Vậy mà sáng hôm sau, hai chị em nhà Devon ngạc nhiên khi một bàn đồ ăn Nhật được sắp xếp tươm tất.
Hồng Vũ Hưng không muốn mang tiếng không hiếu khách, thực ra là áy náy với Aogi vì vụ đêm qua. Anh cho người tìm đầu bếp người Nhật, nấu món Nhật truyền thống nhất để mọi người Nhật đều ăn quen.
Anh không ăn cùng họ, nhưng lại đứng từ trên nhìn xuống, thấy Devon Aogi ăn ngon lành lại bất giác mỉm cười.
Devon Aochi liếc nhìn thấy chủ nhà, bèn buông đũa cúi đầu một cái thể hiện lời cảm ơn. Hồng Vũ Hưng gật đầu một cái rồi rời đi, chỉ có Aogi cắm đầu ăn không để ý gì.
Vốn định ở một đêm rồi đi, vậy mà cả sáng, anh lại lượn đi lượn lại cả cái biệt thự. Hai chị em nhà Devon ở trong phòng không hề ra ngoài, bỗng lòng anh cảm thấy nhàm chán, tự nhiên nhớ cái mỏ hỗn kia ghê.
Không kiềm chế được, Hồng Vũ Hưng đi lại chỗ phòng của Devon Aogi.
Tình cờ, đúng lúc cô mở cửa, nhìn thấy đối phương là phải bật chế độ khó ưa liền.
- Anh lượn như cá cảnh ở đây làm gì?
- Nhà tôi, tôi muốn đi đâu chả được.
Aogi ở phòng nhìn ra cửa sổ, từ sáng đã thấy tên chủ nhà đáng ghét này lượn lờ rồi.
Bác sỹ đã báo cáo hết tình hình của hai chị em họ cho anh, nhưng giờ anh lại kiếm cớ:
- Nhân tiện, tay sao rồi?
Aogi nhìn tay rồi bĩu môi:
- Nhờ phước của anh, tay tôi lại phải bó thêm nửa tháng.
- Ờ.
- Rồi sao chưa đi?
- Nhà tôi, cô lấy quyền gì giục tôi phải đi.
- Anh không đi thì tôi đi.
- Cô đi đâu?
Aogi lách qua người Hồng Vũ Hưng, thong dong đi ra ngoài sân, không thèm trả lời.
Sân gạch vẫn còn ướt do sáng sớm mưa phùn. Aogi ở phòng chán quá, muốn ra chỗ cây cối cho thoáng, lại chập choạng trượt ngã. May mà theo bản năng cô giơ tay cao lên.
Hồng Vũ Hưng đi sau thấy cảnh này hốt hoảng tới bế cô lên:
- Sát thủ kiểu gì mà đi bình thường lại ngã. Thật là thiếu tố chất!
Aogi được bế trong lòng anh, không chửi như lần trước, nhưng vẫn cãi nhem nhẻm:
- Chẳng qua nghỉ lâu quá, với cả... Tại cái sân nhà anh. Hay anh trộn độc gì đó vào đồ ăn sáng khiến chân tôi trở nên mất kiểm soát.
Cô gắt um lên, vừa quê vừa bực. Không hiểu bực vì ngã hay bực vì bị khịa nữa.
- Tôi thả cô xuống nhé.
- Cảm ơn đã báo trước.
Vậy mà giây phút Hồng Vũ Hưng buông tay ra, Aogi chỉ với một tay vẫn quàng cổ anh rất chặt không hề rơi xuống.
-