Edit: Agehakun
Beta: Andrea
Lúc Thang Nhị Viên đến, Thang Tam Viên đang đóng phim, Lý Tâm Nhiên thì nghiêm túc nhìn chằm chằm ống kính, dáng vẻ chuyên chú cẩn thận, bộ phim này là tâm huyết nhiều năm qua của cậu ta, cho nên lúc quay rất nghiêm túc.
Thang Nhị Viên không đi qua quấy rầy bọn họ, yên lặng đứng quan sát ở một bên.
Nam diễn viên diễn chung với Thang Tam Viên lần này là người mới lấn sân từ người mẫu sang, thân cao lêu nghêu, khuôn mặt góc cạnh, chỉ là diễn xuất hơi kém hơn một chút, cũng may là trong bộ phim này cũng không cần cậu chàng phải có tài diễn xuất quá cao, chỉ cần có thể phối hợp tốt với Thang Tam Viên là được bởi vì cả bộ phim này phần lớn chỉ xoay quanh thời kỳ trưởng thành của nhân vật mà Thang Tam Viên vào vai.
Mặc dù Thang Tam Viên xuất thân là ca sĩ, thế nhưng cũng rất có thiên phú trong phương diện diễn xuất, gần như mỗi lần diễn đều là một lần qua luôn.
Nhìn một lát, ánh mắt của Thang Nhị Viên bắt đầu không nhịn được liếc trái liếc phải, anh nhìn một vòng cũng không nhìn thấy bóng dáng của Lê Xán.
Anh nhíu mày khẽ đến mức không quan sát kỹ là sẽ không thể thấy được, sau đó thu tầm mắt lại, lần thứ hai chuyên tâm xem em trai mình diễn.
Người mẫu nam kia cứ NG một lần, Thang Tam Viên lại quay lại với cậu ta thêm một lần nữa, lần này người mẫu nam biểu hiện khá tốt, cuối cùng cũng qua, Lý Tâm Nhiên sảng khoái hô: “Giải lao giữa giờ, chuẩn bị cảnh sau.
”
Thang Tam Viên vừa nhấc mắt đã thấy Thang Nhị Viên đứng trong góc nhỏ, không khỏi nở nụ cười.
letthebutterflyfly.
wordpress.
com
Lý Tâm Nhiên cũng nhìn thấy Thang Nhị Viên, có chút lúng túng nở nụ cười với anh sau đó lại cúi đầu sửa sang đồ đạc.
Thang Tam Viên đi đến trước mặt Thang Nhị Viên, khóe miệng nhếch lên một độ cong chế nhạo, “Cuống cuồng lên rồi?”
Thang Nhị Viên mím môi, từ chối thừa nhận, “Em cả nghĩ quá rồi, anh tới tham ban em thôi.
”
“Ồ…” Thang Tam Viên cố ý kéo dài âm điệu, đáp một tiếng.
Thang Nhị Viên đỏ hồng hai má, cố tình không đề cập tới Lê Xán dù chỉ một câu.
Thang Tam Viên lại cực kỳ hiểu ý, kiếm chỗ trống ngồi xuống cùng Thang Nhị Viên, nói: “Ban nãy Lê Xán vẫn còn ở đây, giờ thì chắc là đi mua trà chiều rồi.
”
Ân cần ghê cơ ạ, Thang Nhị Viên bĩu môi, hỏi: “Tí nữa em có cảnh quay nào nữa không? Nếu như không có, vậy chúng ta cũng ra ngoài uống trà chiều đi.
”
Thang Tam Viên lắc đầu, “Không đi được, còn có một cảnh diễn thân mật.
”
“Cảnh diễn thân mật?” Thang Nhị Viên ngẩn ra, sau đó không ủng hộ nhíu mày, nhỏ giọng nhắc nhở, “Em là Omega, sao có thể quay mấy cảnh thân mật?”
Tuy rằng Tam Viên vẫn luôn phun thuốc ức chế giả dạng làm Beta, nhưng cậu vẫn là một Omega, khi Omega quay cảnh diễn thân mật sẽ dễ khiến thuốc ức chế mất hiệu lực bởi vì quá thân mật với đối phương, khi đó tin tức tố toả ra ngoài sẽ rất nguy hiểm.
Thang Nhị Viên không nhịn được lo lắng cho em trai, chung quy thì ngày trước Thang Tam Viên có bao giờ nhận kịch bản có cảnh thân mật như vậy đâu.
“Em nhận bộ phim này là bởi vì anh sao?” Thang Nhị Viên không nhịn được cau mày.
“Dĩ nhiên không phải rồi.
” Thang Tam Viên nở nụ cười, đáp một cách bất cần đời: “Em vốn đã thích kịch bản này, hơn nữa diễn viên quay cảnh thân mật với em là một Beta, tin tức tố của em sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì cho cậu ấy.
”
Bấy giờ Thang Nhị Viên mới yên tâm hơn một chút, “Sao tự dưng em lại nhận phim có cảnh diễn thân mật?”
Thang Tam Viên vén tóc, cười nói: “Bỗng nhiên muốn thử một chút.
”
Thang Nhị Viên nhìn em trai mình, nổi hứng trêu ghẹo, không nhịn được chế nhạo: “Em quay cảnh diễn thân mật như vậy, không lo Cố Ngạn ăn giấm sao?”
Biểu tình của Thang Tam Viên khựng lại một chút, sau đó mới có chút mất mát đáp: “Anh ta chẳng thèm để ý đâu, đâu phải anh không biết chứ, em với anh ta chỉ là xào CP mà thôi, cũng không phải là đang kết giao thật.
”
“Anh còn tưởng rằng hai đứa từ đùa thành thật.
” Thang Nhị Viên đã xem qua show tạp kỹ mà bọn họ đồng thời tham gia, anh vẫn luôn cảm thấy sự ỷ lại mà Thang Tam Viên dành cho Cố Ngạn không giống như là giả vờ.
Nhắc tới Cố Ngạn, sắc mặt Thang Tam Viên rõ ràng trở nên ảm đạm hơn, bưng cốc nước lên chậm chạp uống một hớp.
Lý Tâm Nhiên bận việc xong, đứng nguyên tại chỗ một lát mới đi về phía Thang Nhị Viên.
Thang Nhị Viên nhận thấy một cái bóng phủ xuống đầu mình, ngẩng đầu lên đã thấy Lý Tâm Nhiên đang đứng ở trước mặt anh rồi.
Lý Tâm Nhiên ngại ngùng nở nụ cười, nói: “Nhị Viên, cậu có thể dành chút thời gian trò chuyện với tôi một lúc được không?”
Thang Nhị Viên lại có đôi phần kinh ngạc, tuy rằng anh quen Lý Tâm Nhiên, nhưng bình thường cũng chỉ là gặp mặt rồi chào hỏi một tiếng thôi.
Tuy rằng không biết Lý Tâm Nhiên muốn nói điều gì, thế nhưng anh vẫn gật đầu một cái, “Được.
”
Lý Tâm Nhiên cười cười ngồi xuống bên cạnh anh, Thang Tam Viên đứng lên, để lại không gian cho hai người bọn họ, “Em tới phòng hóa trang trang điểm lại đây.
”
Lý Tâm Nhiên nhìn vẻ hơi câu nệ, rõ ràng là cậu ta nói muốn tán gẫu với Thang Nhị Viên một chút, sau khi ngồi xuống lại trầm mặc mãi không chịu mở miệng, cậu ta nhìn về xa xăm, hình như có hơi xuất thần, không biết đang suy nghĩ gì.
Thang Nhị Viên cũng không giục cậu ta, ngồi tại chỗ chơi điện thoại, chờ cậu ta mở miệng.
Lát sau, Lý Tâm Nhiên hồi thần lại, nở một nụ cười áy náy với hướng Thang Nhị Viên, vội vàng xin lỗi, “Thật ngại quá, tôi lại thất thần.
”
Thang Nhị Viên cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn cậu ta, “Không sao.
”
Lý Tâm Nhiên cúi thấp đầu, “Thật ra tôi tới tìm cậu, chỉ là hi vọng cậu có thể đối xử tốt với Chu Trạch một chút.
”
“…” Thang Nhị Viên nghĩ thầm, thì ra không chỉ có mình là bạn tình cũ có một không hai của đế quốc, mà Lý Tâm Nhiên cũng là bạn trai cũ có một không hai.
Nhưng anh không có nghĩa vụ phải cam kết gì với Lý Tâm Nhiên, chỉ hỏi: “Cậu còn yêu Chu Trạch sao?”
Lý Tâm Nhiên cười khổ một cái, “Tôi cần một chút thời gian…”
Dù sao quan hệ giữa cả hai cũng có chút lúng túng, hai người bèn trầm mặc một lát.
“… Sau hai cậu lại chia tay?” Thang Nhị Viên vốn dĩ cũng không tò mò đối với chuyện này, nhưng nhìn bộ dạng đau khổ vì tình, muốn giao phó Chu Trạch cho anh của Lý Tâm Nhiên lúc này, anh không thể làm gì khác hơn là mở miệng hỏi.
Nụ cười của Lý Tâm Nhiên có phần đắng chát, “… Trước đây chúng ta luôn cảm thấy có tình yêu là đủ rồi, ra nước ngoài mới biết, không có tiền sẽ không có tôn nghiêm, không có tôn nghiêm thì nói gì tới tình yêu chứ, tình cảm xoay quanh củi gạo dầu muối tương dấm trà* dần dần bị bào mòn sạch bách, cuối cùng chỉ còn lại sự oán trách lẫn nhau, đã như vậy, còn không bằng sớm kết thúc, trở lại quỹ đạo cũ, không làm lỡ đôi bên nữa.
”
(*) Chỉ những việc lông gà vỏ tỏi thường gặp trong cuộc sống hằng ngày giữa những đôi đang sống chung hoặc đã cưới.
Thang Nhị Viên không nói gì, thứ nhất là vì anh thấy Lý Tâm Nhiên đang thương cảm cho tình yêu của mình, cho nên không muốn quấy nhiễu, hai