gần bạn trai nhà người ta khi nào.

Cậu không muốn dây dưa với chó điên nữa, vừa gọi điện thoại cho Trì Mục vừa vào trong khu chung cư.

Cuộc gọi được kết nối, giọng Trì Mục vang lên ở đầu kia.

Lạc Ngu: "Trì Mục, đến nhà gặp tôi, gặp phải thằng điên... má!"

Một lực va chạm mạnh mẽ từ đằng sau làm cho Lạc Ngu ngã xuống đất, điện thoại văng ra ngoài.

"Nếu không phải mày... Nếu không phải mày... Mày đã làm cái gì! Vì sao em ấy nhớ mãi không quên mày!"

Người kia siết áo Lạc Ngu, khàn khàn điên cuồng hỏi.

"Tao mẹ nó sao biết được, cút!"

Lạc Ngu ghét bỏ đẩy hắn ta ra, dùng kỹ xảo trở mình, giẫm lên người hắn ta.

"Bố mày không biết mày là ai, người nhớ mãi bố không quên nhiều lắm, bạn trai mày là ai, tao quen không? Mày con mẹ nó không quản được bạn trai thì phải tự xem lại mình thế nào, ngu xuẩn."

Lạc Ngu ôm bụng, cố nén cảm giác muốn nôn khan, ánh mắt tàn nhẫn.

Cậu cảm thấy hôm nay mình rất lạ, hết chuyện kỳ cục này đến chuyện khác.

"Nhất định là mày dụ dỗ em ấy, em ấy bình thường khờ dại ngoan ngoãn như vậy, sao lại thuần thục đến vậy, còn gọi tên của mày! Em ấy là của tao, em ấy đã bị tao đánh dấu, mày đừng vọng tưởng nữa! Người cuối cùng có được em ấy là tao!".

Người nọ thần kinh bật cười, Lạc Ngu nghi ngờ liệu đầu óc hắn ta có vấn đề hay không.

Lạc Ngu: "Tao muốn mẹ mày, đờ mờ."

Cậu rất muốn nói tục, cái kiểu quá đáng hơn cả đm.


Người trong sạch như cậu, sao trong miệng người khác như kẻ bi3n thái dụ dỗ người khác không bằng.

Quỷ mẹ nó biết là thằng nào lúc làm với bạn trai còn gọi tên cậu chứ, cậu còn không chịu đâu, giống như bị người ta tự não bổ, buồn nôn vô cùng.

Lạc Ngu không nhịn được, nôn khan một trận, cúi người nhặt điện thoại lên.

Vẫn đang kết nối, không biết Trì Mục nghe được bao nhiêu.

Lạc Ngu kiệt sức: "Đến chưa?"

Đầu như là bị kim đâm, k1ch thích thần kinh cậu.

Giọng Trì Mục lạnh lẽo: "Sắp đến."

Người kia đứng dậy, nghiêng ngả lảo đảo đi.

Lúc Trì Mục đến, Lạc Ngu đang ngồi ở cửa khu chung cư, cặp chân dài không chỗ để, cúi đầu cong thắt lưng, bởi vì buồn nôn nên không ngừng nôn khan.

Lạc Ngu đau đầu, như là bị một cái búa nện thẳng vào đầu.

Lúc Trì Mục đi đến trước mặt cậu, cậu đờ ra một hồi lâu mới ngẩng đầu.

Lạc Ngu: "Cậu nói gì?"

Trì Mục: "Đi viện."

Lạc Ngu lắc đầu: "Không đi."

Lạc Ngu rất bài xích đến bệnh viện, từ nhỏ đến lớn chỉ cần xuất hiện ở bệnh viện luôn chẳng có gì tốt, lần nào cũng làm cho cậu tuyệt vọng.

Lạc Ngu: "Không sao, chỉ buồn nôn, tôi ngửi cậu là khỏe rồi."

Trì Mục đang đứng, Lạc Ngu tựa vào người hắn, giọng rầu rĩ.

Hắn vỗ mái tóc đen bị mồ hôi thấm ướt của cậu, nhẹ nhàng ấn gáy cậu.

"Tôi ngửi là khỏe rồi, không cần vào bệnh viện đâu."

Lạc Ngu túm cái tay bên người Trì Mục, nhẹ nhàng lắc lắc, mở miệng như là cam đoan.

Giọng mềm mại trước đây chưa từng có, như là đang làm nũng.

Trì Mục không nhìn thấy biểu cảm của Lạc Ngu, tay từ sau dời lên trán cậu, phát hiện độ ấm quả nhiên khác thường.

Hắn muốn nâng cậu dậy, lại phát hiện cậu thế nào cũng không chịu ngẩng đầu.

Lạc Ngu thì thào: "Trì Mục, tôi khó chịu quá."

Cậu thấp giọng như là oán hận cầu xin: "Trì Mục cậu cho tôi thêm nhiều chút, không ngửi được..."

Không nhìn ra sự tàn nhẫn của Lạc Ngu như lúc đánh nhau, có chút ấm ức.

Không chỉ đau đầu, buồn nôn muốn ói làm cậu không khoẻ, lòng cậu cũng không thoải mái.

Ai biết tai họa này bất ngờ, vỏ gì cũng đổ lên người cậu.

Biến thành Omega không thể sử dụng pheromone đánh nhau, bị áp chế không nói, người còn không thoải mái.

Lạc Ngu khó khống chế cảm xúc của mình, nếu trước mặt là người khác, cho dù là Đinh Duệ Tư, cậu cũng không như thế.

Nhưng cố tình là Trì Mục, là người mà cậu cảm thấy có thể nói hết.

Trì Mục: "Về nhà trước, tình huống lần này nghiêm trọng hơn lần trước chút, hình như cậu bị sốt."

Trì Mục nhớ ra giọng nói mình nghe được, mặt lạnh tanh.

Trì Mục: "Có sức không?"

Lạc Ngu lên tiếng đáp, được Trì Mục đỡ đứng lên.

Bởi vì có pheromone của Trì Mục làm cho cậu an tâm, thật ra cậu không còn muốn ói ra, nhưng vẫn choáng váng, nửa tỉnh nửa không.

Lúc Kiều Uyển Dung mở cửa, thấy Lạc Ngu cúi đầu tựa vào Trì Mục thì hoảng sợ, còn tưởng là đã xảy ra chuyện gì.

Trì Mục: "Cô, Lạc Ngu không thoải mái, trong nhà có thuốc hạ sốt không ạ?"

Kiều Uyển Dung: "Có có có, cháu dìu nó về phòng nằm trước, cô đi tìm thuốc, đang yên đang lành sao lại bị sốt?"

Lạc Ngu ngẩng đầu, cố gắng giữ tỉnh táo: "Việc nhỏ, mẹ ơi, lát nữa mẹ không cần vào, Trì Mục trông con là được."

Lạc Ngu không muốn để cho Kiều Uyển Dung biết, trừ làm cho bà lo lắng thì không mang đến cảm xúc khác.

Cậu nghĩ thầm cũng may con chó điên kia không đánh vào mặt cậu, không thì nhất định bại lộ.

Kiều Uyển Dung đi tìm thuốc, Lạc Ngu được Trì Mục đỡ nằm lên giường, hắn thở dài không nói được một lời..

Trì Mục tỏa một chút pheromone cho cậu, đóng cửa sổ trong phòng cậu lại.

Kiều Uyển Dung nhanh chóng tìm được thuốc hạ sốt và nước ấm, mang vào trong phòng Lạc Ngu.

Trong không khí loáng thoáng mùi Alpha không quen thuộc, Kiều Uyển Dung nhíu mày, dường như đoán được gì đó.

Nhưng bà không mở miệng nói gì, chỉ buông tiếng thở dài.

Kiều Uyển Dung: "Tiểu Trì, nhờ cháu chăm sóc nó."

Trì Mục: "Vâng, cô yên tâm."

Tất nhiên là Kiều Uyển Dung yên tâm, đóng cửa phòng Lạc Ngu lại.

Lạc Ngu được hắn nâng dậy gian nan uống thuốc hạ sốt, nằm trên giường cảm thấy chỗ nào cũng đau.

Pheromone của Trì Mục qua xoang mũi chui vào máu, nhưng lần này không khôi phục nhanh như lần trước, cậu vẫn cảm thấy khó chịu, nhăn mày.

Trì Mục suy nghĩ một lát, cởi giày nằm cạnh Lạc Ngu, ôm chặt cậu vào lòng.

Lúc hắn đóng cửa sổ đã kéo rèm, đèn phòng cũng tắt đi.

Không có ánh sáng, Lạc Ngu mở to mắt, không nhìn thấy gì hết.

Nhưng cậu có thể cảm nhận được hô hấp của Trì Mục, nghe được nhịp tim đập của hắn.

Thuốc hạ sốt có hiệu lực, cộng thêm mùi pheromone làm người ta an tâm, Lạc Ngu dần buồn ngủ, vùi trong lòng Trì Mục, thở đều.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện