Đường Hân đã mua vé VIP vào cổng nên không cần phải xếp hàng mà có thể trực tiếp đi vào chơi. Nhưng giá vé đắt hơn nhiều so với vé bình thường, Thư Đồng nhìn con số kia cảm thấy rất xa xỉ.
Sau khi kết thúc, từ lối đi ra, Thư Đồng phát hiện trên màn hình sáng trưng chụp hình cô và Đường Hân ngồi trên tàu lượn siêu tốc chạy nhanh như bay trong nháy mắt.
Quan trọng là lúc ấy cô sợ tới mức nhắm mắt lại tóc đen tung bay nhe nanh múa vuốt, miệng cứ thế mở to thét chói tai, nhìn thật đáng sợ.
Đường Hân chăm chú nhìn Thư Đồng trong ảnh chụp, đáy mắt phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt của màn hình: "Dễ thương."
Khóe miệng Thư Đồng co rút, hoài nghi ánh mắt anh sai lệch.
Nhân viên cười hỏi: "Mua một tấm ảnh về làm kỷ niệm đi."
Đường Hân: “Vâng."
Thư Đồng: "Không!" Đồng thời nói ra.
Cuối cùng, nhân viên lựa chọn không nghe Thư Đồng, mỉm cười đưa ảnh chụp cho Đường Hân.
Tay Thư Đồng chống nạnh, làm ra vẻ uy hiếp: "Đừng để người khác nhìn thấy.”
Đường Hân nở nụ cười: "Tất nhiên là giấu ở một nơi bí mật, chỉ có một mình anh có thể xem."
Nhất thời, Thư Đồng không còn lời nào để nói.
Trò chơi cuối cùng là ngồi bè ngắm cảnh, mặc dù mùa đông có thể bị ướt nhưng vì trò này chơi rất vui mà không ít du khách xếp hàng.
Thư Đồng mặc một chiếc áo mưa đến ngồi cùng bè với Đường Hân, phát hiện người đồng bè là Triệu Văn Bác và bạn gái nhỏ của hắn.
Triệu Văn Bác vẫn căm thù Đường Hân chế giễu thận mình thận yếu, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười hòa nhã.
Bè phiêu lưu có hình tròn giống như cái bát lớn nổi trên nước, nước rất dễ tràn vào nên 4-5 người ngồi sát nhau.
Triệu Văn Bác ngồi ở bên cạnh Đường Tâm, quay mặt đánh giá anh, nghi ngờ nheo mắt: “Cậu là sinh viên trường nào, trước kia chưa từng thấy cậu, làm sao cậu quen biết Thư Bảo?”
Thư Đồng thật sự có chút lo lắng, Đường Hân có thể bị nhìn ra số tuổi thật. Với tính cách ghi thù của Triệu Văn Bác, hắn ta tuyệt đối sẽ chế giễu mình vứt bỏ hắn để lựa chọn quen bạn trai nhỏ tuổi hơn.
May mắn thay Đường Hân cao ráo, khung xương to, đường cong cằm góc cạnh rõ ràng, anh mặc một chiếc áo khoác màu tối mang phong cách chín chắn, lúc giơ tay nhấc chân đều có khí chất, người xa lạ rất khó nhìn ra lai lịch của anh.
Đường Hân liếc xéo Triệu Văn Bác, khinh thường mở miệng: "Tra hộ khẩu sao?"
Triệu Văn Bác thấp giọng nói: "Nè người anh em, Thư Đồng là bạn gái cũ của tôi, quan tâm cô ấy là chuyện rất bình thường.”
Đường Hân nhướng mày: "Bây giờ tôi là bạn trai của cô ấy, chỉ cần tôi quan tâm là đủ rồi.”
Triệu Văn Bác giống như bị mắc nghẹn, đang muốn tức giận thì bè bỗng nhiên đâm vào núi giả, trên bè mọi người bị chấn động, bạn gái nhỏ bên cạnh hắn chui vào lòng hắn: "Anh Bác, em sợ...."
Triệu Văn Bác xoa xoa đầu cô bé, dịu dàng dỗ dành: "Cô bé của anh, đừng sợ đừng sợ."
Đường Hân nhìn thấy cảnh này, quay đầu nhìn về phía Thư Đồng, ánh mắt lưu chuyển, đáy mắt sáng lên tia mong chờ.
Thư Đồng nhận được ánh mắt của anh, thầm suy nghĩ, nhìn cái gì vậy, cô cũng không phải cô gái yểu điệu.
Bè phiêu lưu trôi xuống dốc, dòng nước thoáng chốc chảy xiết, tại góc rẽ, bè tròn bỗng rơi xuống. Cả người Thư Đồng ngã nhào, trước mặt bỗng tối sầm, trong ngực truyền đến cảm giác áp bức.
Thân thể nghiêng về phía trước, mắt thấy ngực sắp đâm vào bè cứng rắn, một cánh tay mạnh mẽ nghiêng người vươn ra vững vàng ôm cô vào trong lòng, sống mũi cao thẳng vùi vào tóc cô, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thấp giọng nỉ non.
"Bà xã đừng sợ, có anh ở đây."
Một luồng hơi nóng ùa vào trong cơ thể, đôi tai của Thư Đồng nóng lên nhuộm