Bản Năng Si Mê

Chương 49


trước sau

Triền miên mà đau đớn, động tác cũng không thành thạo, lưu lại vết nước uốn lượn và những âm thanh nhẹ bẫng.

Dù pheromone vẫn chưa tỏa ra, nhưng hai thiếu niên phù hợp hoàn toàn đứng gần nhau vẫn cảm nhận được.

Không khí oi bức yên tĩnh, châm ngọn lửa trong tĩnh lặng, ngọn lửa xanh ngọc bừng lên trong đầu.

Chân trời trải đầy tầng mây lãng mạn, làm cho nhân gian có thêm mấy phần tươi đẹp nên thơ.

Lạc Ngu phản ứng lại theo bản năng muốn đẩy, nhưng hơi thở Trì Mục lại như bóng với hình, trước khi cậu tách ra lại bị mạnh mẽ kéo về.

Đôi mắt luôn lạnh lẽo như tảng băng trên hồ, bộc lộ cảm xúc của chủ nhân.

Rút đi mặt nạ nhã nhặn tao nhã, mạnh mẽ đầy hơi thở Alpha.

Mùi máu tươi càng kích phát sự thô bạo và ý thức tranh đoạt của Alpha, tính hiếu thắng cùng ý thức lãnh địa của Lạc Ngu vào lúc này có vẻ lỗi thời. Cậu đè Trì Mục lên tường, nhưng dáng vẻ muốn nắm chủ quyền trong tay lại làm cho Trì Mục tưởng cậu đang nóng bỏng đáp lại..

Lạc Ngu đẩy hắn ra, chạm vào chỗ sưng tấy của mình.

Khóe mắt đỏ ửng, cậu lại vẫn đĩnh đạc kiêu ngạo mở miệng.

"Kỹ năng hôn quá kém."

Tuy rằng chính cậu cũng chẳng tốt hơn là bao.

Mi mắt như hoạ của Trì Mục đỏ rực, làm cho hơi thở thanh quý tao nhã bị hòa tan, chỉ còn sự thoả mãn của thiếu niên.

"Tôi sẽ luyện tập với cậu."

Giọng hắn không còn lành lạnh nữa mà chứa một tia ái muội.

Lạc Ngu liếc hắn một cái, cậu không có ý đó.

Cậu dời mắt nhìn cốc nước lạnh bị rơi, nhặt cái cốc đã vung vãi lên vào thùng rác.

Lạc Ngu: "Tiếc ghê."

Cậu rất thích uống đó.

Trì Mục lắc lắc tay: "Uống cốc của tôi."

Lạc Ngu bị hôn khát nước, nhận uống một hớp, sau đó cau mày đẩy ra.

Lạc Ngu: "Không ngọt, lát nữa tự tôi đi mua một cốc."

Trì Mục: "Được."

Khi họ đi ra, Trì Mục giúp Lạc Ngu sửa sang lại áo bị rối, chạm vào vết thương của cậu.

Đôi môi căng mọng đỏ sẫm của thiếu niên bởi vì vết thương nên giờ phút này có vẻ đáng thương, nhưng cộng thêm dáng vẻ thiếu niên xinh đẹp đường hoàng lại làm cho người ta rung động.

Giọng Trì Mục khàn khàn: "Buổi tối về nhớ bôi thuốc."

Lạc Ngu hất tay hắn ra: "Tại cậu chứ ai."

Nếu hắn không quay đầu lại thì sẽ không chạm vào nhau!

Va thì va, còn bị thương thêm.

Nhưng không thể không nói, cũng thích đấy.1

Lạc Ngu vỗ vỗ chỗ mình bị chạm vào, lúc xoay người khóe miệng khẽ cong lên.

Lúc vào tiệm trà sữa mua đồ uống lạnh, chị nhân viên nhìn chằm chằm vào môi Lạc Ngu, lúc chạm phải tầm mắt cậu thì đỏ mặt.

Điều này làm cho Lạc Ngu không thể không mở camera điện thoại xem sau khi cầm trà sữa ra, nhìn vết thương của mình.

Lạc Ngu: "Hình như là hơi thảm."

Cậu bị thương khá nghiêm trọng, may mà vết thương ở ngoài, không làm loét miệng bên trong. Vết thương đã bước đầu tự lành, nhưng chỉ cần cậu chạm vào vẫn cảm thấy nóng bỏng sưng đau..

Trì Mục nhét một chai thuốc mỡ vào túi cậu: "Thuốc, buổi tối về nhà nhớ bôi."

Lúc Lạc Ngu chờ trà sữa, Trì Mục thấy có tiệm thuốc. Hắn nghĩ tính tình cậu không phải người đi mua thuốc để bôi vết thương ngoài miệng nên giúp cậu chuẩn bị trước.

Lạc Ngu đáp, cầm điện thoại nhắn tin cho Kiều Uyển Dung nói buổi tối không về nhà.

Kiều Uyển Dung vội gọi điện thoại, cậu nhận, nghe được một loại câu hỏi như bắn pháo.

"Sao buổi tối không về nhà? Hôm nay thi thử xong mà, con thi thế nào? Giờ con ra trường chưa? Không về nhà thì đi đâu?"

"Thi xong rồi, con mới ăn cơm xong với Trì Mục, đêm nay con đến nhà cậu ấy ngủ, không về."

Lạc Ngu không dám nói với mẹ là mình ra quán net chơi thâu đêm, nếu nói thẳng thì lại bị quở trách.

"À... Đi cùng tiểu Trì hả?"

Kiều Uyển Dung nghe thấy tên Trì Mục, giọng dịu đi nhiều.

"Đúng vậy, đang ở cạnh con, không tin con bảo cậu ấy nói với mẹ."

Lạc Ngu đưa điện thoại kề bên tai Trì Mục, nháy mắt ý bảo hắn mở miệng, đừng lỡ miệng đấy.

Trì Mục chào hỏi, Lạc Ngu lại vội cầm điện thoại về.

Lạc Ngu dỗ dành mẹ: "Yên tâm đi, lúc trước có thấy mẹ lo lắng vậy đâu."

Lạc Ngu nói thật, lúc trước cậu nói đi chơi với Đinh Duệ Tư hoặc là nói ngủ ở nhà bạn, cô Kiều chưa bao giờ hỏi nhiều.

Kiều Uyển Dung: "Giờ có thể giống lúc trước sao, trước kia con không về nhà mẹ chỉ nghĩ con gây chuyện mâu thuẫn vào đồn công an, chỉ có con chọc người khác, làm sao đến phiên người khác bắt nạt con."

Lạc Ngu hợp tình hợp lý: "Giờ con vẫn thế mà."

Kiều Uyển Dung: "Con à, bây giờ con là Omega, mẹ yên tâm được không?"

Lạc Ngu muốn chấm dứt cuộc nói chuyện: "Vâng vâng, ngày mai con về, mẹ ngủ ngon đấy, đừng thức đêm đó."

"Biết rồi." Kiều Uyển Dung lên tiếng trả lời, sau đó như là nghĩ đến gì đó vội vàng bổ sung, "Nhưng thật ra con ở nhà tiểu Trì mấy ngày cũng được, mà không được quấy rầy làm phiền người ta đó."

Lạc Ngu: "Mẹ còn nhớ lời mẹ mới nói không?"

Vừa nãy còn nói cậu là Omega không yên tâm mà!

Kiều Uyển Dung ho: "Thế thì khác, tiểu Trì thì mẹ yên tâm."

Lạc Ngu: "... Cúp đây, bye mẹ."

Lẽ ra phải là bởi vì Trì Mục nên lại càng không yên tâm mới đúng chứ?

Lạc Ngu cảm thán cúp máy, thả điện thoại vào túi.

Trì Mục mở miệng sau khi cậu cúp máy: "Nên sáng mai chơi xong là đến nhà tôi à?"

Lạc Ngu vốn định chơi xong thì đến nhà Đinh Duệ Tư ngủ, ba mẹ cậu ta không ở nhà, có thể ngủ bù.

Nhưng Trì Mục nói thế, Lạc Ngu thay đổi ý định. Cậu chưa từng đến nhà hắn, có chút tò mò không biết nhà hắn thế nào.

Lạc Ngu: "Được, nhưng không biết nhà cậu ở đâu."

Trì Mục: "Sáng mai nhắn tin cho tôi, tôi đi đón cậu."

Lạc Ngu chỉ chỉ xe taxi ở ven đường đáp: "Tôi có thể gọi xe."

Trì Mục: "Có bảo vệ, cậu phải gọi điện thoại cho tôi."

Lạc Ngu nhún vai: "Rồi rồi."

Quyết định như vậy, họ chậm rãi đi về trước.

Ánh chiều tà xuyên thấu qua mái hiên chiếu lên mặt Lạc Ngu và Trì Mục, giữ lại dấu vết thời gian sau lưng họ.

Hai người họ đi qua đầu ngã tư, xuyên qua đám trẻ con gào khóc, xuyên qua dòng xe cộ chật ních, đi ngang qua chủ quán thét to, đi qua cầu treo khóa, lướt qua thế gian muôn màu muôn vẻ.

Sau này nhớ lại, Lạc Ngu không nhớ rõ ngày đó rốt cuộc mình nói gì với Trì Mục, chỉ nhớ lúc nhớ ra đã gần tám giờ, Đinh Duệ Tư không ngừng gọi điện thúc giục.

"Anh Ngu, tôi chờ ông ở Thiên Niên, mở máy rồi, nhanh lên nhanh lên!"

Bởi vì Đinh Duệ Tư thi cuối kỳ đã lâu không chơi máy tính nên hưng phấn thúc giục, Lạc Ngu lên tiếng trả lời rồi cúp máy.

Lạc Ngu cầm điện thoại phất tay nói lời tạm biệt với Trì Mục: "Tôi đi đây, ngày mai gặp."

Trì Mục nhìn cậu gật đầu: "Ừ, ngày mai gặp."

Một tia ánh mặt trời cuối cùng đã biến mất ở cuối đường chân trời, đèn đầu đường đã sáng lên, thành thị bắt đầu cuộc sống về đêm.

Lạc Ngu gọi xe, trước khi lên xe lại phất tay với Trì Mục.

Lúc xe khởi động, Lạc Ngu theo bản năng nhìn về phía sau.

Bóng người gầy gầy cao ngất theo khoảng cách kéo xa thu nhỏ lại thành điểm nhỏ không nhìn thấy nữa. Lạc Ngu quay đầu, cảm thấy động tác vừa nãy của mình là lạ.

Lạc Ngu và Đinh Duệ Tư đã đến quán net Thiên Niên vài lần, rất quen thuộc.

Đinh Duệ Tư nói số phòng cho Lạc Ngu, cậu đi vào thẳng đến chỗ đó.

Không gian phòng riêng không lớn, hai máy tính một cái sofa hai người, cũng may cách âm khá tốt.

Đinh Duệ Tư: "Ông đến rồi, ánh trăng sao mà..."

Đinh Duệ Tư vừa hát vừa ngẩng đầu, lúc nhìn thấy miệng Lạc Ngu thì nghẹn lại, biểu cảm cứng ngắc.

Đinh Duệ Tư: "Đậu má ông đây là...?"

"Ông được lắm, Omega kia nóng bỏng thế à? Hay là Beta? Chậc chậc xem vết c4n kìa, bạo ghê."

Đinh Duệ Tư gõ bàn, như là tỉnh ngộ nháy mắt với Lạc Ngu.

Lạc Ngu ngồi lên sofa, đá cửa, lười mở miệng giải thích.

Đinh Duệ Tư suy tư: "Chẳng lẽ là lại bị cưỡng hôn à?"

Lạc Ngu nhướng mày: "Lại?"

Đinh Duệ Tư: "Ầy, lần trước ông bị em gái hoa hồng hôn lén một cái còn gì?"

Lạc Ngu lấy gối ôm đập cậu ta: "Ông cũng biết là hôn lén mà! Đó là mặt! Cùng khái niệm với cưỡng hôn không! Quên chuyện này đi cho tôi!"

Lịch sử đen tối, Lạc Ngu nhớ đến cũng cảm thấy lúc ấy hẳn là mình nên tránh.

Đinh Duệ Tư vừa trốn vừa nói: "Vậy ông nói đi ông sao thế? Ai hôn? Tôi có quen không?"

Lạc Ngu thu gối đầu lại tựa vào gối, mở miệng giải thích: "Tôi c4n phải môi."

Đinh Duệ Tư không tin: "Anh Ngu à, chuyện này không cần xấu hổ đâu, tốt xấu cũng là nụ hôn đầu tiên của ông, cho ai tôi hiếu kỳ lắm!"

Gân xanh trên trán Lạc Ngu nổi lên, hỏi hỏi mẹ ông ấy.

Lạc Ngu ăn ngay nói thật: "Trì Mục hôn."

Đinh Duệ Tư rầm rì nhỏ giọng: "Được rồi, ông tự c4n thì tự c4n đi, lời ông nói tôi tin."3

Lạc Ngu đập gáy cậu ta, xem đi, đầu năm nay nói thật ra cũng không ai tin.

Lạc Ngu log in tài khoản của mình, đeo tai nghe, cùng Đinh Duệ Tư chơi đánh đôi tìm cảm xúc.

Đinh Duệ Tư chơi game theo phong cách phóng khoáng, mà Lạc Ngu thì chơi game khá tập trung, nói ít hơn, thêm vào đó miệng đau nên lại càng không nói chuyện.

Đinh Duệ Tư độc thoại mãi cũng mỏi miệng, chơi đôi xong, khuyến khích Lạc Ngu chơi đội bốn.

Server này là bản đồ hải đảo điển hình, lúc đợi lên phi cơ, Đinh Duệ Tư bắt đầu hình thức giao lưu với bạn cùng nhóm.

Hai bạn cùng nhóm chơi cùng, một người tên là "Lon sữa nhỏ siêu cấp lợi hại", một người tên là "Lập trình viên hai mươi mốt tuổi".

Lon sữa nhỏ ghi là Omega, lập trình viên là Beta. Thằng nhãi Đinh Duệ Tư này không chào lập trình viên mà chào hỏi Lon sữa nhỏ.

Lon sữa nhỏ siêu cấp lợi hại: "Chào anh ạ, anh nhớ dẫn dắt em nha."

Lon sữa nhỏ có giọng loli, đáng yêu kèm theo chút xấu hổ, Đinh Duệ Tư vội tắt mic gào thét với Lạc Ngu.

Đinh Duệ Tư hưng phấn vô cùng: "Anh Ngu anh Ngu, giọng này đáng yêu quá! Tôi đánh cược nhất định là một Omega siêu đáng yêu! Trời ơi!".

Sau đó cậu ta mở mic, cam đoan với Lon sữa nhỏ là nhất định sẽ chăm sóc cô.

Lạc Ngu chặn sự hưng phấn của cậu ta lại, mở bản đồ ra chơi.

Lon sữa nhỏ: "Số bốn muốn đến chỗ đó hả, nhưng em muốn đến thành P á."

Đinh Duệ Tư vội vàng đáp: "Oke, chúng ta đến thành P là được rồi. Số bốn thích đánh nhau, chúng ta đi rồi gặp lại nhau là được."

Đinh Duệ Tư: "Nhưng mà em dũng cảm ghê, lại còn muốn đến thành P chém giết. Vậy lúc em nhảy xuống phải nhớ bảo vệ mình đó."

Chỉ có lúc không vui Lạc Ngu mới lựa chọn chém giết, bình thường cậu thích đi đánh dã chiến nhặt đồ rồi nhặt tiền, cuối cùng vào trận chung kết đánh nhau, so với theo nhóm cậu thích độc lai độc vãng hơn.

Lon sữa nhỏ: "Vâng vâng, em sẽ chú ý, hóa ra các anh cùng đội ạ."

Đinh Duệ Tư: "Đúng vậy, ảnh siêu lợi hại, là đùi vàng của anh hê hê."

Lạc Ngu định phát huy hết sự trầm mặc, đến tọa độ mình chọn.

Đinh Duệ Tư chơi game này kỹ thuật không quá tốt, nhưng cậu ta luôn
may mắn, có thể nhặt được không ít đồ tốt.

Lon sữa nhỏ: "Anh ơi anh cho em kính phóng bốn của anh được không?"

Đinh Duệ Tư vui vẻ: "Có ngay!"

Lon sữa nhỏ: "Súng của em rởm quá."

Đinh Duệ Tư: "Của anh cho em!"

Lon sữa nhỏ: "Aiz sao em tìm khắp nơi không thấy mũ giáo nhỉ, toàn là cấp một."

Đinh Duệ Tư: "Cấp một của anh cho em, lát nữa nhặt được cấp ba cũng cho em!"

Lạc Ngu yên lặng liếc mắt nhìn Đinh Duệ Tư một cái, không biết bạn nhỏ này còn nhớ buổi chiều mình mới nói câu "Chân chó hai bàn tay trắng" không.

Lạc Ngu không thích hành vi này lắm, mà Đinh Duệ Tư thấy vui là được.

Đinh Duệ Tư bỗng nhiên la hoảng: "A a a ba người, trời ơi sợ quá."

Anh trai lập trình viên đã hy sinh trong hỗn chiến ở thành P. Lạc Ngu nhìn màn hình của Đinh Duệ Tư, cậu ta và Lon sữa nhỏ ở tầng hai, có lựu đạn ném lên.

Lạc Ngu mới nhặt tiền, bây giờ đang giàu, nhưng cách Đinh Duệ Tư một khoảng nhất định.

Đối phương đánh lâu, cột máu của Đinh Duệ Tư đang chậm rãi giảm.

Lon sữa nhỏ đã thả khói, đang dìu cậu ta.

Giọng Đinh Duệ Tư bi thương: "Em không cần lo cho anh, em chạy mau đi!"

Trong giọng đáng yêu của Lon sữa nhỏ có chút trầm ổn: "Không sao, em bảo vệ anh."

Lúc Lạc Ngu chuẩn bị ai điếu cho Đinh Duệ Tư qua đời, cái tên lướt qua làm cho cậu kinh ngạc.

Đinh Duệ Tư suýt nữa kích động đến độ lạc giọng: "Em gái trâu bò! Ngầu quá!"

Lạc Ngu đạp cậu ta một cái, ngầu cái con khỉ nhà ông.

Nhưng cậu cũng kinh ngạc, kỹ thuật người này đúng là không tồi.

Bên kia Đinh Duệ Tư lại ngợi ca, lúc này Lạc Ngu đã nhảy dù xuống. Cậu chỉnh tai nghe, nhắm súng lên núi, bắn.

Quả nhiên có hai đội chạy đến, một đội lấy ưu thế nhiều thành viên để thắng.

Chen chân hơi khó, Lạc Ngu nghĩ như vậy, bắn đầu một người, sau đó lại bắn tiếp người chạy tới.

Bốn người nháy mắt ngã hai người, vội vàng vứt mìn.

Lạc Ngu lấy mìn ra, cậu đã nhặt không ít, liên tục thế công trực tiếp đánh chết đối thủ, nhặt được một đống đồ lớn.

Lúc này Lon sữa nhỏ đã đưa Đinh Duệ Tư đến chỗ Lạc Ngu hội họp, thấy cậu giải quyết bốn người, sợ hãi than.

Lon sữa nhỏ: "Anh số bốn giỏi quá, sao không nói lời nào thế?"

Lon sữa nhỏ: "Anh số bốn mở mic không?"

Giọng Lon sữa nhỏ ngọt ngào: "Anh số bốn ơi anh có đồ tốt gì không?"

Lạc Ngu lãnh đạm không lên tiếng, làm như không nghe thấy.

Đinh Duệ Tư: "Ừm, cậu ấy..."

Đinh Duệ Tư chưa kịp nói xong, trơ mắt nhìn thấy Lạc Ngu gõ chữ lên màn hình.

LY: Tôi là người câm điếc.

Đinh Duệ Tư:???

Anh Ngu à dù ông không muốn em gái đến gần cũng không cần vậy chứ???

Bên kia Lon sữa nhỏ cũng rất khiếp sợ: "Xin lỗi xin lỗi, em không cố ý chọc vào chỗ đau của anh."

Đinh Duệ Tư ho khan, vội tắt mic.

Đinh Duệ Tư: "Ê không phải chứ, ông được lắm ha ha ha ha ha mẹ nó nghe không thấy nói không nên lời, ẻm cũng đờ ra luôn."

Lạc Ngu: "Vì ông nói nhiều chứ sao."

Bên kia em gái cũng bình tĩnh lại, đặt câu hỏi.

Lon sữa nhỏ: "Anh không nghe thấy sao nghe được em nói chuyện, sao nghe được tiếng súng và tiếng bước chân?"

LY: Có người báo cho tôi ngôn ngữ của người câm điếc.

Đinh Duệ Tư đã cười điên, sau đó vui quá hóa buồn, bị bắn chết.

Đinh Duệ Tư: "Chị ơi cứu em!!!"

Mà Lon sữa nhỏ bị ngôn ngữ của người câm điếc dọa sợ, lúc phản kích cứu Đinh Duệ Tư đã sắp bị người bổ chết.

Lon sữa nhỏ: "Xin lỗi xin lỗi, em vẫn đang nghĩ ngôn ngữ của người câm điếc thao tác thế nào, đang ngẩn ra."

Đinh Duệ Tư cười ra tiếng, nỗ lực kìm chế nói không sao.

Phạm vi đang thu nhỏ lại 300 thước, khoảng cách không xa, nhưng chỗ phạm vi bao trùm có khu phòng thủ, có thể có người đang chờ.

Lạc Ngu thong thả đu qua, Lon sữa nhỏ hoạt động cách cậu không xa.

Lúc Đinh Duệ Tư nín thở ngưng thần, bỗng nhiên nghe thấy giọng Lon sữa nhỏ trong tai nghe.

"Ừm... Anh số ba ơi, nếu anh số bốn ở cạnh anh, anh có thể dùng ngôn ngữ của người câm điếc bảo ảnh cho em khẩu súng không?"

Ý súng cô bảo là MK14, có thể bắn tự động người nhảy dù, không gặp nhiều.

Đinh Duệ Tư vội sửa phong phạm chân chó: "Chắc không được đâu."

Hình như Lon sữa nhỏ bị sự quyết đoán của Đinh Duệ Tư làm cho kinh ngạc, im lặng một lát.

Đinh Duệ Tư chơi với Lạc Ngu đã lâu như vậy, đương nhiên biết cậu chơi game thích dùng cái gì cùng với đồ tốt vào tay không thể cho, trừ phi đối phương có đồ tốt để trao đổi.

Bây giờ vẫn chưa phải trận chung kết, Lạc Ngu mang MK14 vì cảm thấy có thể ngắm bắn có thể đột kích, thế là cậu cất trong túi, tuy rằng tốc độ bắn đột kích rất chậm, nhưng không cản trở cậu thích nó..

Lạc Ngu nhìn súng của Lon sữa nhỏ, M416 và S686.

Đinh Duệ Tư cũng thấy Lon sữa nhỏ mang S686, giật mình.

Vừa nãy cậu ta tập trung xem Lạc Ngu đánh, không để ý Lon sữa nhỏ mang cái gì.

"Em gái, em mang bình phun à, dũng mãnh đó."

S686 là súng bắn tỉa, xưa nay có danh xưng là "chúng sinh ngang hàng", bắn gần thì mũ giáp và áo giáp cấp mấy cũng không có hiệu quả.

Giọng Lon sữa nhỏ lại vui lên: "Đúng đó, người ta thích cái này nhất."

Lạc Ngu đứng cạnh tiêu điểm, mà Lon sữa nhỏ đã nương vật che tầm mắt đi vào, tiến vào khu phòng thủ.

Khoảng nửa phút sau, Lon sữa nhỏ mở cửa vọt vào.

Thị giác của Đinh Duệ Tư ở cạnh Lon sữa nhỏ, thấy thao tác này chỉ có thể nói là ngầu.

Lạc Ngu: "Cũng giỏi đấy."

Đinh Duệ Tư không tắt mic, nghe vậy vội vàng chỉ vào máy tính của mình.

Lon sữa nhỏ: "Ai, giọng ai thế?"

Đinh Duệ Tư: "Ha ha ha ha anh mới mua máy đổi giọng đang thử hiệu quả, cũng được đúng chứ?"

Bên kia Lon sữa nhỏ im lặng vài giây mới mở miệng: "Máy đổi giọng của anh mua bao nhiêu tiền?"

Đinh Duệ Tư: "A? 680."

Biên từ con số 686 kia.

Lon sữa nhỏ: "Oa vậy chất lượng máy đổi giọng của anh được đó. Em mua mất một nghìn mới thấy tốt chút, thật ra em vẫn cảm thấy không đủ ngọt không đủ mềm mại không đủ làm cho người ta tim đập thình thịch, giọng của anh được đó nha."

Lon sữa nhỏ vẫn là Lon sữa đó, chẳng qua giọng từ Loli đáng yêu thành giọng nam sinh trầm thấp, thiếu chút nữa k1ch thích Đinh Duệ Tư ngất luôn.

Đinh Duệ Tư: "Từ từ chờ đã! Người anh em sao cậu lại..."

Nhìn mảnh vỡ trên đất, là tim của Nhị Ti đó.

Đinh Duệ Tư chưa kịp hỏi mười vạn câu vì sao, Lạc Ngu đã tiếp tục đi cùng Lon sữa nhỏ.

Đinh Duệ Tư nằm trên sofa lắc đầu, muốn làm cho máu lưu thông hơn.

Lon sữa nhỏ: "Ầy, giải trí thôi ấy mà, làm cậu sợ, có lỗi quá."

Đinh Duệ Tư nghiêm túc hỏi: "Anh Ngu hay chúng ta giết đồng đội lập team khác đi?"

Lạc Ngu không nhanh không chậm: "Nếu ông muốn."

Lon sữa nhỏ: "Đừng đừng đừng, không đến mức đấy chứ, các cậu cũng lừa tôi không phải sao!"

Lon sữa nhỏ tức giận bất bình: "Đậu má tôi còn tưởng cậu câm điếc thật, nhưng giọng cậu thật sự rất êm tai đó."

Đinh Duệ Tư cũng không phải không chơi nổi, không quá đau lòng, tập trung xem Lạc Ngu tiếp tục đánh.

Server này không có gì bất ngờ, Lon sữa nhỏ tắt máy đổi giọng xong bình thường hơn, thêm vào đó S686 chơi tốt lắm, trận chung kết dựa vào nó để thắng.

Lạc Ngu cảm thấy thực lực cậu ta rất mạnh, sau khi cậu ta mời add bạn tốt cũng đồng ý.

Lúc chơi ván hai, Lon sữa nhỏ lại mở máy đổi giọng.

Lạc Ngu và Đinh Duệ Tư bình tĩnh nhìn đồng đội kia đi theo làm tùy tùng, đồng cảm.

Ba người chơi cùng đội, máy đổi giọng của Lon sữa nhỏ lúc mở lúc đóng, cứ thế chơi đến hai giờ sáng.

Màn cuối Lạc Ngu thắng, Lon sữa nhỏ hy sinh trước. Cậu vứt mìn che giấu tiếng bước chân, vòng ra sau giết ba thành công thắng.

Lon sữa nhỏ ngáp: "Mệt rồi, off đây. Các cậu không ngủ à?"

Đinh Duệ Tư mở to cặp mắt hơi đỏ: "Thâu đêm."

Lon sữa nhỏ: "Ok, nhưng LY chơi rất tốt, muốn làm live stream không? Nếu muốn thì có thể vào team của tôi. Với kỹ thuật của cậu, kiểu gì cũng hot."

Lạc Ngu không do dự: "Không muốn."

Sau khi thể chất thay đổi, Lạc Ngu chưa xác định phương hướng tương lai, nhưng cậu tạm thời không muốn nghĩ việc này.

Lon sữa nhỏ: "Ok ok, lần sau gặp."

Lon sữa nhỏ rời khỏi team, trên giao diện game chỉ có nhân vật của Đinh Duệ Tư và Lạc Ngu lượn lờ.

Đinh Duệ Tư thích thú: "Aiz, người kia nói cũng được mà, nếu ông làm stream cũng có thể hot, chưa biết chừng nghỉ hè lại kiếm thêm được chút tiền."

Hot hay không Lạc Ngu không quá để ý, nhưng Đinh Duệ Tư nói khoản thu nhập này làm cho cậu phải nghĩ.

Giá một chai thuốc ức chế rất đắt, lúc trước đặt tiền làm cho tiền trong nhà không còn nhiều, Lạc Ngu gõ lên tay vịn sofa, tự hỏi.

Đinh Duệ Tư nhắc đến câu chuyện này không chú ý đến vẻ mặt Lạc Ngu, cũng chỉ nhất thời nghĩ ra nên ồn ào, lại tập trung chơi game.

Đinh Duệ Tư: "Tôi off chút đây, chơi Liên minh chút."

Lạc Ngu lên tiếng đáp, cũng thoát game, vào CSGO.

Mãi đến sáu rưỡi, Đinh Duệ Tư mới không chịu nổi.

Đinh Duệ Tư: "Anh Ngu, đi, đến nhà tôi."

Lạc Ngu: "Ông về đi, tôi không đến nhà ông, tôi lừa mẹ nói tôi đến nhà Trì Mục để học rồi."

Đinh Duệ Tư khiếp sợ: "Chúng ta thi cuối kỳ xong rồi, cô Kiều cũng tin ông đi học cho được?"

Lạc Ngu: "Mẹ tôi chủ yếu là tin Trì Mục."

Đinh Duệ Tư hốt hoảng: "Không đúng, cô Kiều quen Trì Mục từ bao giờ... Không đúng, các ông lén tôi thân thiết vậy rồi?!"

Ngày này sáng sớm gió rất lạnh, Đinh Duệ Tư cảm thấy mình thất sủng ở chỗ Lạc Ngu.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện