7 giờ sáng hôm sau.
Ngồi đối diện Hoắc Tần Phong, Nhược San không dám ngước mắt nhìn lên, chỉ chăm chú gắp mấy món ăn, mà không thể nào nuốt nổi.
May cho cô, đêm qua Hoắc Tần Phong chỉ doạ mà không động thủ, báo hại cô một đêm lo thấp thỏm, chỉ sợ hắn phá cửa xông vào thì toi.
"Tên thư ký đó, hắn ta đã xuất viện rồi!"
Hoắc Tần Phong đột ngột cất lời.
Phá tan bầu không khí ngột ngạt, bức bách.
Cô len lén nhìn lên, nhẹ giọng đề nghị: "Vậy...tôi về nhà được chưa?"
"Cô muốn ở cùng hắn đến thế sao?" Hoắc Tần Phong bình thản đưa khăn lau miệng, rồi nhấp một ngụm trà.
Đây là loại trà mà trước kia cô từng giới thiệu cho hắn, từ lần đó, hắn không còn thói quen uống cafe mỗi buổi sáng nữa.
Và cũng có lẽ, là cô đã quên rồi.
Nhược San cảm thấy chút thức ăn mắc lại ở cổ, không sao mà trôi xuống được.
Cô khó khăn "ực" một cái, cũng không có ý muốn trả lời Hoắc Tần Phong.
Cô căn bản không biết, mấy ngày qua hắn cố tình giữ cô bên cạnh, là vì không muốn cô gặp thêm chuyện nguy hiểm.
Nguyệt Dực bị đánh đến tả tơi như thế, ai dám đảm bảo bọn người đó biết cô thoát ra, lại không tìm đến gây chuyện.
Hắn cố tình kêu May A qua, không phải vì muốn chọc giận cô, càng không phải muốn kiểm tra tình cảm của cô.
Mà chẳng qua, hắn
chỉ muốn tìm kiếm chút sự quan tâm từ cô mà thôi.
Nhưng dường như, cô không hề để tâm, một chút cũng không đau lòng.
Cứ như trái tim cô đã nguội lạnh, nhẫn tâm vứt bỏ hắn vậy.
Nhược San không biết phải trả lời như thế nào? Chối bỏ thì cảm thấy mình quá lươn lẹo, giả dối.
Mà thừa nhận thì lại cảm thấy vô cùng khó khăn.
Cô không đoán ra nổi, trong câu nói kia, có mấy phần chán ghét, mấy phần mỉa mai.
Suốt mấy ngày qua, cô đã phải cố gắng giấu đi vết thương lòng rướm máu, biến mình thành kẻ vô tâm đui mù.
Nhưng Hoắc Tần Phong có lẽ không biết, người giữ trái tim lạnh, mới là người đau khổ nhất.
Cô đang ghen, ghen với May A, ghen với những người phụ nữ mà anh qua lại.
Cô ước được như họ, đường đường chính chính đứng trước mặt anh, được anh gọi cái tên "Nhược San" dù chỉ một lần.
Nhưng cô chỉ là kẻ thế thân, mãi mãi chỉ là kẻ đóng thế vô danh.
Đã nhận tiền rồi, phải hoàn thành vai diễn cho tốt.
Nếu xuất đầu lộ diện, e chỉ khiến mạch phim bị phá nát mà thôi.
Thấy cô im lặng không trả lời, Hoắc Tần Phong đột ngột chuyển chủ đề, sau đó đứng dậy, rời đi.
"Bảo nhà bếp, chuyển sang mấy món dễ tiêu một chút."
Nhược San vội vàng buông dĩa, ngẩng đầu nhìn lên: "Anh lại bị đau dạ dày sao?"
Vốn dĩ hắn nói thế, cũng vì dạo này trông thấy cô có chút xanh xao, lại lén lút đêm hôm nấu mì ăn, liền đau lòng không chịu được mà sai Long Phi ném chúng vào thùng rác.
Nào ngờ, cô lại cho rằng hắn bệnh cũ tát phát, khiến tàn tro trong lòng hắn, như loé lên chút ánh sáng mập mờ.
Hoắc Tần Phong tay cầm áo khoác, lạnh nhạt nói: "Một chút!"
Nhược San cũng theo anh đẩy ghế đứng dậy.
"Anh đừng hút thuốc nữa, cả rượu cũng vậy! Mà nếu có, hãy dùng ít đi."
Sáng sớm nay, lúc Thanh Di dọn dẹp, cô vô tình trông thấy một đống đầu lọc mới hoảng hốt hỏi.
Di Thanh nói, trước đây Hoắc Tần Phong không ăn cơm ở biệt thự, nên cô chỉ đến giờ dọn dẹp rồi ra về.
Nhưng chừng nửa tháng nay, lúc cô lên phòng, ngoài ban công lúc nào cũng vương vãi đầy tàn thuốc.
Thanh Di nhớ có lần, còn chứng kiến khung cảnh vô cùng thê lương.
Như thường lệ, cô đến biệt thự lúc sáng sớm, vừa vào đến khuôn viên, liền trông thấy trên sân tràn ngập cánh hoa hồng tan tác.
Lúc dọn dẹp, mới phát hiện trên nền gạch, lẫn hàng trăm cành hồng đều dính đầy máu.
Cảnh tượng trông rất doạ người.
Khi ấy, Di Thanh chỉ đoán được lí do duy nhất, là Hoắc tổng thất tình nên phát điên.
Nghe xong, gương mặt Nhược San trở nên vô cảm không chút cảm xúc.
Bởi lẽ, mỗi tế bào trên cơ thể cô đều đã tê liệt mất rồi.
Cô không
nghĩ chỉ vì câu nói đó, lại khiến Hoắc Tần Phong chịu đả kích lớn đến vậy.
Cô đau lòng nhưng vẫn có thể che giấu, ép chặt vào tận xương tuỷ.
Còn Hoắc Tần Phong lại không như thế, hắn mềm yếu đến mức đáng giận, chỉ biết buông thả rồi hành hạ bản thân.
Hoắc Tần Phong nhếch miệng nhìn cô châm chọc: "Uyển Đồng, cô đang tìm cách lấy lòng tôi sao?"
"Không phải, tôi...." Nhược San toan định cất lời phản bác, thì Long Phi từ ngoài đột nhiên bước vào, cúi đầu chào cô với khuôn mặt thân thiện.
Nhược San mím môi mỉm cười, cũng thôi không nói nữa.
Hoắc Tần Phong không nhìn cô thêm lần nào, chỉ khoác áo rồi sải bước rời đi.
Lát sau, Thanh Di tay xách mấy túi đồ, trông thấy Nhược San đang loay hoay thu dọn bát đũa, thì vội vàng ngăn cản: "Tiểu thư, cô để đó cho tôi."
Cô vui vẻ cười: "Không sao! Cứ để em phụ, chị bận việc gì thì cứ làm đi."
"Bận gì đâu, tôi tranh thủ ghé chợ, hôm nay định làm cho tụi nhỏ ở nhà chút bánh."
Nhược San nhìn mấy hộp màu đặt trên bàn tò mò hỏi: "Cái