Ái Kỳ vẫn tiếp tục cởi cả bộ đồ ra, giờ trên người ả chỉ còn bộ đồ lót ren đỏ, loại vải may mỏng tang, có thể nhìn thấu vào lớ da bên trong. Triệu lâm ngán ngẩm quay ra sau, ả kéo mạnh anh lại, đối diện mặt mình, rồi cọ xát cả cư thể vào người anh, uốn éo như con rắn trên vật chủ, Ngay sau đó, anh Quốc ANh chạy vào, giằng tay ả ra khỏi cơ thể anh, kéo Triệu Lâm sang 1 bên, phủi phủi quần áo lại cho anh. Tiếp là chất giọng lanh lảnh, đanh đá của chị Ly:
- Con ranh kia, mày còn bỉ ổi đến mức nào nữa chứ?
Chị Ly giờ tức giận tột độ. Anh Nhã biết nên cố ý khóc lóc to:
- Chị Ly...hức...hức..
Nghe tiếng khóc ai oán của Anh Nhã, chị nói lớn:
- Ba con kia, chúng mày đánh bầm dập con này cho chị, cuối tháng chị đề xuất tăng lương gấp đôi cho...
Ngay lập tức, ba cô nhân viên đó từ từ đi lại. Ái Kỳ bị tất cả mọi người chạy vào úp sọt, thay vì vẻ quyến rũ cao ngạo ban đầu, giờ ả ngồi cụp xuống che thân, nhục nhã ê chề. Ái Kỳ vẫn to mồm:
- Chúng mày muốn chết sao? Anh Lâm của tao, đang ở đây...
Ba cô nhân viên cười phá lên rồi lao vào giựt tóc, tát liên tục vào Ái Kỳ. Các cô đánh ả 1 phần vì ghét, 1 phần vì hả dạ, 1 phần vì được lương gấp đôi, 1 phần vì bênh Anh Nhã... Nói chung quy các lí do lại, ba cô nhân viên ấy đánh ả vì đam mê. Chị Ly đi lại chỗ Anh Nhã, an ủi nhẹ nhàng:
- Nhã ơi sao em lại hiền vậy Nhã?
Nói rồi chị quay ra, ra lệnh:
- Đánh mạnh thêm lên cho chị...
Anh Nhã sung sướng, bên ngoài là nước mắt đau đớn ủy non nhưng bên trong cô lại thỏa mãn vô cùng. Đôi mắt ậng nước nhưng lại nhìn chằm chằm vào Ái Kỳ, ánh lên vẻ chiến thắng, hả hê. Chiếc miệng giả vờ lắp bắp, nài nỉ lại đang từ từ cười nhẹ khinh bỉ bên khóe. Anh Nhã tiếp tục diễn tròn vai, cô khóc lớn, thê lương nói:
- Chị Ly à...hu..hu..hức..Đừng đánh...Ái Kỳ đau đấy..hức hức
Chị Ly nghe cô nói thì điên lên, nói lớn:
- Cuối tháng chị bao ăn nữa nhé...
Mãi 1 lúc sau, cả thân Ái Kỳ bầm dập, tóc tai xù xì rối bời. Triệu lâm