Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ

Chương 131: Lập tức cút khỏi nơi này


trước sau

"Hoan Hoan, làm sao em  ở trong này?"

Gặp cô trong nháy mắt, Hoả Tự cùng Doãn Mặc ngây ngẩn cả người.

"Anh, em mang bọn anh đi."

Quay đầu nhìn thoáng qua Joy Tư, Hỏa Hoan lập tức tới, cởi bỏ sợi dây trên người bọn họ, khi thấy vết thương trên mặt bọn họ thì trong ánh mắt cô hiện lên đau xót rõ ràng.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Em đáp ứng bọn họ chuyện gì rồi?"

Cầm cổ tay của cô, Hoả Tự lớn tiếng quát hỏi, "Đoan Mộc Minh đâu? Tên hỗn đản đó rốt cuộc đang làm gì?"

"Em gạt anh ấy vụng trộm chạy đến, anh không biết, hiện tại chúng ta rời đi đi."

Cầm một bàn tay bọn họ, Hỏa Hoan lôi kéo bọn họ hướng phía cửa đi tới.

"Em đi, lập tức rời đi thôi, chuyện của đàn ông, em một người phụ nữ xen vào làm gì? Còn không mau đi, có nghe hay không?"

Dùng sức  bỏ tay cô ra, Hoả Tự chậm rãi nhắm hai mắt lại, chỉ cảm thấy tâm đau, kết quả anh không nguyện ý nhìn nhất vẫn xuất hiện.

"Nếu anh không đi, em cũng sẽ không đi."

Nói xong, Hỏa Hoan đặt mông ngồi ở trên ghế một bên.

"Hoan Hoan, em nghe thấy anh nói chuyện không? Rời đi, lập tức, hiện tại, có nghe hay không?"

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Hoả Tự phát hỏa lớn như vậy, cũng là lần đầu tiên lớn tiếng quát lớn  cô như thế.

Tim của anh không cầu cô có hiểu được, nhưng ít ra, anh nghĩ cam đoan cô không chịu một chút thương tổn, chính là yêu cầu gầy còm như vậy, anh không tin mình làm không được.

"Em không đi, trừ phi chúng ta cùng nhau rời đi."

Hỏa Hoan quật cường nói, trên nét mặt có kiên định không tha.

Tiếng nói còn không có hạ xuống, ngay sau đó, một cái tát thật mạnh  á đến trên mặt của cô.

"Tự, anh điên rồi."

Nhìn một màn này, Doãn Mặc lập tức ngây ngẩn cả người, lập tức, che Hỏa Hoan cẩn thận ở trong lòng, "Anh rốt cuộc nổi điên làm gì? Đánh cô làm gì?"

"Em rốt cuộc có đi hay không? Lập tức cút ra khỏi nơi này."

Thanh âm của Hoả Tự lạnh như băng không mang một tia cảm tình, nháy mắt cũng không nháy mắt nhìn  cô, trong lòng đang chảy máu, nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng như băng.

"Em không đi, trừ phi các anh cùng em cùng nhau, nếu không, cho dù chết, chúng ta cũng muốn chết cùng một chỗ."

Hỏa Hoan không lùi bước  trừng mắt anh, nếu anh nghĩ chỉ như vậy có thể đuổi cô đi..., kia chỉ có thể nói, mấy năm nay anh không có chân chính  hiểu cô.

"Hoan Hoan, nghe Tự nói..., em trước đi thôi, chúng ta không có việc gì."

Nhìn trên mặt trắng nõn  dấu năm ngón tay đỏ tươi, Doãn Mặc rất đau lòng, nhưng, một tát này anh không trách Hỏa Tự, nếu cô có thể rời đi.

"Em không cần"

Hỏa Hoan quật cường nói, ánh mắt trừng bọn họ đã từ từ  chảy xuống một giọt nước mắt, nước mắt trong suốt  như vậy ở dưới ánh đèn trong suốt chói mắt.

"Em rốt cuộc muốn anh nói bao nhiêu lần mới hiểu?" Sải bước lại đây, dùng sức  lay bả vai của cô, Hoả Tự bất đắc dĩ  nhắm hai mắt lại, từng tiếng gầm nhẹ giống chùy đập vào trong lòng cô  .

"Em không đi, anh, em không thể đi......"

Khi trước mặt bọn họ, cô khóc, một trận nước mắt không thể ngăn chặn  cứ như vậy mà ra, tiếng khóc nức nở như vậy gõ  ở tâm mỗi người  .

"Anh không có em gái như anh, nghe thấy được không đó? Em không phải em gái của anh, không phải, cho nên, em không cần phải bán mạng cho anh, nghe rõ ràng chưa?"

Không để ý nước mắt của cô, thậm chí không để ý cô giãy dụa, Hoả Tự lớn tiếng gào thét, vẻ mặt cuồng bạo đau đớn như vậy làm cho Doãn Mặc mở tầm mắt.

"Em biết anh không phải, nhưng em vẫn không thể bỏ lại anh, anh, đi theo em đi, van anh, van anh......"

Hỏa Hoan bùm một tiếng quỳ gối, nước mắt giống như hạt châu chặt đứt xuống.

Dùng sức  đẩy tay cô ra, Hoả Tự lạnh lùng quay lung đi, giống như không nhìn cô, cô mới hết hy vọng, nhưng, anh đánh giá thấp Hỏa Hoan  quật cường, cũng đánh giá cao lòng mình.

Rốt cục, sau từng tiếng nức nở, anh xoay người gắt gao  ôm cô vào  trong lòng, cằm để lên trên vai của cô, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

"Nha đầu ngốc, vì sao không đi? Trên đời này tại sao có thể có nha đầu ngốc như vậy  ?" Anh thì thào nói, ngón tay thon dài nhẹ  chải vuốt sợi  tóc dài cô, một nước mắt giọt trong suốt  cứ như vậy từ khóe mắt chảy ra.

"Cùng nhau sinh, cùng chết, lúc trước đã nói  ."

Dùng sức  hít mũi một cái, nằm ở trong ngực của anh, Hỏa Hoan thản nhiên  nở nụ cười.

Nhìn một màn này, Doãn Mặc dùng sức  cắn môi dưới, ngẩng đầu mở to hai mắt nhìn trần nhà, giống như vậy, nước mắt cũng không chảy xuống.

Nhìn một màn này, Joy Tư đột nhiên nói không nên lời cảm giác trong lòng là gì? Giống như là loại đồ đạc thuộc về anh đột nhiên bị đoạt đi.

Cô rõ ràng là trong lòng bàn tay anh, nhưng lúc này, cô tâm tâm niệm niệm  cũng là người đàn ông khác, có lẽ ở trong lòng của cô, anh sớm đã không còn  chút vị trí nào  .

Một cảm giác tức giận cứ như
vậy bất ngờ tới.

"Chúng ta đi."

Ba bước làm hai bước đi đến trước mặt bọn họ, lôi cô từ trong lòng Hoả Tự lại đây, khi thấy hai má cô sưng  thì tròng mắt của anh lý bắn ra  phẫn nộ.

"Hỏa Tự, anh không nên đánh cô."

Thanh âm của anh thực bình tĩnh, nhưng lại có một loại hàn ý không thể nói rõ.

"Joy Tư, đây là chuyện giữa chúng ta, anh tốt nhất không cần làm phiền cô."

Đứng lên, Hoả Tự lạnh lùng  nói, quanh thân phát tán ra sát khí vô hình làm cho cả không khí giống như cũng ngưng trệ.

"Ha ha ~~~" nhìn anh, Joy Tư phát ra một trận cười lạnh, lập tức cũng không quay đầu lại  ôm lấy cô đi ra ngoài.

"Joy Tư"

Nhìn Hỏa Hoan không ngừng  giãy dụa, Hoả Tự hai lời chưa nói trực tiếp nhắm ngay sau ót của anh ta tập tới, lại bị Joy Tư linh hoạt  lánh đi qua.

"Cô là người phụ nữ của tôi, chuyện trước kia tôi đã không có khả năng đi tham dự, nhưng từ nay về sau, mỗi một chuyện của cô đều phải có tôi  gia nhập."

Biểu tình trên mặt  Joy Tư trước sau như một, chính là đôi tròng mắt kia quá mức đông lạnh, nhưng tầm mắt rơi xuống trên người Hỏa Hoan thì lại có một loại ôn nhu không thể nói rõ  .

"Anh nói cái gì? Người phụ nữ của anh?"

Hai mắt Hoả Tự hơi hơi  híp mắt lên, khóe miệng lộ ra ý cười trào phúng, vừa mới như vậy trong nháy mắt, anh thiếu chút nữa nghĩ đến Joy Tư trên thực tế cũng yêu cô, bởi vì đôi tròng mắt kia chợt lóe lên  ôn nhu làm cho anh mê hoặc.

"Đúng, người phụ nữ của tôi."

Mạnh mẽ giam cầm Hỏa Hoan tại bên người, quay đầu nhìn về phía anh, Joy Tư cúi đầu  nở nụ cười, "Một tháng sau là hôn lễ của chúng tôi, yên tâm đi, đến lúc đó tôi sẽ nhớ phát cho các anh thiếp cưới."

Nói xong, anh xoay người hướng phía cửa đi tới, sắp ra cánh cửa kia, anh mạnh xoay người qua, "Đúng rồi, đã quên nói cho các anh biết, cám ơn các anh trước kia chăm sóc cô thật tốt."

"Joy Tư"

Hoả Tự nghiến răng nghiến lợi  gầm nhẹ, cảm thấy trong thân thể như đại hỏa thiêu đốt lên hừng hực, không có bất kỳ ai có thể dập tắt.

"Các anh tùy thời cũng có thể rời đi, không tiễn."

Hai ngón tay khoát khoát, tùy ý  giương lên như vậy, lưu lại ý cười bí hiểm, Joy Tư ôm lấy cô ở trong đám người  vây quanh hướng xa xa đi đến.

Phía sau, Hoả Tự cùng Doãn Mặc như là điên rồi đuổi lại đây, tuy nhiên càng ngày càng nhiều  người ngăn cản.

Một buổi tối, bọn họ không biết đánh bao lâu, chỉ biết là, khi bọn anh bởi vì thể lực chống đỡ hết nổi té trên mặt đất, chung quanh bọn anh vẫn là người vây quanh không đếm được.

Khi mặt trời xuất hiện, Hoả Tự chậm rãi mở mắt, hơi chút động, cả người đều khó chịu, tầm mắt có thể nhìn rõ, Doãn Mặc nằm không xa, ngoài ra, không có một bóng người.

**

Tại trên giường công chúa tinh mỹ, một người phụ nữ ngũ quan tinh xảo đang nằm ở nơi đó, lông mi thật dài giống như cánh chim gắt gao khép kín đôi mắt, làm cho người ta không khỏi đoán rằng, đôi tròng mắt kia một khi mở ra sẽ là một cảnh đẹp như thế nào.

Ngồi ở bên giường, trên mặt Joy Tư  thủy chung lộ ý cười nhạt nhẽo, hai bàn tay to cẩn thận  bao vây tay nhỏ bé trắng mịn ở bên trong, cho tới bây giờ cũng không biết, có cô ở, là hạnh phúc như vậy  .

Kìm lòng không được, anh cúi người tại trên môi đỏ bừng  rơi xuống một hôn, ngẩng đầu, đầu lưỡi nhẹ nhàng  quét qua môi của mình.

Nơi đó, còn có lưu mùi của cô.

Mặt trời từng chút từng chút lên cao, lên giữa không trung, đúng lúc này, người trên giường  chậm rãi mở mắt.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện