CHƯƠNG 194
Nhưng cô có thể lờ mờ cảm nhận được đang có một đôi mắt âm thầm nhìn cô.
Cô sợ hãi co người lại.
“Đừng sợ, đừng sợ, không có gì cả.”
“Anh Chấn đã từng nói, không có gì cả.”
Cô lặng lẽ đan hai bàn tay đang run rẩy vào nhau.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng mới được mở ra.
An Diệc Diệp vui mừng ngẩng đầu lên.
“Khúc Chấn Sơ?”
Bóng người đứng ở cửa hơi chần chừ một lúc rồi bước vào.
“Cô chủ, là tôi.”
Sau khi biết mọi chuyện, quản gia hối hận không thôi, nếu không phải ông nói với cậu chủ An Diệc Diệp ra vào phòng làm việc, cô cũng sẽ không bị nhốt ở đây.
Nhìn An Diệc Diệp co ro trong góc, quản gia đau lòng không thôi.
Ông không tin cô lại làm ra loại chuyện này.
An Diệc Diệp ngẩng đầu lên nhìn cô, như bắt được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
“Khúc Chấn Sơ muốn thả tôi ra sao?”
Quản gia lắc đầu, càng tự trách hơn.
“Đều trách tôi, nếu tôi biết cậu chủ hỏi tôi vì chuyện bản kế hoạch bị trộm thì chắc chắn tôi sẽ không nói ra.”
“Quản gia, ông cũng cho rằng là tôi lấy đi sao?”
Quản gia nói: “Tôi cảm thấy cô chủ không phải loại người như vậy.”
Trong khoảng thời gian chung sống với nhau, ông hiểu rõ hơn ai hết, cô chủ nhà họ Tiêu này không hề xấu xa như trong lời đồn.
Cô biết mức độ quan trọng của bản kế hoạch này đối với cậu chủ,