Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ

Chương 101: Thật sự hối hận


trước sau

"Anh...... Anh muốn làm gì?" Tiểu Ái hoàn toàn bất ngờ, hai con mắt tất cả đều là hoảng sợ cùng bất lực.

Không, đây không phải nam nhân cô yêu chính, không phải tao  nhã, nam nhân cười rộ lên ánh mắt hội híp lại.

Người nam nhân này cho cô mà nói, là hoàn toàn xa lạ.

"Tôi muốn làm gì? Ha ha ~~~~" nhìn cô, Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, "Cô là thê tử của tôi, cô nói tôi nghĩ làm gì?" Ngón tay thon dài quét nhẹ môi cô hơi có vẻ tái nhợt, anh  cười càng thêm tà mị.

"Anh...... Tôi......" Hai tay gắt gao  nhéo quần áo trước ngực, Tiểu Ái lắp bắp nói, không ngừng run run  môi tiết lộ cô trong lòng sợ hãi.

"Xoạt xoạt ~~~"

Bên tai rồi đột nhiên truyền đến một trận quần áo bị xé rách, trước ngực chợt lạnh, Tiểu Ái theo bản năng  giơ lên con ngươi, cũng chạm đến ánh mắt lạnh như băng cả người cứng lại.

"Vì...... Tại sao muốn đối với tôi như vậy?" Cô gian nan nói, thân thể như run rẩy.

"Đây không phải cô hi vọng đấy sao? Bằng không cô vì sao gả cho tôi?"

Đoan Mộc Minh nói thật nhỏ, một cỗ hơi thở ấm áp  cứ như vậy phun ở trên mặt của cô, dẫn tới cô toàn thân một trận không khỏi  rung động.

"Tôi......" Cô không nói gì rồi, đột nhiên không biết nên nói cái gì, "Anh...... Hận tôi, đúng không?"

"Hận?" Đoan Mộc Minh vẻ mặt trào phúng  nở nụ cười, "Tôi là cái gì muốn hận cô? Nữ nhi tập đoàn Bình phục không biết bao nhiêu người chèn đầu muốn kết hôn đâu rồi, nói như vậy, tôi là không phải kiếm được rồi?"

"Nhưng là anh không thương tôi, thậm chí là chán ghét tôi, đúng không?" Suy nghĩ dần dần bình định xuống dưới, cho dù vẫn như cũ tim đập như trống, tuy nhiên nó chẳng phải sợ.

"Cô cũng rất tự cho là đúng." Khi nói chuyện, Đoan Mộc Minh  một bàn tay phủ hướng về phía trước ngực của cô, đầu ngón tay lạnh lẽo  khẽ chạm vào mềm mại của cô thì khóe miệng kia ý cười châm chọc  càng sâu.

"Đợi chút" một phen đè lại tay anh, Trương Tiểu Ái  nháy mắt cũng không nháy mắt  theo dõi anh, "Nếu, hôm nay người nằm ở nơi này là Hỏa Hoan, anh cũng sẽ như vậy đối với cô sao?"

"Cô nói cái gì?" Đoan Mộc Minh  trong nháy mắt rét lạnh xuống dưới, cô bên cạnh người  hai tay gắt gao  nắm thành hình quả đấm, "Không cần ở trước mặt tôi nói cô."

"Làm sao vậy? Anh đau lòng sao? Có phải hay không về sau ở trước mặt anh tôi nói cũng không thể nói cô?" Lúc nói lời này, Trương Tiểu Ái chỉ cảm thấy tim như bị đao cắt.

"Trương Tiểu Ái" ánh mắt Đoan Mộc Minh  giống như một thanh kiếm thật sâu  xỏ xuyên qua thân thể cô, chưa bao giờ từng biết, chính là nghe được tên  đều đã làm cho anh phát cuồng.

"Tôi đã biết, về sau tôi tuyệt đối sẽ không lại nhắc têm anh." Nói xong, trương Tiểu Ái chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Bi thương cho tâm tử, về sau, cô sẽ không lại đối với anh có bất kỳ  chờ đợi.

Bình tĩnh nhìn cô một lúc lâu, Đoan Mộc Minh bỗng dưng đứng dậy, lấy y phục mặc mang chỉnh tề, giống như lúc đến  không hề dấu hiệu, anh lúc đi vẫn như cũ không hề dấu vết đáng nói.

Trên bàn  cháo sớm nguội, nhìn quần áo chính mình rách nát, trương Tiểu Ái  trên mặt lộ ra một chút nụ cười thê lương.

Chung quy, cô vẫn là bù không được bóng dáng Hỏa Hoan.

Là cô rất thấy ngu, sớm phải biết, anh không phải là một nam nhân cam tâm bị trói buộc, hôn nhân với anh mà nói, vốn là không mang theo bất cứ ý nghĩa gì.

"Nhi tử, nhi tử con muốn đi đâu a?" Đang ở dưới lầu xem tivi Phương Mỹ Linh, nhìn anh đột nhiên lao ra, vội vàng kêu.

Quay đầu nhìn bà một cái, Đoan Mộc Minh không nói gì, dưới chân  bước chân chưa từng có dừng lại.

Một lát qua đi, trong viện truyền đến động cơ phát động.

Mang theo vẻ mặt  hồ nghi, Phương Mỹ Linh đi tới trên lầu, mở cửa phòng trong nháy mắt, bà sững sờ.

"Tiểu Ái,
Tiểu Ái, đây là làm sao vậy?" Liền tranh thủ mền tơ kéo qua đến che ở trên người cô, Phương Mỹ Linh  mày không khỏi nhăn, nhìn thoáng qua một bên đồ ăn, một đạo thở dài không tiếng động  cứ như vậy bật ra.

"Mẹ, con rốt cuộc làm sai cái gì? Anh tại sao muốn đối với con như vậy?"

Ẩn nhẫn hồi lâu  nước mắt rốt cục ở một khắc này vỡ đê, nằm ở trong ngực của bà, Tiểu Ái khóc  như trẻ mới sinh.

"Con ngoan, không có việc gì, không có việc gì, đừng khóc." Xả quá khăn tay lau chùi khóe mắt cô, trên mặt Phương Mỹ Linh  xuất hiện một tia giận dỗi, chính là hai tay vẫn nhẹ  vỗ vào phía sau lưng của cô, "Con yên tâm, mẹ nhất định hảo hảo  giáo huấn tiểu tử thúi kia, tốt lắm, đừng khổ sở rồi,, lau nước mắt, chúng ta đi ra ngoài ăn trái cây đi."

"Mẹ, thực xin lỗi, đều là con vô dụng." Tiểu Ái thút tha thút thít  khóc, luôn luôn tự xưng là thông minh tuyệt đỉnh kết quả là nhưng ngay cả một người nam nhân đều bắt không được, như vậy  cô quả thực giống như tôm tép nhãi nhép, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng chịu quá người khác đối đãi như vậy.

"Con tốt lắm, là con trai mẹ không tốt."

Phương Mỹ Linh lẩm bẩm nói, mày nhíu lại  chặc hơn.

**

Đêm, dần dần tối lại.

ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng  chiếu khắp nơi, làm cho cả thành thị thoạt nhìn đều có được một loại tinh thuần  đắc ý.

Một đạo chói tai phanh lại qua đi, xe vững vàng  ngừng ở tại trước cửa công ty.

Hai tay nắm tay lái, mắt nhìn phía trước, trên mặt Đoan Mộc Minh  lộ ra một chút thống khổ.

Chết tiệt, cô vừa mới rời đi, anh bắt đầu hối hận, hối hận cứ như vậy để cô đi.

Mày gắt gao thành một đoàn, mở cửa, xuống xe, động tác liền mạch lưu loát.

Đứng ở trên đất trống, ánh trăng đưa bóng dáng anh  kéo đến rất dài rất dài.

Nhẹ nhàng  đẩy ra cánh cửa kia, anh chậm rãi đi vào.

Trong phòng vẫn đang có nồng đậm  mùi, như trước khi cô rời đi.

Cả người nằm ở trên giường, tựa đầu thật sâu vùi vào gối đầu, anh chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Giờ khắc này, anh là thật sự hối hận.

Trong túi điện thoại"Ong ong ông ~~~"  vang lên, tựa hồ sợ quấy rầy một phòng  yên tĩnh, sờ  lên di động, anh thật mạnh  ngã hướng về phía vách tường, nhất thời, hết thảy đều yên tĩnh trở lại.

"Hỏa Hoan, tôi cảnh cáo em, cả đời này đều không cần để cho tôi gặp lại em, nếu không, đem em vào Địa Ngục vạn kiếp bất phục  ."

Thanh âm của anh xấp xỉ nỉ non, lần đầu tiên trong đời chú ý một nữ nhân, nhưng là người đàn bà kia lại đối với anh chẳng thèm ngó tới, nếu như không có trận ước định, cô cho dù chết, cũng sẽ không đi bên cạnh anh đi.

Cô nói, cô là vì bảo vệ ca ca của cô, cùng tình yêu không quan hệ.

Tại đây dạng giống như ngủ trong giấc mộng, Đoan Mộc Minh ngủ thật say.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện