Bản Năng Si Mê

Chương 8


trước sau

Tây Giang đang nhiệt tình bàn luận vì sao hai nam thần lớp 11-1 song song nghỉ học, Trì Mục lại quay về trường.

Hắn như thể không nghỉ tiết học một tuần, vẫn như lẽ thường theo tiến độ học tập, làm cho bạn cùng lớp lại cảm thán một lần học sinh giỏi cường đại.

Đinh Duệ Tư ngồi ở một góc sáng sủa, nghe nhóm nữ Beta khích lệ, yên lặng trợn mắt xem thường, lén lút lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lạc Ngu.

【 Nhị Ti 】: Anh tôi ơi, rốt cuộc khi nào ông mới đến trường thế. Một tuần rồi, ông chắc ở nhà mốc meo rồi hả, vết thương chưa khỏi à?

【 Lạc Ngu 】: Bài thi vẫn chưa làm xong, tôi nghỉ thêm mấy ngày.

Lạc Ngu cũng không phải không muốn ra ngoài lượn lờ, chủ yếu là không thể.

Hiện tại trên người cậu toàn mùi của Trì Mục, cửa cậu cũng không ra, chỉ cần ra cửa là đám bác gái trong khu chung cư biết cậu là Omega đã bị đánh dấu, Lạc Ngu nào dám ra cửa.


【 Nhị Ti 】: Mà nói mới nhớ, hôm qua tôi đến nhà tìm ông, sao ông không ở nhà?

【 Lạc Ngu 】: Lúc nào?

【 Nhị Ti 】: Thì tầm chín giờ tối, định tìm ông uống rượu, tôi còn cầm cả từ điển Trung Anh định giúp ông làm bài thi

【 Nhị Ti 】: Nhưng cô nói ông không ở nhà

【 Nhị Ti 】: Ông ra ngoài chơi lại không đưa tôi đi!

Lạc Ngu ngẫm nghĩ, chín giờ tối, hình như cậu đang cùng Trì Mục nằm ở trong phòng giao lưu tin tức tố.

【 Lạc Ngu 】: Tôi ra ngoài mua từ điển

【 Nhị Ti 】: ? ? ?

【 Nhị Ti 】: Nửa đêm nửa hôm chín giờ ra ngoài mua từ điển?

【 Lạc Ngu 】: Tôi mua không phải từ điển, là tự do

【 Lạc Ngu 】: Không tin tôi chụp cho ông xem

Lạc Ngu mở Baidu ra, tìm từ điển người khác chụp, làm mờ bối cảnh, gửi cho Đinh Duệ Tư.

【 Nhị Ti 】: Anh trai, cuộc sống rất không dễ dàng

【 Lạc Ngu 】: Đúng vậy đúng vậy


Gáy cậu bây giờ còn đau, làm Omega quá khó khăn.

【 Nhị Ti 】: Lúc ông về, chúng ta tiếp tục rong ruổi Trung học phổ thông số 1, ông không biết lúc ông không ở đây, tôi bị bắt nạt thảm thế nào đâu

【 Nhị Ti 】: Thang Nguyệt cái đồ rác rưởi kia, Trì Mục không ở đó cô ta đã không kiêng nể gì, kéo tôi vào WC so độ lớn với tôi!

【 Nhị Ti 】: Bây giờ Trì Mục đã về rồi, cô ta lại bắt đầu giả vờ nhã nhặn!

Trong câu chữ chứa đầy máu, Lạc Ngu thậm chí có thể nhìn ra Đinh Duệ Tư đang đau khổ từ giữa những hàng chữ, không nhịn được cười ra tiếng.

Tất cả mọi người đồn, ba Thang Nguyệt kỳ thật là cấp dưới của ba Trì Mục, cho nên Thang Nguyệt vẫn coi Trì Mục như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)


Trì Mục nhã nhặn, không thích bên cạnh có người thô tục, Thang Nguyệt ở trước mặt Trì Mục từ trước đến nay luôn là Alpha rất im lặng, ban đầu Lạc Ngu cũng tưởng vậy.

Mãi đến một ngày, Đinh Duệ Tư nghẹn ngào nói cậu ta đánh nhau với Thang Nguyệt, thiếu chút nữa bị Thang Nguyệt đánh khóc.

【 Lạc Ngu 】: [ Chia sẻ link: Alpha ba mươi lăm tuổi chia sẻ, nam giới trước khi ngủ làm động tác này có thể to lên...... ]

【 Nhị Ti 】: Ông đang sỉ nhục tôi!!!!

【 Nhị Ti 】: Tôi khóc, tôi khóc lụt Trung học phổ thông số 1, khóc đến độ gọi cứu hoả, khóc đến độ toàn bộ Tây Giang đem nước mắt của tôi làm hệ thống cấp nước, khóc đến độ sông Hoàng Hà ngừng chảy!

【 Nhị Ti 】: Nhưng mà cô ta to lắm, có phải nữ Alpha ai cũng to thế không? Tôi cảm thấy Trì Mục cũng kém cô ta.

【 Lạc Ngu 】: Ông thấy của Trì Mục rồi?
【 Nhị Ti 】: Chưa

【 Lạc Ngu 】: Thế ông nói làm gì

【 Nhị Ti 】: Tôi cứ nói đấy!

Siêu cấp vô địch đúng lý hợp tình!

Lạc Ngu bảo Đinh Duệ Tư cút đi học, sau đó mình thì tìm kiếm trong trí nhớ mơ hồ, phát hiện hình như chỗ kia của Trì Mục cũng rất khoa trương.

Lạc Ngu lắc đầu, cậu có thể là bị Đinh Duệ Tư làm xấu rồi.

Ở nhà bớt mùi, Lạc Ngu cũng không nhàn rỗi.

Kiều Uyển Dung tìm Sở nghiên cứu, Lạc Ngu thương lượng hồi lâu với họ, cái hiểu cái không nghe một ít, cầm hợp đồng đọc từng câu từng chữ. Sau khi mình đọc không hiểu, cậu còn đi hỏi luật sư cố vấn.

Người phụ trách chủ yếu của Sở nghiên cứu sở này là cháu chiến hữu của ba Lạc Ngu, người rất đáng tin, xác định hợp đồng không thành vấn đề, Lạc Ngu mới ký tên mình.

Thu thập tin tức tố và mẫu máu, Kiều Uyển Dung thanh toán tiền, hai người ra khỏi Sở nghiên cứu.
Hai mẹ con họ giao hai trăm nghìn tệ(*) trước, dùng để khởi động dự án, để Sở nghiên cứu có lương cố định, còn lại dùng để mua dược liệu chế thuốc ức chế. Thuốc ức chế thích hợp kỳ thật rất phiền, nhất là loại tin tức tố chưa từng có tiền lệ như Lạc Ngu, cho nên đối phương cũng không chắc chắn thời gian, chỉ nói sẽ mau chóng.

(Khoảng hơn 720 triệu VND)

"Không sao, sẽ tốt thôi."

Kiều Uyển Dung vỗ vỗ mu bàn tay Lạc Ngu, giấu vẻ u sầu trong ánh mắt đi.

"Vâng."

Lạc Ngu thấp giọng trả lời. Đến bây giờ, trận chuyển đổi giới tính này là may mắn và bất hạnh.

Tựa như lúc trước Kiều Uyển Dung đã nói, cả đời này có bao nhiêu người có thể gặp được một người phù hợp trăm phần trăm chứ, cậu cũng cảm thấy mình có lẽ phải gian nan hai tháng này, cố tình ánh rạng đông xuất hiện, luôn có cách giải quyết vấn đề.
Kỳ thật Lạc Ngu không phải người phổi bò, nhưng hiện tại trừ làm cho mình thả lỏng, cũng không có cách khác.

Không quay về làm Alpha được, người vẫn phải sống.

Lạc Ngu quay về trường học, miệng vết thương sau lưng đã khép lại hoàn toàn, miệng vết thương khép lại biến thành một vết sẹo. Thật ra cậu không thèm để ý, Kiều Uyển Dung lại kiên trì ngày ngày bôi thuốc mỡ gì đó cho cậu.

Hai tuần Lạc Ngu không tới trường, nghênh đón cậu không chỉ có có các bạn học sinh, còn có một chồng sách dày trên bàn học.

"Không phải chứ, nhiều vậy à?"

Lạc Ngu cầm chồng vở lên, ngồi vào chỗ.

"Không chỉ thế, trong ngăn kéo ông cũng có."

Đinh Duệ Tư ngồi cạnh cậu, bài thi đều là cậu ta thay Lạc Ngu lấy.

"Đây là muốn dùng bài thi mưu sát chúng ta hả?"

Lạc Ngu chậc một tiếng, kéo mấy thứ trong ngăn kéo ra.
Trừ bài thi, còn có rất nhiều đồ kỳ quái, thiệp, thư, kẹo.

"Đến an ủi ông cả đấy, kết quả ông không ở lớp. Đồ ăn thì tôi thay ông nhận."

Đinh Duệ Tư cười hì hì, cậu ta không thích ăn kẹo, cho nên kẹo vẫn ở trong ngăn kéo Lạc Ngu.

Lạc Ngu nhét kẹo vào túi, xếp thiệp đặt cùng thư, không cả mở ra.

Đinh Duệ Tư chớp mắt nói: "Hôm nay cũng là sát thủ làm đau lòng à, thật sự không đọc thư tỏ tình hả, tôi còn thấy Bạch Tĩnh Trúc đưa cho ông đấy."

Lạc Ngu: "Ai?"

Đinh Duệ Tư: "Thì Bạch Tĩnh Trúc đó, em gái lớp dưới mới tới, Omega mùi hoa hồng đó, cái party chết non của ông cũng có ẻm, tuy rằng tên rất nhu thuận, tin tức tố rất thơm, nhưng tính thì như ớt, nói thẳng ra là tới tìm ông."

Lạc Ngu đáp lại lãnh đạm như trước: "Ồ."

Lạc Ngu vào lúc vẫn là Alpha đã là Alpha vô tình điển hình, không yêu đương không ám muội, tỏ tình cũng từ chối rõ ràng.
Nhưng mà ai bảo Lạc Ngu đẹp, đôi mắt như có điện, lại ra tay trượng nghĩa, thường thường cứu người đẹp, làm người khác ai cũng tưởng Lạc Ngu có ý với họ, đầy lòng vui sướng đến tỏ tình, tỏ tình xong bị từ chối lại khóc nói Lạc Ngu khốn nạn.

Đinh Duệ Tư còn thấy oan thay cho Lạc Ngu, nhưng không chịu nổi mọi người rào trước là thắng, cảm thấy Beta và Omega bên cạnh Lạc Ngu nhiều như thuyền qua sông.

Lạc Ngu lại là người lười giải thích, lâu dần Đinh Duệ Tư cũng kệ.

Chuông vào học vang lên, tiết đầu tiên là tiết Toán.

"Lấy bài thi trắc nghiệm hôm qua ra, chúng ta giảng cách làm."

Cả lớp loạt xoạt lấy bài thi, Lạc Ngu nhìn Đinh Duệ Tư, Đinh Duệ Tư công khai đặt bài thi tiếng Anh trên bàn, vờ vịt cũng ra dáng lắm.

Trên bàn Lạc Ngu có rất nhiều bài thi, cậu không biết là bài nào, đành tùy tiện rút ra, đặt trước mặt mình. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cùng với tiếng giảng bài của giáo viên, Lạc Ngu bắt đầu ngẩn người.

Bây giờ đã là lớp 11, sáu tháng cuối năm là lớp 12, trong ý nghĩ của Lạc Ngu lúc trước, cậu muốn thi vào đại học Quốc phòng.

Làm Alpha có tố chất gen xuất sắc, thị lực cân nặng chiều cao của cậu toàn bộ đạt tiêu chuẩn, hiện tại vẫn đạt tiêu chuẩn như cũ, nhưng vì giới tính mà thất bại.

Vậy về sau cậu muốn làm gì, trở thành người thế nào, Lạc Ngu chưa nghĩ ra.

Cậu vẫn tưởng sống một mình đơn giản, giờ quay đầu làm lại, thật sự rất khó.

Quên đi, đến lúc rồi tính sau.

Lạc Ngu nhìn bài thi Lý trước mặt, xoay bút, chọn bài mình biết làm.

Tiết Toán bốn mươi phút kết thúc trong nhịp điệu giảng bài nước miếng bay tứ tung của giáo viên Toán, Lạc Ngu nhìn đề làm non nửa của mình, cất bút, vào phòng vệ sinh.
Nhưng ở cửa WC, cậu không hiểu sao dừng một chút.

Mỗi một tầng Trung học phổ thông số 1 đều có ba phòng WC, phân biệt là Alpha, Beta cùng Omega nữ, Beta và Omega nam, tất nhiên Lạc Ngu vào phòng Alpha.

Alpha tách ra khỏi các giới tính khác vì Alpha có tính công kích rất mạnh, nhưng Lạc Ngu không nghĩ có ai công kích được mình, cậu thoải mái vào WC của Alpha, móc chim ra.

Mùi Alpha hỗn tạp trong không vô thức trào ra, theo lý, đối mặt với tin tức tố Alpha hỗn tạp như vậy, Omega sẽ rất không thích ứng thậm chí còn cảm thấy sợ hãi và bất an, nhưng Lạc Ngu chỉ cảm thấy đây là một đám em trai, cảm giác này chẳng khác gì lúc mình làm Alpha.

Xả nước xong, Lạc Ngu quay về phòng học.

Trì Mục đã sớm ở đó chờ cậu, lúc cậu vào, hắn hơi nhíu mày.

Trên người Lạc Ngu có mùi của Alpha khác, cậu mới đi vệ sinh về, chắc là bị ám mùi ở đó.
Trì Mục biết đây là bình thường, nhưng khát vọng chiếm hữu trong xương Alpha lại quấy phá, làm cho hắn cảm thấy hơi tức giận, muốn đánh dấu Lạc Ngu một lần nữa, làm cho cậu lây dính hơi thở của mình lần nữa, bao trùm lên mùi làm người khác ghét.

"Đây là đề của cậu."

Trì Mục bất động thanh sắc dời tầm mắt, đồ trên tay hấp dẫn lực chú ý của Lạc Ngu.

Lạc Ngu nhướng mày hỏi: "Đề thầy mới giảng à?"

Trì Mục: "Ừ."

Lạc Ngu: "Sao lại ở chỗ cậu?"

Trì Mục: "Hôm qua đề của tôi bị bẩn, đành mượn của cậu."

Ngày hôm qua lúc thi, Thang Nguyệt không đóng chặt nắp chai nước, bạn học đằng trước chạm phải, nước hất lên mặt bàn Trì Mục, làm ướt bài thi của hắn.

Thang Nguyệt vốn muốn đến văn phòng lấy thêm một đề của giáo viên, lại thấy Trì Mục thản nhiên đến dãy bàn cuối cùng lấy bài thi của Lạc Ngu.
Thang Nguyệt kinh ngạc, tưởng Trì Mục định thừa dịp Lạc Ngu không ở lớp làm cậu ta tức chết, cũng không nói gì.

Nhưng rốt cuộc là vì sao, cũng chỉ có Trì Mục tự mình biết thôi.

Hai người Trì Mục và Lạc Ngu đều là nhân vật tiêu điểm của lớp 11-1, có người thấy hai người nói chuyện, chọc người bên cạnh ý bảo cùng xem, vì thế không hiểu sao biến thành đại bộ phận lớp xem.

Bạn học A nói nhỏ: "Có phải là lại sắp đánh nhau không?"

Bạn học B vô cùng hưng phấn: "Làm sao thế làm sao thế?"

Bạn học C ăn dưa xem diễn: "Lớp trưởng hôm qua cầm bài thi của Lạc Ngu viết ấy mà, hôm nay Lạc Ngu sẽ trả đũa."

Tất cả mọi người tưởng Lạc Ngu muốn mượn cớ này để làm loạn, Lạc Ngu chỉ là không thèm để ý liếc mắt một cái.

Lạc Ngu: "Cậu cầm đi, tiết sau thầy còn giảng đấy."
Trì Mục: "Tôi đã làm lại bài sai, cho dù không có bài thi, tôi cũng biết thầy nói gì."

Lạc Ngu: "...... Má nó."

Không biết vì sao Trì Mục nói chuyện luôn có một loại hơi thở thiếu đánh!

Rõ ràng biết đối phương chỉ là đang trần thuật sự thật, cũng không khoe khoang cũng không phô trương nhưng sao lại khó chịu thế nhỉ!

Trì Mục buông bài thi xuống, đi về chỗ.

Mọi người không xem được náo nhiệt, thất vọng dời mắt đi.

Nhưng không nghĩ tới Trì Mục đi được hai bước, lại bỗng nhiên vòng về.

Lạc Ngu dùng ánh mắt ý bảo, còn việc gì?

Trì Mục lại bỗng nhiên nâng tay dùng ngón tay cái lau gò má cậu, làm cho Lạc Ngu sửng sốt.

Trì Mục dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng chạm, lúc này mùi tin tức tố của người khác trên người Omega đã hoàn toàn tan đi, cái gai trong lòng vừa nãy cũng đã biến mất.
"Dính bẩn."

Trì Mục bình tĩnh như thể không làm gì cả, về chỗ ngồi của mình.

"Trì Mục, cậu cậu cậu......"

Thang Nguyệt kinh hãi tột độ, không biết vì sao bỗng nhiên Trì Mục sờ mặt Lạc Ngu, cô cảm thấy màn này chết tiệt đáng sợ.

"Trên mặt cậu ấy hơi bẩn."

Trì Mục giải thích hành vi của mình một lần hiếm hoi, Thang Nguyệt khẽ gật đầu, vẫn cảm thấy một lời khó nói hết.

Mặt Lạc Ngu bẩn, cậu lau giúp cậu ta làm gì.

Đinh Duệ Tư thừa dịp ra chơi mua đồ ăn về, thấy bài thi Toán kia, hận không thể dập đầu xuống đất, run rẩy đưa burrito của mình ra.

Đinh Duệ Tư: "Đại ca, tôi có lỗi với ông, tôi không bảo vệ được bài thi của ông thuần khiết, nó ô uế rồi!"

Hôm qua Trì Mục tới lấy bài thi, Đinh Duệ Tư ngay tại bên cạnh, cậu ta vốn không vui, nhưng Trì Mục lạnh lùng đảo mắt qua, cậu ta không hiểu sao lại khuất phục.
Đinh Duệ Tư: "Ngu ca, ông dùng bài thi của tôi đi, bài thi này bẩn rồi! Không nên tức giận, ăn burrito đi!"

Lạc Ngu: "Ông diễn nhất định phải nhiều như vậy à?"

Lạc Ngu nhìn burrito bị Đinh Duệ Tư cắn một miếng to, gân xanh nổi lên.

Đinh Duệ Tư: "Tôi chỉ là cảm thấy tội lỗi nặng quá, cho nên tôi đi mua burrito để an ủi linh hồn bị tổn thương."

Đinh Duệ Tư tiếp tục vui vẻ ăn burrito, miệng còn than thở 'Ngon quá'.

Lạc Ngu nhìn cậu ta, có chút sợ hãi ngày nào đó mình sẽ bị cậu ta làm giảm chỉ số thông minh.

Bài thi trên bàn sạch sẽ, chỗ tên điền hai chữ 'Trì Mục'.

Cẩn thận, nắn nót, nét viết thẳng tắp.

Thành tích của Trì Mục rất tốt, Toán cũng tốt, Lạc Ngu học Toán bình thường, điểm không tốt, nhưng không kém.

Phàm là ở lớp 1, không có ai quá kém cỏi,

Cho dù là Đinh Duệ Tư cà lơ phất phơ không nghe giảng, thành tích tiếng Anh cũng là nổi bật, chỉ là Toán kém một chút, làm cho cậu ta ngồi vững đứng đầu từ dưới lên.
Giáo viên Toán uống nước xong, lúc tiếng chuông vào lớp vang lên lần nữa lại tình cảm mãnh liệt dâng trào bắt đầu giảng bài.

Lạc Ngu nhìn bài thi, cầm trong tay đặt bút viết, mà mãi không viết được.

Không hiểu sao cậu cảm thấy trên trang giấy tựa hồ cũng có mùi bạc hà nhè nhẹ, lộ ra lưu luyến không hiểu sao.

Hai tuần không đi học, tri thức của Lạc Ngu kỳ thật hơi không theo kịp, nhưng cũng may cô gái Beta ngồi trước khẳng khái lấy vở ra, đặt ở trước mặt Lạc Ngu.

"Cảm ơn."

Lạc Ngu cong môi, cô gái Beta kia vội đỏ mặt lắc đầu, che trái tim đập nhanh, kìm chế mình không được cười.

"Phương tâm tung hỏa phạm."(*)

(Câu nói trong "Minh tinh đại trinh tham" của Tát Bối Ninh, có nghĩa là người nhóm lửa trái tim phụ nữ)

Đinh Duệ Tư thấy nhưng không
thể trách bình luận, mà mấy câu nói Lạc Ngu là tra A sao lại có, nếu Lạc Ngu học Trì Mục lạnh như băng, cam đoan không ai nói cậu tra.
Lạc Ngu không phản ứng, dù sao chính cậu không thẹn với lương tâm là được, cậu cũng không hối hận cứu những người đó, về phần những người đó tỏ tình bị cậu từ chối có phản ứng gì, không liên quan đến cậu.

Mà sau đó, Lạc Ngu lại phủ định ý nghĩ này.

Đi con mẹ nó không hối hận, hiện tại Lạc Ngu vô cùng hối hận ngày mình mười tám tuổi đó cứu Omega kia.

Hiện tại đã qua ngày đó hơn nửa tháng, sức khỏe của Lạc Ngu cũng rất ổn định, trừ ban đầu rối loạn một tuần, không còn xuất hiện gì khác nữa.

Lạc Ngu yên tâm, bình thường băng dính cách mùi cậu vẫn mang theo, không có ai nhận thấy cậu khác lúc trước, cậu và Trì Mục cũng không ai không nhắc đến.

Cho nên lúc Đinh Duệ Tư giật giây cậu tham gia hội diễn văn nghệ gì đó, cậu đồng ý.

Hiện tại đã là đầu tháng Tư, nhóm anh chị lớp 12 cũng sắp thi đại học. Dựa theo lệ thường của Trung học phổ thông số 1 Tây Giang, lớp 10 và 11 sẽ chọn người tham gia tiết mục, biểu diễn văn nghệ cho học sinh lớp 12, cổ vũ họ thi đại học, cũng làm cho họ có thể thoát thân một lát khỏi học tập nặng nề, cảm thụ sự khuyến khích của các em lớp dưới.
Lạc Ngu biết đánh trống, cho nên lúc Đinh Duệ Tư bảo cậu đi đăng ký, Lạc Ngu không do dự đồng ý ngay.

Làm Alpha, cậu rất đường hoàng, tuy rằng là Omega, nhưng cậu vẫn là Lạc Ngu, vẫn rất đường hoàng.

Sau khi tiết mục thông qua sơ thẩm, cậu có được tư cách biểu diễn, có thể luyện tập đánh trống ở phòng âm nhạc sau giờ tự học buổi tối.

Đêm nay cậu mới luyện hơn mười phút, đã có người đẩy cửa phòng âm nhạc ra.

Lạc Ngu tưởng người này cũng đến luyện tập, đầu cũng không nâng, cho đến khi ngửi thấy được mùi Omega phát tình vị cacao.

"Thuốc ức chế của anh đâu?"

Lạc Ngu bịt mũi, rầu rĩ hỏi.

"Tôi không mang."

Omega thanh tú mang theo mùi ngọt tới gần, hai má ửng đỏ.

"Em không nhớ ra anh à, anh là người ngày đó được em cứu trong ngõ nhỏ, anh tìm em suốt."

Trong mắt Omega đã ầng ậc nước mắt động tình, không hề cố kỵ phơi bày tuyến thể của mình, dụ dỗ đứng trước mặt Lạc Ngu.
"Cũng may tìm được em, thật sự là may mắn, chúng ta cùng trường."

"Em đẹp trai quá."

Giọng Omega mềm mại vang lên trong phòng học âm nhạc trống trải, ánh mắt nhìn Lạc Ngu có vài phần si mê.

"Ngày đó ngửi thấy mùi của em anh đã không chịu nổi, anh nghĩ độ xứng đôi của chúng ta nhất định là rất cao, cho nên chúng ta nhất định sẽ phù hợp, em cũng có cảm giác với anh đúng không?"

"Tôi có cái rắm cảm giác với anh."

Lạc Ngu nghiêm mặt, rời khỏi ghế, như thể trước mặt không phải một Omega hương vị ngọt ngào ngon miệng mà là một tòa độc tố di động.

Đối với Lạc Ngu hiện tại đúng là như vậy, mùi của Omega vào kì phát tình sẽ khiến cho Omega khác phát tình giả, nếu cách ly đúng lúc, vậy không có vấn đề gì, nhưng nếu bị thúc đẩy trạng thái phát tình giả, như vậy thì cần thuốc ức chế. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Vấn đề là Lạc Ngu có cái quỷ thuốc ức chế.

Mùi cacao đã tràn khắp từng góc phòng, Lạc Ngu thử kéo cửa, phát hiện không biết bên trong đã bị khóa từ khi nào.

"Chìa khóa ở chỗ anh, em muốn không?"

Omega mỉm cười, cởi cúc áo.

"Anh bị điên à? Tôi không thích anh, không hiểu à?"

"Không sao, chỉ cần em mất lý trí, đánh dấu anh, cho dù ghét anh thì sao, trừ phi em muốn vào tù à?"

Người đánh dấu Omega rồi vứt bỏ, Omega có quyền khởi tố Alpha đó.

Lạc Ngu tức cười, cho dù cậu che miệng mũi thế nào, mùi tin tức tố ngọt ngấy kia vẫn quấn đầy quanh thân cậu.

"Anh có biết như vậy sẽ có hậu quả gì hay không, bây giờ vẫn đang ở trường, có không ít Alpha, anh muốn chết ở trong này chắc?"

"Chỗ này là tòa nhà nghệ thuật, chỉ có học sinh tập luyện ở lại đây, hôm nay trừ anh và em cũng không có người ở đây tập đâu. Anh đã khóa cửa, em cảm thấy có người khác vào không?"
Mặt Omega đã đỏ bừng, anh ta dùng ánh mắt khát khao nhìn Lạc Ngu, lại không chiếm được một chút ít đáp lại, mùi hoa kia vẫn không xuất hiện.

"Anh đã tính toán sẵn?"

Lạc Ngu kinh sợ, nghĩ ông đây bây giờ là Omega không đánh dấu được anh đâu.

Tuyến thể của Lạc Ngu hơi nóng lên, cậu đạp cửa, phòng âm nhạc là cửa sắt, không lay được.

Cũng may Omega đang phát tình càng thêm yếu ớt, anh ta đã yếu đuối nằm trên mặt đất, chẳng biết xấu hổ phóng thích tin tức tố của mình.

Nếu Lạc Ngu vẫn là Alpha, không chừng đã trúng chiêu, nhưng hiện tại cậu không phải, so sánh với chỗ nào đó có thứ ngẩng đầu, bây giờ chân cậu như nhũn ra.

Lạc Ngu gọi điện thoại cho Đinh Duệ Tư, bên kia không có ai nghe, không biết đang làm gì.

Lạc Ngu chửi thề, người này vào lúc mấu chốt lại không đáng tin.
Cậu thử gọi cho Trì Mục, bên kia nghe rất nhanh.

Lúc này trong lớp tự học buổi tối, tất cả mọi người nhìn thấy Trì Mục đứng lên.

"Thưa thầy, em đi ra ngoài nghe điện thoại."

Trì Mục nói với giáo viên, trực tiếp đi ra ngoài.

Trung học phổ thông số 1 cấm học sinh mang điện thoại, nhưng nếu là Trì Mục...... Chủ nhiệm lớp ho nhẹ hai tiếng, bảo học sinh im lặng, tiếp tục làm bài.

"Phòng học âm nhạc, giang hồ cứu nguy, mang thuốc ức chế."

Lạc Ngu nói rất nhanh, tiếng thở dốc xuyên qua điện thoại vọng vào tai Trì Mục.

"Chờ tôi."

Trì Mục không cúp máy, chạy thẳng đến phòng y tế.

Chỉ có phòng y tế mới có thuốc ức chế, Trì Mục chạy tới phòng y tế cầm một chai, vội vã đến tòa nhà nghệ thuật, lại phát hiện cửa bị khóa.

"Thật sự...... Không muốn sao?"

Omega mảnh khảnh dùng ánh mắt si ngốc nhìn Lạc Ngu, quần áo anh ta hỗn độn, từng bước tới chỗ Lạc Ngu.
Cảnh này ở trong mắt Lạc Ngu chẳng khác gì tang thi, khủng bố vô cùng.

Cậu liều chết bấm lòng bàn tay, cũng may băng dính cách mùi còn có hiệu lực, tin tức tố của cậu vẫn chưa phát tán ra ngoài.

Chỉ cần làm cho người này ngửi thấy được, anh ta sẽ biết cậu là Omega, hơn nữa với hành động cực đoan như vậy, chắc chắn ngày mai toàn trường sẽ biết chuyện cậu là Omega.

"Ngày đó tôi cứu anh không phải vì để anh làm chuyện như vậy."

Người Lạc Ngu đã bắt đầu nóng lên, thắt lưng và chân mềm nhũn.

Cho nên nói cậu thật sự rất không thích làm Omega, lúc làm Alpha, cho dù không khống chế được nhưng lúc bị ép, sức bật có thể gấp bình thường mấy lần, nhưng nếu Omega bị ép, đại khái là giống Omega trước mặt, mềm mại dùng hết khả năng hấp dẫn người ta.

"Anh đã chuẩn bị rồi, em có thể tận tình hưởng thụ anh, chinh phục anh, đánh dấu anh, Lạc Ngu......"
Khi Omega vừa dứt lời, cửa sắt đã bị người đạp một cái.

"Lạc Ngu?"

Là giọng của Trì Mục!

"Có, bên trong bị khóa, tôi không ra được."

Lạc Ngu đứng lên, thấy Omega kia luống cuống cuộn mình lại.

"Chờ."

Giọng Trì Mục ngắn gọn hữu lực, Lạc Ngu dựa vào tường, chờ Trì Mục cứu cậu.

Trì Mục đá cửa, liên tục đạp bảy tám cái, cửa được mở.

Hắn mở cửa, mùi Omega phát tình phả vào mặt, là mùi cacao đặc quánh.

Trì Mục không bị ảnh hưởng chút nào tiêm thuốc ức chế cho người nằm trên đất, không chớp mắt làm xong, rút kim tiêm ra, ném sang một bên.

"Trì Mục, kéo tôi lên."

Lạc Ngu túm được tay Trì Mục, tựa vào người hắn.

Cậu thở dốc, mặt đầy mồ hôi mỏng, ngay cả miếng vải dưới thân cũng bị làm ẩm ướt.

Dù cậu vẫn dán băng dính cách mùi, nhưng đối với Trì Mục chỉ là thùng rỗng kêu to.
Hắn ngửi được mùi liên kiều ngọt ngào quấn quanh thân thể hắn, đòi hỏi hắn.

"Bị ảnh hưởng?"

Trì Mục thả một chút hương bạc hà ra, trấn an tiểu liên kiều xao động bất an.

"Ừ."

Lạc Ngu vẫn còn lý trí, chỉ là người không có sức, hơn nữa cũng cảm thấy sai sai chỗ nào.

"Tôi để cậu ở phòng học trống, cậu chờ một chút được không?"

Lạc Ngu vào giai đoạn trước phát tình giả, vẫn duy trì được sự tỉnh táo, tiêm thuốc ức chế và đánh dấu là biện pháp nhanh nhất, nhưng cũng có thể thông qua một chỗ, làm cho thân thể chậm rãi bình tĩnh.

"Ừ."

Lạc Ngu gật đầu, tay lại túm chặt tay áo Trì Mục.

Tất cả phòng học khác đã bị khóa, Trì Mục không có cách, chỉ có thể đỡ Lạc Ngu đi vào phòng vệ sinh.

Cũng may phòng vệ sinh ở tòa nhà nghệ thuật không thường được sử dụng, cho nên rất sạch sẽ.
Lạc Ngu không có sức, thậm chí ngay cả đứng cũng không vững, lúc Trì Mục buông tay, lại ngã lên người hắn.

Nếu là hành vi trong tình huống tỉnh táo, Lạc Ngu sẽ xấu hổ vô cùng hận không thể đào hố chôn mình.

Trì Mục cũng không nói gì, lẳng lặng cho cậu dựa vào.

"Cái thằng Đinh Duệ Tư này lúc cần thì không đáng tin, ngại quá, tôi vốn không muốn phiền cậu." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Lạc Ngu vì giảm bớt không khí trầm mặc, không nhịn được càu nhàu.

Nhưng nói xong, cậu phát hiện không khí hình như càng ngưng trệ.

Trì Mục mím môi, sườn mặt dưới ngọn đèn như là pho tượng lạnh như băng, dùng đôi mắt đen thùi nhìn thẳng vào cậu, làm cho tim Lạc Ngu không hiểu sao rớt một nhịp. 

Ánh mắt Trì Mục lạnh như băng: "Đã xảy ra chuyện này rồi, cậu lại tìm Alpha khác trước?"
Lạc Ngu lắp bắp: "Tôi...... Đinh Duệ Tư là anh em của tôi......"

Trì Mục: "Cậu có nghĩ tới vừa rồi nếu cậu ta đến đây, bị tin tức tố của Omega kia mê hoặc là kết cục gì không?"

Lạc Ngu: "Tôi biết...... Nhưng tôi cảm thấy cậu ta nhịn được, không phải tất cả Alpha sẽ bị quấy nhiễu, không phải cậu không bị quấy nhiễu đấy à?"

Lúc ấy Lạc Ngu cũng không nghĩ nhiều như vậy, trước tiên cầu cứu anh em thân thiết nhất, hơn nữa Đinh Duệ Tư cũng không phải là Alpha bị nửa người dưới chi phối, Lạc Ngu vẫn rất tin tưởng cậu ta, nên lúc Trì Mục trầm giọng chất vấn, cậu theo bản năng biện giải cho cậu ta.

Trì Mục bỗng bật cười, cười lạnh, đó là lạnh lùng ác liệt và ẩn nhẫn mà Lạc Ngu chưa bao giờ thấy, tựa hồ ép tất cả cảm xúc dưới đôi mắt như màn đem, liếc mắt một cái nhìn lại, đều là ánh sáng lạnh lẽo.
"Bởi vì tôi từng ngửi mùi tin tức tố phù hợp trăm phần trăm nên tất cả mùi khác không lay động được tôi, giống như vị ngọt nhân tạo vụng về, ngay cả dễ ngửi cũng chưa tới, nói gì đến chịu ảnh hưởng."

Trì Mục nhìn Lạc Ngu nói, gằn từng tiếng, đều là kìm chế.

"Xin lỗi......"

Lạc Ngu theo bản năng giải thích, có chút hoảng loạn không biết nên nói gì.

Cậu không phải vô thức nâng cao tiêu chuẩn tìm người yêu của Trì Mục, đó thật sự là tội ác tày trời.

"Có cái gì mà xin lỗi, Lạc Ngu, cậu cũng giống vậy."

Trì Mục tựa hồ lại khôi phục dáng vẻ lãnh đạm, lạnh lẽo khiếp người biến mất vô tung, chỉ còn ôn hòa.

"Về sau dù cậu ngửi được bất luận mùi của kẻ nào cũng không động tình giống như khi ngửi được mùi của tôi, thân thể của cậu sẽ nhớ rõ nó từng bị tin tức tố của tôi cắn nuốt, chỉ cần tôi có một chút suy nghĩ, tựa như vậy."
Mùi bạc hà lạnh phả ra khắp không gian hẹp, tựa hồ xuyên thấu qua thân thể Lạc Ngu.

Lạc Ngu đỏ cả người, ngay cả chỗ sâu nhất trong thân thể cũng đáp lại.

"Cậu hiểu chưa, Lạc Ngu."

Đây là si mê mà bản năng không thể kháng cự.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Độc giả thành thục cả ấy mà, làm sao mà nước làm ướt quần thì tưởng tượng đi

Tôi sợ viết chi tiết quá sẽ bị khóa, tôi sợ á, cho nên tôi không dám viết, nhưng các cô hiểu được!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện