Thẩm Đông Cung buông môi cô ra không hôn cô nữa, cô vội vàng lấy tay che miệng mình lại rồi mới bật khóc thành tiếng, tiếng khóc nức nở của cô được trút ra ngoài hiện rõ sự ấm ức do anh bắt nạt, ánh mắt đẫm nước của cô nhìn anh, ánh mắt thể hiện lên sự trách móc tại sao anh lại làm vậy.
Anh nhìn cô như vậy thì thấy mủi lòng, dù gì bé con của anh cũng mới lớn, tiếp xúc như vậy với đàn ông đương nhiên là sợ rồi, nhưng vừa nãy anh hôn mà dám chống đối lại anh, thiệt là không ngoan chút nào.
- Lần sau nên ngoan ngoãn một chút khi tôi hôn em, đừng có mà học cách phản kháng! còn nữa tôi cấm em để thằng đàn ông khác chạm vào người có biết không.
Lời nó của Thẩm Đông Cung rất nhẹ nhàng nhưng bên trong nó là một sự cánh cáo nhẹ cho Ninh Ngọc Diệp.
- Tôi còn chưa 18 tuổi! đối với mấy chuyện như này thì tôi phải phản kháng và chống cự chứ! anh làm như vậy là đang xâm phạm thân thể trẻ em dưới 18 tuổi đó!
- Nhớ những gì tôi nói với em, còn không thì không phải giống như thằng bạn em hôm nay đâu!
Đến chiều cô được anh đưa về nhà, về tới nhà cô vẫn chưa thấy Tranh nhi ở nhà nên đã gọi cho cô ấy.
- Alo Tranh nhi, là tớ đây cậu và Phong Phong sao rồi.
- Tớ đưa cậu ấy tới bệnh viện, bác sĩ chăm sóc vết thương cho cậu ấy rồi, Phong cũng đã về nhà còn tớ thì đang trên đường về nè, có gì về tới bọn mình nói chuyện nha Diệp nhi.
- Oce cậu, à đúng rồi ghé mua gì ăn nha, tớ thấy hơi đói bụng mà lười ăn cơm quá.
Một lát sau Tranh nhi cũng về tới, Giao Tranh mang theo thức ăn nước uống nãy Ngọc Diệp nhờ mua, họ vừa ăn vừa kể lại sự việc hôm nay.
- Diệp hôm nay ai bắt cậu đi vậy, tớ thật sự rất lo cho cậu đó, tớ thấy Bạch Phong ổn rồi muốn đi báo cảnh sát nhưng mà bị đám người đó chặn lại nên tớ không có cách nào ra ngoài cả, rồi đột nhiên một hồi lâu sau đám người đó rời đi, tớ đi về thì cậu gọi đó.
- Người bắt cóc tớ hôm nay là người đàn ông hôm bữa ngồi cùng với người mà đánh quản lí ở quán bar đó Tranh nhi, tớ không biết sao anh ta lại bắt tớ hết, rồi đột nhiên còn cưỡng hôn tớ, vụ hôm nay Bạch Phong bị đánh là do hắn làm đó, hắn nói nếu lần sau tớ còn dám để cho đàn ông động vào người hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho tớ như hôm nay!
- Cái gì chứ, hắn dám làm vậy với cậu sao, tên khốn già đó, hôm đó tớ là đã thấy ngứa mắt với ông chủ quán bar chúng ta làm với lại cả hắn rồi, tàn nhẫn, ngang ngược y chang nhau! hay bọn mình nghỉ ở quán bar đó đi, kiếm chỗ khác làm! còn nhiều chỗ lắm để việc đó Tranh nhi tớ tìm cho! haha! cậu đó có chuyện gì cũng phải kể với tớ nghe chưa! đừng có một mình mà giấu tớ đó! à tớ đưa cậu cái này!
- Sao lại đưa khăn ướt cho tớ vậy Tranh nhi ?
- Cậu ngốc quá à, đây để tớ lau miệng cho, mình phải lau đi cái hôn bẩn thỉu đó của hắn chứ, chúng ta là những cô gái xinh đẹp tuyệt trần! hahaha!
- Được rồi, cậu lau như thế là sạch lắm lắm luôn đó nha! mãi yêu cậu Tranh nhi của tớ! moah! moah.
Hai cô gái này luôn luôn hồn nhiên yêu đời như vậy, có Giao Tranh bên cạnh cô cảm thấy mình không bị cô đơn khi ở bên này.
- Vậy lát nữa bọn mình đên để xin nghỉ luôn nha, rồi tìm công việc khác để làm, chứ làm việc với một người tàn nhẫn như vậy sợ lắm.
Đến tối Ninh Ngọc Diệp và Đồng Giao Tranh tới quán bar gặp quản lí của họ, Bạch Phong vì bị thương nên không thể đến được, bọn cô đến xin cho Phong luôn.
- Sao mấy đứa lại nghỉ vậy! hay ở đây có chỗ nào không tốt