Bao Nuôi Idol

Chương 22


trước sau


Chương 23: Ghen
 
Phương Đồng nhấc chân ngắn lao nhanh tới ôm lấy anh ta, hai mắt ánh lên vẻ sùng bái: “Woa, sư phụ đã tới rồi, vì gặp anh mà em đã vòi ba rất lâu rất lâu thì ba mới chịu dẫn em tới đó.”
 
Bị vận tốc ánh sáng kia làm mất mặt, Biên Nhan ho khan một tiếng, ai mà ngờ một đứa bé lại có trí nhớ tốt như vậy.

 
Tiết Ngôn sờ đầu cậu bé, ánh mắt chuyển sang Biên Nhan thoáng dừng nửa giây, tiếp đó là người đàn ông bên cạnh cô.
 
Hôm nay anh mặc một cái áo hoodie màu trắng, vóc người gầy gò, mặt mày sáng sủa, tình cờ làm sao đúng lúc đụng hàng với áo của Đàm Dận.
 
Đôi mắt Biên Nhan chuyển vòng quanh hai người, thế nhưng trong lúc nhất thời không phân biệt nổi ai mặc đẹp hơn ai, đều là “móc áo” (*) cả, mỗi người mỗi vẻ.
 
(*) móc áo: là mặc thế nào cũng đẹp, mặc gì cũng được, không cần nhìn mặt cũng có thể nổi bật.
 
Biểu hiện của Tiết Ngôn không mấy thân thiện, cô thầm nghĩ không ổn, ấn tượng đầu tiên quan trọng cỡ nào chứ. Người hẹp hòi như anh ấy sẽ để ý chuyện đụng áo rồi từ đó ghét Đàm Dận không chừng.
 

Đàm Dận đứng dậy, thong dong vươn tay: “Chào anh, Tiết tổng.”
 
Tiết Ngôn bắt tay với anh, ánh mắt không cảm xúc nhìn về phía Biên Nhan.
 

Dưới áp lực của anh, cô rề rà đứng lên, cười gượng hòa hoãn không khí: “Chào buổi tối, Tiết tổng.”
 
Nghe được cách xưng hô của cô, mí mắt Tiết Ngôn giật giật, liếc cô: “Đạo diễn Phương đâu?”
 
“Cơn nghiện thuốc lá nhập vào nên chắc anh ấy trốn vào khu hút thuốc rồi.”
 
Anh ta lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn, không lâu sau đạo diễn Phương đã vội vội vàng vàng đẩy cửa vào: “Chúng ta bàn nhanh lên nào, vợ tôi kêu tôi mau mau dẫn con về nhà làm bài tập. Thằng nhóc thối này không làm bài tập toán về nhà đàng hoàng, cô giáo điểm mặt phê bình hai chúng tôi không nghiêm khắc với con em mình trước mặt cả đám phụ huynh đấy.”
 
Anh ta nói xong thì tức giận tóm lấy Phương Đồng, cốc một cái vào đầu nhỏ của bé.
 
Phương Đồng buồn tủi che đầu, nhỏ giọng nói: “Con làm ở đây không được sao ạ?”
 
Đạo diễn Phương nhét cặp vào trong lòng của bé, đẩy nhẹ bé một cái: “Cũng được, làm nhanh lên nào.”
 
Phương Đồng lòng tràn đầy mong đợi nhìn Biên Nhan: “Chị ơi, chị có thể ôm em làm bài không? Như vậy nếu em không biết thì có thể hỏi chị.”
 
Đàm Dận mỉm cười bóp gương mặt nhỏ nhắn của bé: “Trình độ văn hóa của chị không cao, mình có mấy đầu ngón tay cũng đếm không ra, mấy đề đó của em hỏi chị ấy cũng vô ích thôi, để anh dạy em ha.”
 
Biên Nhan: “... Trường học của chúng em rất khó thi vào đấy.”
 
Đạo diễn Phương rất hài lòng: “Vậy thì làm phiền Tiểu Đàm rồi.”
 
Vì thế trong lúc ba người gọi thức ăn, Đàm Dận đã ôm lão đại Phương Đồng không cam lòng đi để phụ đạo bài tập cho cậu bé. Hai cô bé nhân viên phục vụ mang thức ăn đi vào nhìn thấy toàn là trai đẹp thì đều tỏ vẻ “yêu quá đi à, em chết mất”.
 
Biên Nhan chỉ nghe anh giảng bài thì đã miệng đắng lưỡi khô rồi, chỉ số thông minh của Phương Đồng quả thật là một lời khó nói hết, không biết là di truyền từ ai. Cô cầm ly rượu vừa định uống thì đã bị Đàm Dận như mọc thêm con mắt thứ ba ngăn cản. Anh rót một ly nước ép trái cây tươi cho cô, sau đó đổi ly rượu trong tay cô đến trước mặt mình.
 
“...” Cô không nhịn được lẩm bẩm.
 
“Em đang nghĩ gì thế?” Đàm Dận hỏa nhãn kim tinh: “Lại lén lút thầm mắng anh à?”

 
Biên Nhan vội vàng phủ nhận, cô nhỏ giọng: “Sao vậy được? Em yêu anh còn không kịp nữa là.”
 
Vẫn là Tiết Ngôn đặt chai rượu tới trước mặt cô: “Đây là rượu Bellini của Đức chế biến từ đào, độ cồn rất thấp, em uống một chút không sao cả.”
 
Biên Nhan phụ họa: “Đúng đó nha, rượu này rất thích hợp cho con gái uống đó, hơn nữa rượu phẩm của em thật sự nổi tiếng gần xa, không tin thì anh hỏi Tiết...”
 
Khóe môi Đàm Dận hiện ý cười nhưng đáy mắt lại lạnh căm căm.
 
Biên Nhan ngượng ngùng đẩy chai rượu ra: “... Em không uống đâu.”
 
Sau đó sắc mặt Tiết Ngôn lại trở nên rất không tốt.
 
Cô âm thầm tức giận lật bàn, rốt cuộc là ầm ĩ cái quái gì thế hả!
 
“Trong hồ sơ nói

Tiểu Đàm là sinh viên tài năng ngành kỹ thuật công trình của đại học K.” Đạo diễn Phương nhanh trí nói sang chuyện khác: “Rất lợi hại nha, trị cho thằng nhóc nhà tôi phải ngoan ngoãn vâng lời luôn. Sau này nếu vào đoàn phim còn có thể tiện thể giúp tôi dạy thằng bé làm bài tập nữa ha ha ha.”
 
Biên Nhan không ngờ rằng Đàm Dận dùng cách thức này chiếm được lòng của đạo diễn: “Đạo diễn Phương, mặc dù Đàm Dận không xuất thân từ chuyên ngành diễn xuất nhưng phương diện diễn xuất của anh ấy quả thật rất có thiên phú, dưới sự chỉ bảo của anh thì nhất định anh ấy sẽ tỏa sáng xuất sắc.”
 
“Ồ?” Tiết Ngôn ném ra chất vấn: “Đến tận bây giờ thậm chí cả một vai diễn đàng hoàng mà cậu ta cũng chưa từng đóng, anh không hiểu từ đâu mà em nhìn ra cậu ta có thiên phú, từ gương mặt đó à?”
 
Biên Nhan đỏ mặt, làm sao cô có thể thừa nhận chứ: “Không phải đâu, anh ấy chỉ đang thiếu một cơ hội để có thể chứng minh bản thân thôi. Trước khi đến, em và anh ấy đã cùng diễn thử một đoạn ngắn, biểu hiện của anh ấy tốt một cách không ngờ đấy.”
 
Cô lấy DV từ trong túi xách ra: “Em đã ghi hình lại rồi.”
 
Tiết Ngôn nhíu mày không lên tiếng, đạo diễn Phương lại hết sức hứng thú đưa tay nhận lấy: “Thú vị đấy, cho tôi xem nào.”
 
Biên Nhan nhớ tới bên cạnh còn có một cậu bạn nhỏ trong sáng đáng yêu, khó xử nói: “À ừm... đạo diễn Phương, anh cũng biết bộ phim này của tôi nhỉ, bên trong có vài cảnh không thích hợp cho trẻ con xem.”
 
Trong vòng vài ngày, kịch bản của bộ “Khối u ác tính” này không biết bị đạo diễn Phương lật qua lộn lại nghiên cứu bao nhiêu lần, sao có thể không hiểu hàm ý cô được chứ. Anh ta lập tức vỗ vỗ đầu con trai bảo cậu bé chui vào phòng vệ sinh làm bài, nơi đó hiệu quả cách âm tốt.
 
Vẻ mặt Phương Đồng như mắc nghẹn: “Bên trong có mùi ạ.”
 
“Có mùi xì hơi thôi chứ gì đâu, con mau lên, chữ viết phải nắn nót nữa biết không?”

 
Xác định cửa phòng vệ sinh đã được khóa từ bên trong, đạo diễn Phương mới bật DV lên. Anh ta và Tiết Ngôn bắt đầu xem đoạn diễn này.
 
Tiết Ngôn nhìn cảnh tượng trong đoạn quay mà cau mày: “Đây là quay trong nhà của em à?”
 
Biên Nhan cười ha hả: “Không có thời gian nên thế.”
 
Mới đầu vẻ mặt của anh và đạo diễn Phương vẫn rất bình thường, cho đến khi nhìn thấy Đàm Dận luồn tay vào áo cô...
 
“Loảng xoảng”, cái ly trong tay Tiết Ngôn rơi xuống đất vỡ tan tành.
 
Anh lạnh lùng, kèm theo cơn giận bị kiềm chế: “Em đang phá phách quái gì thế hả?”
 
Do bởi đoạn ngắn này là điểm then chốt, sau khi cắt bỏ thì tình tiết sẽ bị thiếu tính ăn khớp cho nên cô đã giữ lại. Cô cũng lo Tiết Ngôn thấy sẽ không vui nhưng không ngờ phản ứng của anh lại dữ dội như vậy.
 
Trong video, thời gian tay của Đàm Dận dừng ở ngực cô không ngắn, ánh mắt Tiết Ngôn cũng càng ngày càng kinh khủng: “Vì quay thử mà em cho anh ta chạm vào ngực mình à?”
 
Việc đã đến nước này, Biên Nhan chỉ có thể thẳng thắn: “Anh ấy là bạn... ừm bạn trai của em.”
 
Giường đã lên rồi, sờ ngực có nhằm nhò gì đâu.
 
Hơn nữa cho anh ấy sờ ngực còn phải trả tiền nữa đó! TT
 
Gương mặt Tiết Ngôn tái nhợt, hung ác nhìn chằm chằm cô, hồi lâu không nói một câu nào.
 
Không khí trong phòng bao cực quái dị, mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt. Biên Nhan bỗng thấy chột dạ, bị anh ta nhìn chăm chú đến mức không dám ngẩng đầu lên.

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện