Edit: Ry
Bệnh tình của Việt Vô Hoan phát tác quá nhanh, không thể khống chế được.
Tống Thanh Thời chỉ có thể dùng châm cứu khiến y ngất xỉu, rồi tiến hành bước xử lý tiếp theo.
Trơ mắt nhìn bệnh nhân vất vả trị liệu hơn nửa năm, bệnh tình bỗng chuyển biến xấu, trong chớp mắt đã xóa đi tất cả cố gắng, Tống Thanh Thời cảm giác như mình đã về lại thời điểm khi chuột bạch trong phòng thí nghiệm chết sạch. Mặc dù trong lòng rất khó chịu, rất muốn khóc, nhưng bây giờ không thể khóc.
Trên con đường nghiên cứu Y học, thất bại là phần lớn, thành công chỉ là may mắn ngẫu nhiên.
Tống Thanh Thời có lịch sử thất bại rất phong phú, đã đối mặt với đủ loại cản trở. Chuyện cần làm lúc này là đứng dậy thu dọn chiến trường, tìm kiếm sai lầm, lại bắt đầu phương án trị liệu mới.
Cậu cẩn thận kiểm tra cơ thể Việt Vô Hoan, từ trong cơ thể y lấy ra được một con huyễn cổ no nê, sau khi xác định thủ phạm của thảm kịch, cậu lại rơi vào hoang mang. Có rất nhiều cổ thuật có thể sử dụng để chữa bệnh hoặc chế độc, Tống Thanh Thời đã quen biết An Long mấy trăm năm, tình cảm sâu đậm, hai người thường xuyên giao lưu học thuật, trao đổi tài nguyên, cho nên cậu cũng có tri thức rất phong phú với cổ trùng, biết được công hiệu và năng lực của phần lớn cổ trùng ở Tây Lâm.
Không phải tất cả cổ trùng đều có hại, huyễn cổ nằm trong số không có hại, nó có thể dẫn đến mộng cảnh rất tốt đẹp, trong mộng cảnh đó nó sẽ thỏa mãn tất cả mọi dục vọng, khuyết điểm duy nhất là nó dễ dàng khiến người ta bị nghiện, có thể nói là thuốc phiện trong giới cổ trùng. Thế nên Vạn Cổ Môn đã lập ra quy định, nghiêm cấm người trong môn trồng loại cổ này trên người, chỉ sợ ý chí không đủ kiên cường, đắm chìm trong đó mà quên đi hiện thực tu hành.
An Long đã từng mang tới một con huyễn cổ cho nguyên thân làm thí nghiệm. Nguyên thân ở trong mộng cảnh có được một núi dược liệu quý giá lấy mãi không hết ở Dược Vương Cốc, trong kho có đủ loại thần dược trong truyền thuyết, muốn gì có nấy, lò luyện đan vạc báu đều là thần khí, tất cả dược phó đều thông minh lanh lợi, khiến hắn vui vẻ trốn trong nhà suốt mười năm làm nghiên cứu. Tiếc rằng, huyễn cổ sẽ luôn để lại một sơ hở cho người bị mê hoặc, nếu như phát hiện ra sơ hở đó thì sẽ thoát khỏi mộng cảnh, lúc ấy hắn phát hiện ra thuộc tính của một phần dược liệu không đúng, thành phẩm luyện ra rất kì quái...
Dù là vậy, thế giới trong mộng cảnh thật đúng là cực lạc nhân gian, thỏa mãn tất cả dục vọng, thoải mái làm mọi điều, khiến hắn lưu luyến quên lối về.
Sau khi tỉnh lại, hắn kể với An Long những sung sướng của mình, còn biểu thị muốn thử thêm lần nữa.
Không biết vì sao An Long lại đen mặt, tức giận thật lâu, có nói thế nào cũng không chịu để hắn chơi huyễn cổ thêm lần nữa...
Tống Thanh Thời lấy lại tinh thần từ trong tiếc nuối, một lần nữa xác định huyễn cổ không có gì khác thường, sau đó nhìn Việt Vô Hoan mặt trắng bệch nằm trên giường, trong lòng rất thật khó chịu, nghĩ mãi cũng không ra ở trong mộng cảnh y đã gặp phải chuyện gì mà trở nên như vậy. Cậu đốt an hồn hương lên, rót vào dược vật an thần cho Việt Vô Hoan, sau đó cởi xuống đai lưng, tháo lớp áo ngoài, đâm thêm mấy châm, dùng linh lực để xoa bóp, khiến cơ thể căng cứng dần thả lỏng.
Mắt phượng đóng chặt, lệ chí như máu, cuối cùng mỹ nhân cũng ngủ say.
Tống Thanh Thời không nhịn được dùng ngón tay sờ lên viên lệ chí đẹp đến mức yêu dị kia, cậu luôn cảm thấy viên lệ chí này có phần quyến rũ quá mức.
Dường như Việt Vô Hoan cảm giác được sự đụng chạm, thống khổ hơi run rẩy.
Tống Thanh Thời vội vàng rụt tay về, tiếp tục đàng hoàng châm kim và xoa bóp.
Mùi của an hồn hương dần tràn ngập gian phòng, làm dịu đi hơi thở, tiếng hít thở trong bóng tối dần trở nên êm ả.
Tống Thanh Thời thu hồi kim châm cứu, cuối cùng cũng có thời gian để đau lòng khổ sở, xét lại sai lầm của mình.
Cậu là một bác sĩ quá không đáng tin, bỏ qua việc bệnh nhân có thể vì không muốn người bên cạnh lo lắng mà cố giả vờ vui cười, che giấu bệnh tình, để thường ngày sinh hoạt như một người bình thường.
Việt Vô Hoan là một người cực kỳ thông minh, mà y còn có khả năng diễn xuất tinh tế, hoàn toàn có thể phơi bày ra bộ dáng của người bệnh đã chuyển biến tốt đẹp.
Bây giờ nghiêm túc nghĩ kĩ lại, hàng ngày có không ít chi tiết nhỏ có thể chứng minh điều đó, ví dụ như:
Việt Vô Hoan cực kì sợ sẽ khiến cậu thất vọng, chưa từng cãi lại, luôn thỏa hiệp, gần như không có nguyên tắc.
Việt Vô Hoan rất ít khi tỏ ra thích cái gì đó, toàn bộ sở thích của y đều là thuận theo suy nghĩ của cậu.
Việt Vô Hoan chưa từng từ chối bất cứ yêu cầu nào của cậu, như thể y vì cậu mà sống vậy.
Toàn bộ những điều này đều không đúng.
Không có một người bình thường nào sẽ hèn mọn như thế ở trước mặt một người khác, hèn mọn đến mức từ bỏ tất cả mọi thứ của bản thân.
Tống Thanh Thời càng nghĩ càng khổ sở, cậu phát hiện ra mình còn không biết Việt Vô Hoan thích ăn món gì, thích màu gì, thứ gì... Cậu chữa khỏi cho cơ thể của Việt Vô Hoan, nhưng chưa bao giờ thật sự tìm hiểu trái tim y. Thậm chí cậu còn sợ những chuyện xấu xa ghê tởm kia mà không dám chạm vào quá khứ của Việt Vô Hoan, muốn làm một con đà điểu, chờ nó tự lành vết.
Nhưng mà từ trước đến nay, những ung nhọt giấu đi không bao giờ tự mình lành lại, nó sẽ chỉ càng ăn sâu vào da thịt, cuối cùng làm mục nát cả xương cốt bên trong.
Tống Thanh Thời hít một hơi thật sâu, xác định phương hướng của đợt trị liệu tiếp theo.
Hiện giờ, chuyện quan trọng nhất là... Đi dạy dỗ lại con Alaska gây họa kia!
...
Đan hỏa độc hỏa bay tán loạn, vài