Cô giáo chỉ mắng nhẹ hai người vài câu rồi thả về chỗ ngồi.
Thành tích của hai vị này cô rất hài lòng nên việc đi trễ thế này cũng nhắm mắt làm ngơ cho qua.
Học bá cũng biết ngủ dậy muộn,đi học trễ như bao người mà.
Người làm cô giáo như cô quả là hiểu tâm lý học sinh.
Tối hôm qua Thẩm Đường nhận được tin nhắn của Lục Viễn.
Đại khái là anh nói cô phải dọn về lại chỗ cũ ngồi kế bên anh ,nào là phải chịu trách nhiệm với cái chân của anh rồi nghe anh kể khổ đủ điều.
Cuối cùng cô vẫn mềm lòng nên hôm nay liền về vị trí cũ của mình.
Chưa ngồi được lâu thì thông báo điện thoại của cô khẽ rung liên hồi.
Cô đưa mắt nhìn cô giáo trên bục giảng rồi mới len lén mở Wechat lên xem.
Là Mục Sơ đang inh ỏi bên trong.
“Này! cậu với anh họ tớ là thế nào,sao lại đi học chung với nhau chứ.
Cậu mau khai đi hai người tiến triển tới mức nào rồi,!.
.
Hèn gì cậu đá đít tớ không chịu đi học cùng tớ thì ra là vì trai bỏ bạn”
“!.
”
Thẩm Đường khó khăn lắm mới giải thích ngắn gọn nhất để cô nàng hiểu rồi cũng tắt điện thoại lật sách ra xem bài.
Một bên kia,thiếu niên còn đang cà lơ phất phơ chưa chịu mở sách ra,anh giơ chân khẽ đạp nhẹ vào ghế của cô.
Đúng như dự đoán anh nhận được ánh mắt cảnh cáo của cô gái nhỏ.
Dạo này anh khá thích vẻ mặt này của cô nha.
Lục Viễn liền nhích ghế của mình ngồi sát bên cạnh cô.
Đầu hơi nghiêng qua nhỏ giọng.
“Bạn học Thẩm này phiền cậu lật sách hộ tớ”
“!.
”
Anh bị đau ở chân chứ có phải ở tay đâu kia chứ.
Vừa soạn từ ngữ trong đầu để phản bác anh cô liền quay sang bất chợt.
Môi của cô khẽ chạm lên làn da của anh chính là vị trí trên má đấy.
Cô hốt hoảng nhích người ngả về phía sau.
Trợn tròn mắt nhìn anh.
Tiếng tim đập ngày một dồn dập khiến cơ thể của cơ cứng đờ tại chỗ.
Lục Viễn đưa ngón tay lên khẽ chạm vào chỗ cô vừa sượt qua,dù chỉ chạm nhẹ rồi nhanh chóng rời đi nhưng anh cảm nhận rõ ràng xúc cảm mềm mại đó.
Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên anh được con gái hôn qua,nhưng cảm giác này rất khó để nói ra.
Cảm giác chính là muốn thêm nữa.
Đột nhiên bầu không khí giữa hai người im lặng trong giây lát.
Cô bối rối không thôi.
“Cậu! cậu ngồi gần tớ như vậy làm gì chứ”
Anh nhìn con mèo nhỏ đang xù lông thì khoái chí.
“Hay để tớ hôn lại cậu nhé!.
,như vậy thì huề rồi”
“Cậu!.
”
Khuôn mặt của anh vốn đã câu dẫn người khác rồi bây giờ liền tỏ vẻ lưu manh thế kia thì muốn mạng nhỏ của cô hay sao.
Sao cô lại đi thích cái người mặt dày này chứ.
Cô thừa biết mình mà đáp lại lời anh thì anh càng đùa giỡn cô thôi,nên cô nhích ghế ra kéo dài khoảng cách.
Vẫn nên bảo quản trái tim của cô trước đã,không thôi nó đập kịch liệt như này cô không chịu nổi đâu.
Anh hơi nhướng mày quan sát nét mặt của cô,tóc cô vén gọn ra sau tai,nên anh càng dễ nhìn khuôn mặt đang chuyển sang màu đỏ của cô hơn.
Giọng nói trầm khàn vang lên.
“Này cậu giận à,tớ đùa tí thôi mà”
“Tớ không giận,cậu mà còn lại gần thì tớ giận thật đấy”
“! ! ”
Vẻ mặt của Thẩm Đường nghiêm túc nhìn anh,sau vụ lần trước anh đã rút kinh nghiệm rồi nên ngoan ngoãn nghe lời cô.
Nhích ghế lại vị trí của mình,cô mà giận nữa thì khó dỗ lắm.
“! ”
Cuối tuần này cả đám hẹn đi hồ bơi của nhà Tống Nhiên để tụ tập.
Cố Nhiên là người tới sớm nhất nên đã tranh thủ bày trí mấy đồ linh tinh như phao súng bắn nước các thứ ra.
Biệt thự nhà Tống Nhiên thiết kế theo kiểu hiện đại.
Hồ bơi được thiết kế