Lịch thi của khối 12 được đẩy lên sớm để có nhiều thời gian chuẩn bị cho cao khảo, đầu tháng 12 đã phải thi cuối kỳ 1.
Bởi vì thi cử gấp rút nên ngày nào đám học sinh cuối cấp cũng ngập trong đề thi và bài tập, không khí học tập vô cùng căng thẳng. Hạ Tiếu cũng bắt đầu nghiêm túc học hành, không dám tùy tiện đi trêu chọc Tống Thần nữa. Thực ra Hạ Tiếu vẫn vừa học vừa tranh thủ tán tỉnh Tống Thần, cho đến một ngày cô nhìn thấy Hoắc Trì giơ tay xung phong lên bảng chữa bài tập siêu khó mà cô nghĩ mãi không ra, sau đó cô vội vàng kiểm tra lại thứ hạng giữa kỳ của cậu ta. Quào, cậu ta đứng hạng 190, tăng tận hơn 300 hạng so với năm ngoái.
How the hell? Ảo ma thế? Sức mạnh của tình yêu kỳ diệu thế cơ à? Không phải bảo yêu vào IQ sẽ giảm sao?
Hạ Tiếu cắn răng đến hỏi Hoắc Trì bí quyết học tập, cậu ta cực kỳ gợi đòn trả lời:
- Trời sinh tuệ căn, cái này cậu có muốn cũng không có đâu.
- ...
@#$#%^%$
Cay vcl.
Từ sau hôm đó, Hạ Tiếu bắt đầu điên cuồng học tập, Tống Thần tạm thời xếp xuống vị trí thứ hai.
Bạc Vũ ngó ngó Hạ Tiếu đang tập trung giải đề, nhếch môi quay sang khiêu khích Tống Thần:
- Cậu bị cho ra rìa rồi kìa. Ai mà ngờ có ngày cậu còn phải tranh sủng với tờ đề Vật Lý cơ chứ.
Tống Thần mặt không cảm xúc liếc Bạc Vũ một cái, hờ hững nói:
- Còn hơn cậu, đến tư cách tranh sủng cũng không có.
- ...
Cmn cái giọng kháy đểu này, giống Hạ Tiếu như đúc.
***
Ưattpad_arthan_
Ngày thi cuối kỳ cuối cùng cũng đến.
Dạo này Hạ Tiếu có cảm giác mình có dấu hiệu bị tẩu hỏa nhập ma, rõ ràng buổi sáng mới thi Toán xong, nửa đêm đang ngủ cô thế mà bật dậy mở sách Toán lên ôn, làm được 3 bài rồi cô mới giật mình nhớ ra mình đã thi môn này rồi, lại tắt đèn chùm chăn ngủ tiếp.
Còn Tống Thần dạo này lại rất ấm ức, rõ ràng Hạ Tiếu nói muốn theo đuổi hắn, thế mà bây giờ hắn muốn gặp cô còn phải đặt lịch trước, lúc nào gặp nhau cũng thấy cô cũng ôm khư khư tờ đề ngồi giải. Nhìn tin nhắn của hai người, được 10 câu thì 9 câu liên quan đến bài tập. Hắn thực sự có xúc động muốn giật tờ đề trên tay cô hỏi xem rốt cuộc hắn quan trọng hơn hay bài tập quan trọng hơn, tất nhiên hắn chỉ dám suy nghĩ, chứ đâu thể đi tranh sủng với tờ đề được.
Mãi mới chờ đến ngày thi xong, Tống Thần vừa nộp bài liền đứng ở ngoài cửa phòng thi chờ Hạ Tiếu, thiếu niên anh tuấn ôn nhuận, cả người toát ra khí chất dịu dàng như gió, khiến ai ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Hạ Tiếu vừa bước ra khỏi phòng thi, nhìn thấy Tống Thần đang mỉm cười đợi mình, hai mắt cô liền sáng lên, cầm cặp chạy như bay về phía cậu.
Không đợi Tống Thần nói gì, Hạ Tiếu đã mở lời trước:
- Tống Thần, cho tớ mượn đề so đáp án nào!
Nghe xong câu này, Tống Thần cảm thấy cực kỳ cực kỳ mất hứng, nhưng hắn vẫn duy trì nụ cười dịu dàng đưa đề thi của mình cho cô. Hai người vừa đi ra ngoài cổng trường vừa so đáp án, phát hiện đáp án của mình không lệch quá nhiều so với Tống Thần, Hạ Tiếu hài lòng trả lại đề cho cậu, vẫy tay:
- Lần này có vẻ tớ làm bài khá ổn, cảm ơn cậu nhé! Bây