Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ

Chương 27: Như thế nào mới có thể rời đi?


trước sau

Editor: thanh huyền

Ban đêm  quán bar Huyễn huyễn vũ vẫn là tiếng người ồn ào, ngồi ở lầu hai chuyên thuộc về trong mái hiên, Đoan Mộc minh nhợt nhạt  mút lấy trong chén  rượu, khi  bên cạnh người, ngồi một nữ nhân thiên kiều bá mị, thịt bắn ra hình  dáng người cơ hồ toàn bộ dán tại  trên người của anh.

"Nhị thiếu, anh lâu cũng không tìm người ta rồi, có phải có tân vui mừng liền đã quên cũ yêu hay không a?" Nữ nhân  tiếng nói mềm mại  cũng làm cho người tan đến tận xương tủy rồi, quay đầu nhìn cô ta một cái, Đoan Mộc minh vẻ mặt tà mị  nở nụ cười, ngón tay thon dài mềm nhẹ  quét qua môi cánh hoa của cô.

"Cho dù đã quên tất cả nữ nhân trên thế giới này, anh cũng sẽ không quên em a, hon¬ey." Cúi người tại cánh môi kia đỏ bừng ấn xuống một cái hôn nhẹ nhàng, Đoan Mộc  Minh dùng sức  sờ soạng một chút trước ngực kia cực đại  rất tròn.

"Chán ghét, chỉ biết nói những những lời này dỗ người ta." Nữ nhân vẻ mặt giận dữ nói, cũng ngay sau đó mạnh mẽ chui vào  trong ngực của anh.

"Tiểu yêu tinh" ở trên kiều đồn dùng sức  vỗ một cái, Đoan Mộc Minh mạnh mẽ xoay người đem cô đặt ở  dưới thân mình, gắn bó cọ sát lẫn nhau, một phòng  ngôn từ nũng nịu phóng đãng tại...này trong không gian to như vậy  nhộn nhạo mở ra.

Chậm rãi đẩy cửa ra, Hỏa Tự lẳng lặng nhìn một màn này, khóe miệng có một chút giống như giương ý cười, hai tay vòng trước ngực  đứng ở nơi đó, nhìn hai người trên sô pha kịch chiến, tựa hồ là vì phối hợp tiết tấu bọn họ, lại vẫn huýt sáo, còn kém chưa cho bọn họ chỉ huy dàn nhạc.

Ngẩng đầu nhìn anh một cái, Đoan Mộc Minh  trên mặt lộ ra một tia đắc ý  cười, theo sau lại vùi đầu cho cực đại  rất tròn ở bên trong, nhẹ lay động chậm vân vê ở bên trong, toát ra một phòng  cảnh xuân.

Hỏa Tự đột nhiên nở nụ cười, Đoan Mộc Minh như vậy  giống như là
một đứa nhỏ khoe ra chính mình chiếm được kẹo, xoay người, nhặt được một cái ghế ngồi xuống, bưng lên rượu trên bàn nhợt nhạt  uống xong  một ngụm nhỏ.

Ngoài cửa sổ, chùm tia sáng nhiều màu  theo bốn phương tám hướng đánh tới, giữa sân một mảnh huyên náo, đều nói cô đơn là một người  cuồng hoan, mà cuồng hoan còn lại là một đám người  cô đơn, nhìn bên ngoài ngợp trong vàng son  hết thảy,  Hỏa Tự chợt đột nhiên có một chút hoảng hốt.

Lại hoàn hồn thì đối diện  hai người dĩ nhiên chấm dứt chiến đấu, ngửa đầu rót hạ chén  rượu, Đoan Mộc Minh thật dài thở ra một hơi.

"Đã lâu không gặp" nâng chén ý bảo, Hỏa Tự thản nhiên  nở nụ cười, ý cười lại rõ ràng không thể tới trong con ngươi.

"Rất là tưởng niệm đâu" một đôi bàn tay to vẫn đang ở thân thể nữ nhân xích - trắng trợn trên mềm mại dao động, cúi đầu thật mạnh  hôn một chút môi của cô ta, Đoan Mộc Minh vẻ mặt tà tứ  nở nụ cười, "Có hứng thú hay không? Nghe nói anh mấy năm này trôi qua so với hòa thượng hoàn thanh khổ."

"Ha ha ~~~" chính là hơi hơi cười cười, Hỏa Tự nặng lại đem tầm mắt chuyển hướng về phía ngoài cửa sổ, đã lâu chưa từng hưởng thụ quá thời khắc như vậy  rồi, nhớ tới qua lại  đủ loại, không tự chủ thở dài một hơi.

"Nói cho tôi biết, tôi làm như thế nào anh mới có thể lúc này rời đi thôi?"

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện