Lục Tế Tân biết bơi, nhưng bị đụng đột ngột như thế khiến cô không kịp phản ứng.
Hơn nữa trong tay còn đang ôm Tiểu Niệm Hi, cô vô thức muốn che chở cậu bé nên đã nâng nó lên cao rời khỏi mặt nước.
Còn mình không quan tâm, đầu ngập trong nước.
Ngay sau đó tiếng hô hoán vang lên, xung quanh còn có tiếng nhảy ầm ầm xuống nước.
Trong lúc hỗn loạn, dường như đầu bị va phải.
Cứ như vậy Lục Tế Tân hôn mê bất tỉnh.
Lúc cô tỉnh lại thì mình đã nằm trong phòng khách sạn, xung quanh có một đám người.
Khi thấy cô tỉnh lại, đám người vây lại.
Lục Tế Tân lạnh nhạt lướt nhìn qua thì thấy Lục Nhã Tình với vành mắt đỏ ửng, sưng thành hạch đào.
"Chị, cuối cùng chị tỉnh rồi, làm em sợ gần chết." Cô ta cầm khăn tay dụi mắt, trong mắt tràn ngập vẻ quan tâm.
Lục Tế Tân đưa tay đè huyệt thái dương, mở miệng nói: "Không sao." Sau đó nhìn Thẩm Gia Diệu, hỏi với giọng điệu lo lắng: "Niệm Hi đâu?"
Thẩm Gia Diệu nhìn Lục Tế Tân một phen, khi thấy sắc mặt cô bình thường, thân thể không sao mới mở miệng đáp: "Được thư ký Đổng ôm về rồi, yên tâm đi, nó không sao."
Lục Tế Tân gật đầu, đang muốn thở phào, trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói bình tĩnh: "Chị quá bất cẩn rồi, mình rời xuống nước thì thôi đi, còn liên lụy đến cậu Thẩm, nó còn chưa đến năm tuổi."
Người nói chuyện chính là Triệu Viện Viện, cuối cùng cũng có cơ hội phản kích Lục Tế Tân, cô ta dùng hết sức để chỉ trích cô.
Cô ta luôn miệng nói Lục Tế Tân đã làm sai, cứ muốn cậy mạnh, để nhân viên công tác ôm thì tốt rồi, nhất định muốn tự mình đi qua.
Bây giờ thì hay rồi, làm đứa nhỏ rơi xuống nước.
Đứa bé nhỏ như thế bị rơi xuống nước bị sốt là nhẹ, có lẽ sẽ bị dọa đến phát sợ, nói không chừng còn bị tổn thương tâm lý.
Lục Nhã Tình đưa tay ngăn Viện Viện, dáng vẻ nói chuyện giúp Lục Tế Tân: "Đừng nói nữa, chị ấy không cố ý, chị ấy chỉ muốn ôm cậu chủ mà thôi, không ngờ lại rơi xuống nước."
"Cậu đừng nói giúp chị ta." Viện Viện nói với giọng điệu cay nghiệt: "Tiểu Niệm Hi đưa đài sen cho chị ta, không nói muốn chị ta ôm.
Là chị ta cố chấp muốn ôm."
Viện Viện nói đến đây liền liếc nhìn Thẩm Gia Diệu, ám chỉ nói: "Tôi nghe người ta nói có những người phụ nữ vì muốn tiếp cận tổng giám đốc Thẩm.
Nhưng không tiếp cận được tổng giám đốc Thẩm nên nghĩ cách quanh co, lợi dụng tới gần đứa bé."
"Đừng nói nữa." Lục Nhã Tình kéo tay cô ta: "Nói nhỏ tiếng một chút, chị Tế Tân không phải người như thế.
Hơn nữa, trong nhà sắp xếp cho chị ấy xem mắt với anh Tu Minh, sao lại muốn tiếp cận tổng giám đốc Thẩm chứ."
Cô ta bảo Viện Viện nói nhỏ tiếng, nhưng mình lại không hề nói nhỏ.
"Sao lại không phải chứ?" Viện Viện trừng mắt nhìn Lục Nhã Tình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cậu đó, ngây thơ như thế thì biết cái gì? Một đứa bé sao lại vô duyên vô cớ thích một người, cậu nói xem, nơi này nhiều người như thế, vì sao nó không thích cậu, không thích tớ và A Kỳ mà chỉ thích Lục Tế Tân, chẳng lẽ vì cô ta xinh đẹp à."
Lời này vừa nói ra, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh.
Ngay cả Cố Tu Minh vừa có ấn tượng tốt với Lục Tế Tân cũng nghi ngờ mà nhìn cô.
Viện Viện nói vậy, đúng là chuyện Thẩm Niệm Hi thích Lục Tế Tân rất khó hiểu.
"Không nói đến việc này." Viện Viện lại nói: "Chỉ nói việc chị ta ôm Tiểu Niệm Hi, đứa bé không bảo chị ta ôm, vì sao chị ta lại ôm? Chẳng phải vì muốn biểu hiện với tổng giám đốc Thẩm rằng mình thân thiết với Tiểu Niệm Hi, để cho tổng giám đốc Thẩm hiểu lầm à."
Phân tích rất có lý! Nếu không phải Lục Tế Tân là người trong cuộc, hơn nữa không hề dùng thủ đoạn, có lẽ sẽ vỗ tay cho Viện Viện.
Bởi vì cô ta phân tích vô cùng hợp lý.
"Chị giải thích thế nào đây?" Viện Viện khoanh tay trước ngực, đứng trước cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống Lục Tế Tân,
Lục Tế Tân đã ngâm trong nước một lúc còn chưa thoải mái, nghe Viện Viện hỏi vậy thì hơi mờ mịt, ngước mắt nhìn cô ta: "Giải thích cái gì?"
"Còn gì nữa?" Giọng điệu của Viện Viện hùng hổ dọa người: "Đương nhiên là việc ôm Tiểu Niệm Hi đó, vì sao chị ôm nó? Nếu chị không ôm nó thì nó sẽ không rơi xuống nước.
Nếu không phải Nhã Tình phản ứng nhanh lập tức nhảy xuống nước cứu Tiểu Niệm Hi thì Tiểu Niệm Hi đã chìm trong nước nửa ngày trời rồi."
Cô ta nói đến đây bèn chuyển hướng nhìn vào Thẩm Gia Diệu: "Tổng giám đốc Thẩm, đàn ông các anh không nhìn ra thủ đoạn của phụ nữ, không biết thủ đoạn của Lục Tế Tân.
Tôi không ép anh đứng về phía tôi, nhưng mà khi anh dẫn theo con thì mọi chuyện phải cẩn thận.
Có câu nói thà rằng bỏ lỡ cũng không thể bỏ qua, cho dù anh có nhìn ra